<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>T.Vấn &#38; Bạn Hữu</title>
	<atom:link href="http://t-van.net/?feed=rss2" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://t-van.net</link>
	<description>Văn Chương và Đời Sống</description>
	<lastBuildDate>Thu, 23 May 2013 01:48:24 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.2.1</generator>
		<item>
		<title>B&#237;ch Huyền : D&#242;ng Nhạc Ch&#226;u Kỳ</title>
		<link>http://t-van.net/?p=10183</link>
		<comments>http://t-van.net/?p=10183#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 22 May 2013 22:53:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Bích Huyền</dc:creator>
				<category><![CDATA[Thơ Nhạc Bích Huyền]]></category>
		<category><![CDATA[bích huyền]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://t-van.net/?p=10183</guid>
		<description><![CDATA[Trong cuộc đời Châu Kỳ, ông đã trải qua nhiều chuyến đi xa, nhưng có một ngày cuối năm 2007 vừa qua là một cuộc ra đi không trở lại. Ông đã bỏ chúng ta để về cõi vĩnh hằng… Tài sản ông để lại cho đời là những bản tình ca ngọt ngào, say [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image00211.jpg"><img style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image002" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image002_thumb11.jpg" alt="clip_image002" width="304" height="379" border="0" /></a><br />
Trong cuộc đời Châu Kỳ, ông đã trải qua nhiều chuyến đi xa, nhưng có một ngày cuối năm 2007 vừa qua là một cuộc ra đi không trở lại. Ông đã bỏ chúng ta để về cõi vĩnh hằng…<br />
Tài sản ông để lại cho đời là những bản tình ca ngọt ngào, say đắm. Những ca khúc như Trở Về, Sao Chưa Thấy Hồi Âm, Mưa Rơi, Nếu Ta Đừng Quen Nhau, Từ Giã Kinh Thành…và còn nhiều ca khúc khác nữa vẫn còn ở lại, vẫn còn được hát, vẫn còn được người yêu mến lắng nghe…<br />
Bích Huyền kính mời quí thính giả và các bạn nghe lại dòng nhạc Châu Kỳ trong chương trình Thơ Nhạc đêm nay.</p>
<p style="text-align: center;">(Bấm vào đây để nghe phần âm thanh)</p>
<p style="text-align: center;"> <a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/Nhac_Chau_Ky.mp3">Nhac_Chau_Ky</a></p>
<p><strong>Bích Huyền</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>©T.Vấn 2013</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://t-van.net/?feed=rss2&#038;p=10183</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
<enclosure url="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/Nhac_Chau_Ky.mp3" length="5149025" type="audio/mpeg" />
		</item>
		<item>
		<title>Phương Chi: Hạnh ph&#250;c ch&#226;n thường</title>
		<link>http://t-van.net/?p=10178</link>
		<comments>http://t-van.net/?p=10178#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 21 May 2013 15:26:03 +0000</pubDate>
		<dc:creator>TV và BH</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[phương chi]]></category>
		<category><![CDATA[thơ văn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://t-van.net/?p=10178</guid>
		<description><![CDATA[- Bé, dậy, dậy, 8 giờ sáng rồi ! - Do I have to ? - Hôm nay 40 độ, bé quên rồi hả? Ừ nhỉ, xém nữa là tôi quên. Bây giờ mà không lo tưới cây tí nữa nắng lên cao là coi như cây cối gì trong vườn sẽ chết hết. Tôi [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image00210.jpg"><img style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image002" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image002_thumb10.jpg" alt="clip_image002" width="404" height="304" border="0" /></a></strong></p>
<p>- Bé, dậy, dậy, 8 giờ sáng rồi !</p>
<p>- Do I have to ?</p>
<p>- Hôm nay 40 độ, bé quên rồi hả?</p>
<p>Ừ nhỉ, xém nữa là tôi quên. Bây giờ mà không lo tưới cây tí nữa nắng lên cao là coi như cây cối gì trong vườn sẽ chết hết. Tôi tung chăn ra khỏi giường. Xứ gì kỳ cục quá. Nắng như điên. Nóng đến nỗi nhựa đường cũng phải chảy. Tôi chạy ra phòng khách kéo màn kín mít để che bớt ánh nắng gay gắt ,mới 8 giờ sáng đã muốn chảy mồ hồi rồi. Lù , Dồ chắc vẫn còn ngủ, vậy chắc là tôi phải dắt con Sa ra ngoài vệ sinh buổi sáng . Anh thì đang rung đùi coi “mail”, cà phê bốc khói thơm phức trong căn bếp nhỏ.</p>
<p>- Bí, anh đưa con Sa ra ngoài chưa ?</p>
<p>- Chưa à, hình như nó thích bé đưa đi hơn.</p>
<p>Tôi hứ trong cổ họng rồi đưa con chó già gấp 3 tuổi mình ra sân. Con Sa bước đi chậm chạp, nó đứng ngấp nghé mé cửa không chịu ra ngoài. Trời ơi, còn bao nhiêu chuyện phải làm mà mày còn đứng đó õng ẹo nữa. Tôi dỗ ngọt :</p>
<p>- Sa ơi, ra đây đi, ra hóng mát một tí nè</p>
<p>- Em phải bế nó lên bé à, nó điếc nặng, em nói nó đâu nghe được gì.</p>
<p>Anh vẫn ngồi im đọc thư, sướng thế ! Mắt đọc mà lỗ tai vẫn nghe rõ , lại còn ‘ chỉ đạo ‘ nữa chứ, ghét ơi là ghét !</p>
<p>Bế con Sa ra sân, nó đứng một hồi, rồi mới thoải mái làm cái điều mà tôi muốn nó làm. Xong tôi lại bế nó vào nhà. Thiệt tình, chó không phải là tôi đem về nuôi, ai cũng thương Sa hết. Vậy mà nó có « accident » trong nhà thì y như rằng tôi phải đi thi hành bổn phận lau chùi. Tưới cây xong, trở vào nhà, bật máy lạnh, xong chạy ào vô phòng tắm vệ sinh cá nhân thật nhanh rồi tôi mới trở ra bếp lại.</p>
<p>- có cà phê cho bé rồi đó, có luôn ly nước nóng nữa nè.</p>
<p>- thanks Bí, trời nóng uống cà phê vẫn ngon như thường Bí hả ?</p>
<p>- dĩ nhiên rồi, lại còn có người pha sẵn nữa.</p>
<p>- Bí !</p>
<p>- Yes , Bé ?</p>
<p>- Bé không muốn ở đây nữa.</p>
<p>- Ở đây là ở đâu</p>
<p>- Ở Úc nè, thời tiết thất thường khó chịu quá.</p>
<p>- ừ, nhưng mà dọn đi đâu đây ?</p>
<p>- qua nước nào có khí hậu mát mẽ như Fiji, Thailand chẳng hạn.</p>
<p>- ừ thì chừng nào mình ..trúng số anh đưa bé đi .</p>
<p>- đi chơi thôi à ? mà biết chừng nào Bí mới trúng số ?</p>
<p>- thì tuần nào mình cũng mua thì sẽ có ngày trúng.</p>
<p>Anh luôn mơ trúng số, còn tôi thì chỉ mong đi nghỉ hè đâu đó, nằm dài trên bãi biển đọc sách. Không cần biết hôm nay ngày gì, tới giờ nấu cơm chưa, tới giờ đi làm chưa ?</p>
<p>- bé , em nghĩ gì vậy ? lại mơ đi holiday nữa hả ?</p>
<p>- yah.</p>
<p>- Ráng mơ tiếp đi, nồi cơm khét rồi kìa.</p>
<p>- Cơm nồi điện mà khét gì, trêu bé hoài.</p>
<p>- đi siêu thị với anh không ?</p>
<p>- do I have to ?</p>
<p>- sao lúc nào cũng hỏi câu đó hết vậy ?</p>
<p>- trời nóng thí mồ.</p>
<p>- nhõng nhẽo nữa, chuẩn bị ra xe nè, anh mở sẳn máy lạnh , tiện tay cầm cái giỏ theo luôn nha cô .</p>
<p>- Yes sir.</p>
<p>Bất cứ đi tới những đâu, anh cũng tha tôi đi, như mèo mẹ tha mèo con. Có khi tôi ngồi đợi anh họp mấy tiếng đồng hồ, đem cuốn sách theo là chắc ăn nhất. Đang thả hồn bên những bụi hồng bên đường, xe vào bãi đậu xe lúc nào không hay. Anh rành siêu thị hơn bất cứ một bà nội trợ nào, nhanh nhẩu tìm mua một vài món để làm ăn sáng cho cả nhà. Tôi lẽo đẽo theo sau như con cún trung thành với chủ.</p>
<p>- Bé!</p>
<p>- Dạ Bí ?</p>
<p>- Bé thích ăn spaghetti cá hay thịt ?</p>
<p>- Dạ chắc cá đi, thêm feta cheese với rocket.</p>
<p>- Nghe hấp dẫn hả ?</p>
<p>- Dạ. nếu có ai làm sẵn cho mình ăn thì càng hấp dẫn hơn.</p>
<p>- Hahaha, dĩ nhiên là thân già này phải vào bếp rồi cô à .</p>
<p>- Ai bảo Bí nấu ăn ngon hơn bé làm chi !</p>
<p>Về tới nhà thấy Lù, Dồ đã dậy từ lâu, đang xem TV. Với giọng còn ngái ngủ, Lù nhảy ra khỏi chiếc ghế bành màu xanh kê ở góc phòng ôm hôn mẹ tới tấp như mấy năm chưa gặp rồi hỏi:</p>
<p>- ủa, bố mẹ đi đâu sớm vậy ?</p>
<p>- bố rủ mẹ đi siêu thị, nóng quá xá.</p>
<p>- we know you don’t like the heat, Mum !</p>
<p>- yeah, never do and never will !</p>
<p>Buổi sáng chưa ăn xong đã tính buổi trưa. Bụng căng, trời nóng, tôi đâm ra lười. Anh vẫn ngồi ôm máy. Tôi ra sân sau phơi đồ. Mùa này lavender đã tàn, thế nhưng dạo này làm 2,3 jobs tôi không có thì giờ để thở nói gì tỉa hoa cỏ trong vườn.</p>
<p>- Sao rồi Bí, có “người đẹp” nào mail cho Bí không?</p>
<p>- Có, nhiều lắm, muốn xem không?</p>
<p>- Không cần xem, cũng biết là họ viết gì ?</p>
<p>- Thật hả?</p>
<p>- Yah, sure, bé đoán việc như thần mà.</p>
<p>- Đoán ra sao?</p>
<p>Anh chun mũi trêu :</p>
<p>- Ngu sao nói, hahaha, “ đàn ông thích ngắm, đàn bà thích nghe”.</p>
<p>- Là sao nhỉ?</p>
<p>Tôi không trả lời, thích trêu cho anh tức chơi. Anh có nhiều bạn. Bạn anh xem tôi như em út, nói chuyện cười đùa tự nhiên, mà tôi cũng thích như vậy. Tính tôi không thích màu mè, thích thì nói thích, không thích nói không thích. Nhớ có lần qua Mỹ, anh hẹn người bạn nối khố lâu năm không gặp đi uống cà phê. Nhưng người bạn này không thích cà phê mà lại rủ gặp ở tiệm ăn, anh thì chúa ghét đi ăn tiệm. Sáu giờ chiều, hẹn nhau ở quán nào đó nghe nói là có món cá nướng ngon lắm. Mấy hôm nay được bạn anh rủ đi ăn quá nhiều tôi cũng đâm ngán. Mà bạn anh gặp tôi thì chiều chuộng hết cỡ. Họ đối xử với tôi như đứa em lâu ngày không gặp , nên vô tiệm nào mấy anh mấy chị cũng mua cho tôi đầy một giỏ đồ ăn. Trở lại chuyện ông bạn nối khố của anh. Lần đầu tiên gặp mặt anh đó, tôi nói nhỏ :</p>
<p>- Sao bạn Bí già quá vậy?</p>
<p>- hahaha, đối với Bé bạn anh ai cũng già là đúng rồi.</p>
<p>- Nhưng mà ông này già thiệt!</p>
<p>- Umm, không được nói xấu bạn anh chứ !</p>
<p>Tôi cười cười biết anh nói đùa. Mà lạ, anh bạn này say rượu quá xá mà không hiểu sao có thể lái xe ra tới nhà hàng được. Có chị vợ đi theo. Chị không thèm nhìn tôi đến nửa mắt. À, nhìn lại mình, thấy ngu ngơ hết biết, quần sọt, áo thun. Con cá nướng trông rất hấp dẫn, vậy mà nhìn cái người ngồi đối diện tôi hết muốn ăn. Anh biết ‎ý nên cứ gắp thức ăn cho vào đĩa của tôi, nếu ở nhà chắc tôi đã giành cái đầu cá. Cả buổi tối chị không thèm hỏi chuyện tôi đến nửa câu, miệng thì luôn cằn nhằn chồng. Tôi ngồi mà như bị kiến cắn. Bí nói nhỏ vào tai “ Bé con, ngồi im đó, để anh nói chuyện lẹ lẹ rồi mình về”. Trời, bụng tôi đói hết sức, thôi thì đành vậy !</p>
<p>Đó là lần kinh nghiệm đau thương mà sau này mỗi lần đi gặp bạn, tôi đều ra điều kiện là anh phải nói cho tôi biết trước về người bạn đó, nếu biết không hợp tần số thì tốt nhất là để tôi ở nhà. Mỗi lần đi gặp bạn anh, tôi hay tra hỏi trước: “Bạn Bí có dễ thương không? Có hay say xỉn không? Vợ anh đó có dễ chịu không? Có yiểu điệu không? Có liếc ngang liếc dọc không? “. Đôi khi anh cũng phải đầu hàng những câu hỏi rắc rối của tôi. Anh nói đầu tôi suy nghĩ lung tung quá, hèn chi không lớn nổi.</p>
<p>Thứ Bảy, trời nóng, chẳng biết làm gì. Người nó cứ muốn làm biếng. Tôi gọi điện thoại cho Vy. Anh nhìn tôi cười cười:</p>
<p>- lại gọi cho cô “than mây khóc gió” của bé hả?</p>
<p>- yah, she’s not well at the moment, Bí !</p>
<p>- Nói Vy bớt khóc gió thì khoẻ liền.</p>
<p>Tôi lườm anh. Vy được anh tặng biệt hiệu là người hay than mây khóc gió, vì hạnh phúc trước mắt không biết nắm giữ mà tối ngày cứ hay mơ mộng lung tung. Tôi cũng cùng quan điểm với anh, nhưng đó là bản chất của Vy, đâu dễ gì thay đổi. Tôi chỉ biết khuyên Vy thôi.</p>
<p>Tiếng Vy đượm buồn bên kia đầu giây , một năm có 365 ngày , Vy buồn đủ cả năm :</p>
<p>- Mơ hả, hôm nay sao rảnh vậy?</p>
<p>- Thì rãnh mới gọi cho Vy nè</p>
<p>- Bí của Mơ đâu?</p>
<p>- Hì, chắc vẫn đang ôm máy.</p>
<p>- Buồn quá Mơ ơi !</p>
<p>- Thôi buồn làm gì cho phí giờ vậy Vy?</p>
<p>- I’m in love.</p>
<p>- I know, but you shouldn’t !</p>
<p>- Biết sao đây ?</p>
<p>- Vy có đạo, Vy biết Vy phạm điều thứ mấy trong 10 điều răn của Chúa không?</p>
<p>- Vy biết .</p>
<p>- Biết mà vẫn để chuyện không hay xảy ra là điều không nên.</p>
<p>Vy im lặng. Vy biết mỗi lần nói chuyện với tôi là Vy càng buồn thêm vì tôi không cổ vũ chuyện Vy phản bội chồng, dù trong tư tưởng. Đôi khi tôi không hiểu được cuộc sống của những người bạn, người thân. Đời sống vốn đơn giản, tại sao mọi người lại tự gây phiền muộn rồi lại đổ lỗi cho hoàn cảnh. Anh hay nói tôi nhìn cuộc đời đơn giản quá. Tôi lập luận rằng, đơn giản hay phức tạp đều do mình. Trong chúng ta ai cũng có quyền lựa chọn, và khi đã đưa ra quyết định về điều gì đó rồi thì dù hay, dở, mình cũng phải nhận lãnh trách nhiệm về những sự lựa chọn đó. Tôi từng hỏi Vy không yêu tại sao lấy ? Còn một khi quyết định đã chọn người đó rồi thì không nên luyến tiếc. Nếu không bị uy hiếp, thì không nên đổ lỗi . Còn nếu sau một thời gian chung sống mới biết là mình chọn sai thì phải biết cắn răng tự nhận sự lầm lẫn này, nhưng không vì vậy mà mình có quyền cho phép bản thân lừa dối người thân yêu. Sự lừa dối nào cũng mang mầm mống thống khổ và bất hạnh. Vy đang tự gây cái khổ cho mình và cho người khác. Thế nhưng tôi lại không thể nào giúp được gì cho cô bạn thân của mình.</p>
<p>Vy bắt đầu tỉ tê về “người ấy”. Nghe sao thấy ông này hoàn hảo quá. Vị tha, kiên nhẫn, rất đàn ông và khá đẹp trai. Tôi nghĩ nói chuyện trên internet thì ai cũng hoàn hảo cả, mặc cho con cái đang la hét đánh nhau dành đồ chơi, hay vợ đang vật lộn với cái máy cắt cỏ ngoài sân, Vy có thấy được những điều được cho là “behind the scene” đó không? Và nếu biết Vy còn cho người đàn ông đó hoàn hảo hay không? Người Vy yêu cũng có gia đình. Nói tóm lại, hai kẻ ngoại tình gặp nhau qua màn hình computer, vậy là tình yêu sao Vy? Tôi nói Vy đó chỉ là cảm xúc nhất thời thôi. Vy đang gây đau khổ cho mình, cho gia đình cả hai bên đó Vy có biết không?</p>
<p>Tôi cố giải thích, nhưng Vy cứ im lặng. Vy nói tôi khô khan quá, trong sáng quá, không biết mơ mộng là gì. Đúng, tôi chỉ biết vun đắp tổ ấm của mình. Bí cuả tôi cũng không phải là hoàn hảo gì, cũng lười, cũng bê bối, nhưng tôi chấp nhận những bất toàn đó của anh, vì tình yêu chân thật có thể đánh ngã tất cả mọi cám dỗ trong cuộc đời này. Vy không yêu chồng nên Vy dễ sa ngã. Và khi đã sa ngã một lần thì những lần sau chỉ là chuyện bình thường, nhất là trong xã hội này. Điều bất hạnh nhất là khi chính Vy cũng cho chuyện ngoại tình, lừa dối chống con là điều bình thường. Nếu không tự mình thoát ra khỏi cái vòng lẩn quẩn đó thì sự bất hạnh sẽ còn kéo dài.</p>
<p>Tôi cúp máy, không muốn nói chuyện với Vy nữa. Mệt. Bất lực. Chán. Tôi còn làm được gì cho Vy đây ? Vy cũng đâu còn nhỏ gì, hơn 40 rồi. Đúng là khi l‎ý trí mất kiểm soát thì dù tôi có lựa lời khuyên Vy tới đâu đi chăng nữa cũng bằng thừa. Suy cho cùng, đời sống là những vòng lẩn quẩn. Yêu , thương, thù , ghét, lọc lừa. Điều mà tôi không chấp nhận được ở Vy là sống lừa dối. Nếu không có can đảm xé tờ hôn thú, thì phải có can đảm chấp nhận sự lựa chọn của mình . Mà thôi, mỗi người có sự lựa chọn cho riêng mình. Vy đã tự mình giăng cái bẫy thì phải chấp nhận những rủi may từ cái bẫy đó đưa tới.</p>
<p>Không khí trong nhà vẫn oi bức. Mắt đã bắt đầu muốn ríu , chắc phải đánh một giấc chứ nóng thế này cũng không làm được gì hết. Nghe tôi ngáp, anh vỗ vỗ trên thành ghế sofa :</p>
<p>- nằm nghỉ tí đi bé !</p>
<p>- yah, bé buồn ngủ rồi.</p>
<p>Tôi kê đầu lên đùi anh. Con Sa thấy vậy cũng lủi vô lòng tôi nằm. Tôi ôm con Sa ngủ ngon lành. Hình như trong giấc mơ tôi thấy Vy khóc.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>PhươngChi</strong></p>
<p><strong>Obeb Melbourne May 2013 </strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>©T.Vấn 2013</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://t-van.net/?feed=rss2&#038;p=10178</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Khuất Đẩu: &#8220;T&#192;U KHỰA C&#218;T KHỎI BIỂN Đ&#212;NG&#8221;</title>
		<link>http://t-van.net/?p=10169</link>
		<comments>http://t-van.net/?p=10169#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 20 May 2013 23:10:48 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Khuất Đẩu</dc:creator>
				<category><![CDATA[Ghi Chép]]></category>
		<category><![CDATA[ghi chép]]></category>
		<category><![CDATA[khuất đẩu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://t-van.net/?p=10169</guid>
		<description><![CDATA[Biểu ngữ viết bằng máu được xem như một trong những bằng chứng kết tội Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên “tuyên truyền chống nhà nước”. (Hình: Internet) &#160; Khi em trích máu viết: “Tàu khựa cút khỏi biển Đông!” thì cũng như những chiến binh thề chống quân Nguyên xăm trên cánh tay [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image0016.jpg"><img style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image001" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image001_thumb6.jpg" alt="clip_image001" width="404" height="256" border="0" /></a></p>
<p align="center"><em>Biểu ngữ viết bằng máu được xem như một trong những bằng chứng kết tội Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên “tuyên truyền chống nhà nước”. (Hình: Internet)</em><em></em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Khi em trích máu viết:</p>
<p><em>“<strong>Tàu khựa cút khỏi biển Đông!”</strong></em></p>
<p>thì cũng như những chiến binh thề chống quân Nguyên</p>
<p>xăm trên cánh tay mình: “<strong><em>Sát Thát</em></strong>”</p>
<p>Em xứng đáng được khen thưởng dưới cờ</p>
<p>được báo đài tụng ca mãi miết</p>
<p>chính em là “người tốt việc tốt”</p>
<p>là lương tâm của tuổi trẻ hôm nay</p>
<p>Cớ sao em lại đứng trước vành</p>
<p>móng ngựa xấu và đen như nỗi nhục?</p>
<p>cớ sao em bị những sáu năm tù</p>
<p>và quản chế ba năm dài trói buộc?</p>
<p>Nhân danh ai mà bỏ tù em?</p>
<p>nhân danh ai mà quản chế em?</p>
<p>chẳng lẽ nhân danh một dân tộc</p>
<p>Bạch Đằng giang còn đỏ máu quân thù?*</p>
<p>Tôi hỏi</p>
<p>Anh hỏi</p>
<p>Chúng ta hỏi</p>
<p>và bên dinh thái thú</p>
<p>có tiếng cười hềnh hệch vọng sang:</p>
<p>-Cái lày là nhân danh ngộ, hổng piết à?</p>
<p>Nghe nói thế, bỗng dưng vành móng ngựa</p>
<p>sáng bừng lên như giữa Bắc cực quang</p>
<p>hai chị em bà Trưng cùng bà Triệu</p>
<p>bỗng hiện về đứng sát bên em</p>
<p>Sát bên em và sau lưng em</p>
<p>cả dân tộc gào lên, hãy nhớ:</p>
<p>một ngàn năm Bắc thuộc</p>
<p>của Tàu khựa Tàu phù.</p>
<p>Nguyễn Phương Uyên</p>
<p>Nguyễn Phương Uyên</p>
<p>em bé bỏng và thơ ngây</p>
<p>em hiền từ như bông lúa</p>
<p>Nhưng em sáng như một đường gươm</p>
<p>trích vào từng trái tim đang mê ngủ</p>
<p>cho máu chảy và</p>
<p>sẽ không ngừng chảy</p>
<p>khi khựa Tàu</p>
<p>chưa cút khỏi biển Đông</p>
<p><strong>Khuất Đẩu</strong></p>
<p><em>(19/5/2013)</em></p>
<p><em>*Đằng Giang tự cổ huyết do hồng</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>©T.Vấn 2013</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image0031.jpg"><img style="background-image: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; display: inline; padding-right: 0px; border: 0px;" title="clip_image003" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image003_thumb1.jpg" alt="clip_image003" width="354" height="258" border="0" /></a><em></em></p>
<p><em>Nguyễn Phương Uyên đứng trước tòa</em></p>
<p><em>S</em><em>inh viên Nguyễn Phương Uyên, 21 tuổi </em><em>(cùng với </em><em>Sinh viên Đinh Nguyên Kha, 25 tuổi</em><em>)</em><em> bị bắt hồi tháng 10 năm ngoái với cáo buộc rải truyền đơn lên án Đảng Cộng sản Việt Nam hèn yếu, dung dưỡng tham nhũng và kêu gọi chống Trung Quốc. Họ đã dùng máu viết khẩu hiệu “Tàu khựa cút khỏi biển Đông”. Khẩu hiệu viết bằng máu này cũng bị xem là một trong những bằng chứng để kết tội họ. </em></p>
<p><em>Tại Tòa, Đinh Nguyên Kha tuyên bố, anh không chống dân tộc của mình mà chỉ chống Cộng sản. Theo Đinh Nguyên Kha, chống Cộng sản không phải là tội. Còn sinh viên Nguyễn Phương Uyên thì tuyên bố, cô hành động bởi yêu tổ quốc của mình. Việc kết án cô sẽ khiến những thanh niên khác sẽ sợ hãi, không dám bảo vệ chủ quyền quốc gia.<br />
Vụ bắt giữ hai sinh viên Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên từng khiến nhiều người xúc động và phẫn nộ. Tháng 10 năm ngoái, sau vụ bắt giữ này, nhiều sinh viên là đồng môn của Nguyễn Phương Uyên đã cùng ký vào một thỉnh nguyện thư gửi Chủ tịch Nhà nước CSVN, đề nghị can thiệp để công an CSVN trả tự do cho cô. Sau thỉnh nguyện thư vừa kể, nhiều nhân sĩ, trí thức tại Việt Nam cũng đã soạn một thư ngỏ với nội dung tương tự.<br />
Sự xúc động và phẫn nộ đó nay lại bùng lên, sau khi cả hai sinh viên Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên bị phạt tù. Tại Hà Nội, một tiến sĩ tên là Đặng Huy Văn, 70 tuổi, đồng môn của ông Nguyễn Phú Trọng, gửi thư ngỏ cho người bạn học nay đang là Tổng Bí thư Đảng CSVN, đề nghị được ở tù thay hai sinh viên.<br />
Ở Sài Gòn, một tiến sĩ khác tên là Nguyễn Thị Từ Huy, công bố những điện thư ghi lại các cuộc  trao đổi giữa cô với nhóm “Cùng viết Hiến pháp” (nhóm ủng hộ quan điểm giữ lại điều 4 – duy trì sự lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối của Đảng CSVN trong Hiến pháp) như “một cử chỉ nhỏ” để nói với hai sinh viên vừa bị kết án rằng “vẫn luôn có những người nghĩ đến họ”.<br />
Trong các cuộc trao đổi giữa Nguyễn Thị Từ Huy với nhóm “Cùng viết Hiến pháp”, cô tiến sĩ này viết: “Máu và nước mắt của người dân buộc chúng ta phải lựa chọn và chứng tỏ một cách rõ ràng vị thế của chúng ta, tư tưởng của chúng ta, tinh thần của chúng ta”. “Tư tưởng” và “tinh thần” này được giải thích là không chấp nhận vai trò của Đảng CSVN như hiện nay và “vị thế” của trí thức Việt Nam hiện giờ nên là “đứng về phía máu và nước mắt”.</em><em> ( Theo Nguoiviet.com)</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://t-van.net/?feed=rss2&#038;p=10169</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Lưu Na : TẬN C&#217;NG</title>
		<link>http://t-van.net/?p=10149</link>
		<comments>http://t-van.net/?p=10149#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 19 May 2013 16:21:09 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lưu Na</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[ghi chép]]></category>
		<category><![CDATA[lưu na]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://t-van.net/?p=10149</guid>
		<description><![CDATA[Khi những ngày lễ Mẹ qua đi, một lúc nào đó tôi chợt nhận ra mình cứ vương vấn nghĩ hoài đến Ba dù tháng Năm chưa qua hết. Tháng Năm là tháng của những cành hoa tim tím bé xinh xinh _ dẫu tôi biết Jacaranda không phải là loài hoa được nhắc đến [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image002.gif"><img style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image002" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image002_thumb.gif" alt="clip_image002" width="404" height="349" border="0" /></a></p>
<p>Khi những ngày lễ Mẹ qua đi, một lúc nào đó tôi chợt nhận ra mình cứ vương vấn nghĩ hoài đến Ba dù tháng Năm chưa qua hết.</p>
<p>Tháng Năm là tháng của những <em>cành hoa tim tím bé xinh xinh</em> _ dẫu tôi biết Jacaranda không phải là loài hoa được nhắc đến trong bài hát đó. Giữa những ngày nóng gắt cho mùa hè sắp tới sẽ là những ngày xám ướt ủ ê, để hoa tím được đong đưa trong gió, được rơi lả tả tím ngát con đường rợp bóng cây. Tôi mang máy hình lên xe, định tâm đi tìm những cành hoa tím rồi không hiểu sao lại về nơi dốc đồi nghiêng. Ngồi dưới trời bao la, nhìn những chiếc máy bay nhỏ lên xuống lượn vòng vèo như đua chen với những lằn xe cộ nhung nhúc bên dưới tôi nhớ những ngày về lại quê nhà để tang Ba.</p>
<p>Ba qua đời đã lâu, kể như là lâu lắm. Tôi về, xác Ba ngay ngắn trong hòm đã đóng chặt với một khung kính vuông cho người xa về được thấy mặt. Màu da dường như vẫn tươi, râu vẫn còn nhú ra lún phún. Sự sống, không phải mình chết đi là hết cả hay sao?</p>
<p>Tôi quanh quẩn bên quan tài chứ không đi đâu vì tôi vẫn là kẻ lạ trên quê mình, không chỉ là nỗi cảm nhận mà còn là những ánh mắt tò mò của nhà phường đám ma mà tôi bắt gặp. Mỗi khi họ hàng chòm xóm người quen ghé thắp nhang, tôi vẫn theo đúng thủ tục lạy trả để người chết không mang nợ ai. Có người những người nghiêm trang mặc niệm rồi thắp nhang vái lạy, có những người cắm nhang vào bát hương rồi mới quỳ xuống lạy. Mỗi một cách lạy cho tôi biết một chút về người đến viếng, tôi nhận ra mình cũng đã chân thành đáp lại theo đúng cung cách thọ nhận. Nghi lễ, khi được làm với trọn lòng cho tôi biết ý nghĩa của thành kính.</p>
<p>Khi xác Ba đã về lại bụi tro, Ba được đưa vào chùa Vĩnh Nghiêm nơi Ông và Cậu đã ở sẵn. Mỗi sớm mai khi trời còn trong mát, tôi đạp xe một vòng. Ra khỏi đầu hẻm thì quẹo phải xuôi xuống đường Trương Tấn Bửu. Con đường hèm hẹp cong cong, dù rộn ràng người đi chợ đi làm cũng vẫn gieo chút bình an trong lòng đứa con gái quê mùa. Ra tới đường Công Lý thì lại quẹo phải, băng qua cầu vào chùa Vĩnh Nghiêm. Tôi vào tháp cốt, loay hoay tìm Ba tìm Ông tìm Cậu. Rồi tôi lại đạp xe xuống Sài Gòn, băng qua những hàng cây những con đường rộng phẳng trước khi lao vào dòng xe cộ ồn ào đầy ối người buôn bán làm ăn. Tôi quẹo xuống Thủ Khoa Huân, quanh co những con đường nho nhỏ mà đi mãi lúc còn nhỏ bây giờ không nhớ được tên, rồi về lại Trương Minh Giảng. Đạp xe dưới hàng cây cao và luôn luôn quẹo phải thành ritual hằng ngày, cho đến khi tôi về lại nơi mình đang sống. Đó là những lúc tôi triền miên nhớ những kỷ niệm vụn vặt nho nhỏ chả ý nghĩa gì lúc Ba còn sống, những chi tiết thật là tào lao mà không hiểu sao tôi vẫn nhớ hoài. Tôi đạp xe dưới những hàng cây, tưởng như trong mỗi chiếc lá có mắt của Ba nhìn xuống, tưởng trong tiếng lá lao xao có tiếng Ba sắp nói một chuyện vớ vẩn gì đó chỉ với riêng tôi.</p>
<p>Phải nói rằng chúng tôi không thích Ba lúc Ba còn sống. Ba Má luôn cắn đắng cãi nhau. Má luôn lớn tiếng phản đối, Ba luôn lẩm bẩm chì chiết đắng cay, và các con luôn theo phe Má quật cường can đảm gồng gánh để chống đối Ba nhu nhược ích kỷ. Cũng là rituals, những rituals buồn bã trong tuổi thơ tôi. Ở giữa cái hỗn loạn của đời sống, tính cách của Ba như những giọt nước chầm chậm từ từ và kiên trì. Ba thủng thỉnh sống cái cách của riêng mình mặc cái chuyện vợ con nghĩ sao.</p>
<p>Nhưng không chỉ có vậy, những điều tôi nhớ về Ba. Khi Má cằn nhằn Ba vụng về mua trật cỡ cái vòi nước, Ba phân bua với tôi nó bằng đồng thiệt _ Ba giải thích sao tôi không nhớ, nhưng tôi hiểu, tôi đồng ý và thấy như cái lỗi vụng về kia có chỗ để cảm thông. Như khi Ba nói tại sao Út Bạch Lan được gọi là Sầu Nữ, chỉ cho tôi nghe cái buồn thương tự nhiên trong giọng hát, tại sao giọng Hoàng Oanh trong và khỏe nhưng ngâm thơ không thể hay hơn Hồ Điệp, hay lẩm cẩm hơn là tại sao mình không nên phơi quần áo ngoài sương qua đêm, tại sao Ba thích ăn cơm thố với canh cải xanh dù tiệm Tàu có nhiều món ngon đặc sắc thịt thà… Những chuyện vụn vặt đó cho tôi thấy một tâm hồn mẫn cảm, mà mấy mươi năm sau tôi mới đủ hiểu biết để nhận ra rằng tâm hồn nghệ sĩ không phải ở văn hóa cao ở tài năng lớn hay dồi dào. Những điều vụn vặt đó là bước khởi đầu cho tôi hiểu khác biệt giữa nghệ thuật và mỹ thuật. Tôi ngờ Ba cũng là một “tiếu tự thư sinh lạc đệ thì…,” cũng chỉ là một nhà nho lạc thời lạc quẻ mà chẳng may cái tật lạc quẻ đó đã truyền xuống cho tôi.</p>
<p>Như bây giờ, tôi đi tìm hoa tím mà lại lạc quẻ về nơi dốc đồi nghiêng để lòng tơi tả nghĩ tới những điều đã cũ đã qua và không thể nào khác. Chắc chắn ở một nơi nào đó người ta đã trồng cây hoa tím, nhưng nó phải nở phải rơi mỗi tháng Năm. Và nó phải màu tím. Như Ba phải là Ba, lỡ phận lỡ thời. Khi hoa tím rơi xuống, khi Ba nằm xuống, một phận một đời qua đi trọn vẹn, và chỉ khi xế bóng khi đã sống qua nhiều nỗi muộn phiền tôi mới hiểu được cái điều không nói nơi cách sống của Ba. Bây giờ, dẫu muốn từ bỏ cõi đời tôi cũng sẽ như Ba, sống trọn cái phận mình đã sinh ra dẫu thế nào mặc dầu, sống cho hết kỳ hoa nở, hết phấn hương, hết mọi nỗi nhọc nhằn. Dẫu <em>đời nhẹ khôn kham</em>, dẫu <em>kiếp nhân sinh</em> rất <em>nhẹ</em>, sự sống là một điều to tát lớn lao mà tôi e rằng chỉ khi sống trọn vẹn phận mình mới may ra hiểu được cái đẹp cái huyền nhiệm.</p>
<p>Nơi dốc đồi nghiêng tôi tưởng thấy muôn cánh hoa tim tím bay bay trong gió phủ tím mặt đường, lòng da diết nhớ…</p>
<p><em>Con đường em về năm xưa</em></p>
<p><em>Có biết hay chăng bây giờ</em></p>
<p><em>Hoa tím thôi không chờ nữa</em></p>
<p><em>Chỉ còn ta đứng dưới mưa…</em></p>
<p>Tôi nhớ Ba.</p>
<p><strong>Lưu Na</strong></p>
<p><strong>05/16/2013</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>©T.Vấn 2013</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://t-van.net/?feed=rss2&#038;p=10149</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Ho&#224;i Nam: NHỮNG CA KH&#218;C NGOẠI QUỐC LỜI VIỆT(18)- SCARBOROUGH FAIR (Gi&#224;n thi&#234;n l&#253; đ&#227; xa) &#8211; Ca kh&#250;c truyền thống Anh quốc</title>
		<link>http://t-van.net/?p=10142</link>
		<comments>http://t-van.net/?p=10142#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 18 May 2013 22:56:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hòai-Nam</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[hòai nam]]></category>
		<category><![CDATA[nhạc ngọai quốc]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://t-van.net/?p=10142</guid>
		<description><![CDATA[Tiếp tục giới thiệu những ca khúc dân gian điển hình, kỳ này chúng tôi viết về bản Scarborough Fair, một ca khúc truyền thống lãng mạn (traditional ballad) của Anh quốc, hay viết một cách chính xác hơn, là của vùng Yorkshire ở miền Bắc hòn đảo Anh-cát-lợi. Trước năm 1975, ca khúc này [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h6><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image0015.jpg"><img style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image001" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image001_thumb5.jpg" alt="clip_image001" width="304" height="438" border="0" /></a></h6>
<p>Tiếp tục giới thiệu những ca khúc dân gian điển hình, kỳ này chúng tôi viết về bản <em>Scarborough Fair</em>, một ca khúc truyền thống lãng mạn (traditional ballad) của Anh quốc, hay viết một cách chính xác hơn, là của vùng Yorkshire ở miền Bắc hòn đảo Anh-cát-lợi.</p>
<p>Trước năm 1975, ca khúc này đã được Phạm Duy đặt lời Việt với tựa <em>Giàn thiên lý đã xa</em>, dịch từ lời Pháp có tựa <em>Chèvrefeuille que tu es loin.</em></p>
<p>Scarborough Fair nguyên là tên gọi hội chợ thường niên ở thành phố cảng Scarborough, vùng Yorkshire, có từ thời Trung Cổ. Đây không chỉ là hội chợ lớn nhất của Anh quốc, mà còn của cả Âu Châu thời bấy giờ, thu hút giới doanh nhân và nghệ nhân từ các quốc gia ở tận Bắc Âu, vùng biển Baltic và Trung Cận Đông.</p>
<p>Scarborough Fair được chính thức khai sinh bởi sắc lệnh của vua Henri đệ Tam, ban hành ngày 22 tháng 1 năm 1253, theo đó hội chợ sẽ kéo dài 45 ngày, từ Lễ Đức Trinh Nữ Maria lên trời (Feast of the Assumption of the Blessed Virgin Mary) cho tới Lễ kính Thánh Mi-ca-e (Feast of St Michael); tính theo lịch Công giáo La-mã hiện nay là từ ngày 15 tháng 8 tới ngày 29 tháng 9.</p>
<p>Sau 5 thế kỷ, do sự cạnh tranh của các hội chợ quốc tế khác, Scarborough Fair chính thức chấm dứt hoạt động vào năm 1788 (ngày nay chỉ còn những sinh hoạt “diễn lại” để thu hút du khách), nhưng dư âm của nó vẫn còn vang vọng mãi trong dân gian Anh-cát-lợi, Tô-cách-lan, Ái-nhĩ-lan. Trong dư âm ấy, có khúc hát dân gian <em>Scarborough Fair</em>. (Video: <em>Scarborough Fair – Celtic Woman live performance HD &#8211; YouTube</em>)</p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image003.jpg"><img style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image003" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image003_thumb.jpg" alt="clip_image003" width="354" height="257" border="0" /></a></p>
<p><strong><em>Phụ lục (1): Scarborough Fair, Celtic Woman</em></strong></p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/01-ScarboroughFair-CelticWoman.mp3">01-ScarboroughFair-CelticWoman</a></p>
<p>Nội dung ca khúc là lời một chàng trai đã từng sống ở Scarborough và yêu một cô gái ở nơi ấy. Nay anh nhờ mọi người (những người đang nghe chàng hát) khi tới hội chợ hãy nhắn với cô gái rằng: nếu cô thực hiện được những công việc “không thể thực hiện” do chàng đưa ra, chẳng hạn, may cho chàng cái áo sơ-mi không có một đường kim mũi chỉ, rồi giặt cái áo ấy dưới một cái giếng khô&#8230;, chàng sẽ mở rộng vòng tay đón cô trở lại.</p>
<p>Theo thời gian, lời hát của ca khúc này được dân gian biến cải tùy theo địa phương, và tính cho tới cuối thế kỷ thứ 18, đã có hàng chục lời hát khác nhau, trong đó có lời hát dưới dạng đối đáp của một đôi nam nữ: nàng ra điều kiện ngược lại là chàng phải thực hiện được những công việc “không thể thực hiện” do nàng đưa ra, thì nàng mới may cho chàng cái áo không có đường kim mũi chỉ kia.</p>
<p><strong>SCARBOROUGH FAIR (ấn bản 1889)</strong></p>
<p>(1) NAM:</p>
<p><em>Are you going to Scarborough Fair?</em></p>
<p><em>Parsley, sage, rosemary, and thyme;</em></p>
<p><em>Remember me to one who lives there,</em></p>
<p><em>She was once a true love of mine.</em></p>
<p><em>*</em></p>
<p><em>Tell her to make me a cambric shirt,</em></p>
<p><em>Parsley, sage, rosemary, and thyme;</em></p>
<p><em>Without a seam or needlework,</em></p>
<p><em>She will be a true love of mine.</em></p>
<p><em>*</em></p>
<p><em>Tell her to wash it in yonder dry well,</em></p>
<p><em>Parsley, sage, rosemary, and thyme;</em></p>
<p><em>Where never spring water or rain ever fell,</em></p>
<p><em>She will be a true love of mine.</em></p>
<p><em>*</em></p>
<p><em>Tell her to dry it on yonder grey thorn,</em></p>
<p><em>Parsley, sage, rosemary, and thyme;</em></p>
<p><em>Which never bore blossom since Adam was born,</em></p>
<p><em>She will be a true love of mine.</em></p>
<p>(2) NỮ:</p>
<p><em>Now he has asked me questions three,</em></p>
<p><em>Parsley, sage, rosemary, and thyme; </em></p>
<p><em>I hope he&#8217;ll answer as many for me</em></p>
<p><em>Before he shall be a true love of mine.</em></p>
<p><em>*</em></p>
<p><em>Tell him to buy me an acre of land,</em></p>
<p><em>Parsley, sage, rosemary, and thyme;</em></p>
<p><em>Betwixt the salt water and the sea sand,</em></p>
<p><em>Then he shall be a true love of mine.</em></p>
<p><em>*</em></p>
<p><em>Tell him to plough it with a ram&#8217;s horn,</em></p>
<p><em>Parsley, sage, rosemary, and thyme;</em></p>
<p><em>And sow it all over with one pepper corn,</em></p>
<p><em>And he shall be a true love of mine.</em></p>
<p><em>*</em></p>
<p><em>Tell him to shear it with a sickle of leather,</em></p>
<p><em>Parsley, sage, rosemary, and thyme;</em></p>
<p><em>And bind it up with a peacock feather.</em></p>
<p><em>And he shall be a true love of mine.</em></p>
<p><em>Tell him to thrash it on yonder wall,</em></p>
<p><em>Parsley, sage, rosemary, and thyme;</em></p>
<p><em>And never let one corn of it fall,</em></p>
<p><em>Then he shall be a true love of mine.</em></p>
<p><em>*</em></p>
<p><em>When he has done and finished his work.</em></p>
<p><em>Parsley, sage, rosemary, and thyme;</em></p>
<p><em>Oh, tell him to come and he&#8217;ll have his shirt,</em></p>
<p><em>And he shall be a true love of mine.</em></p>
<p>Trong trường hợp chỉ hát lời (1), tùy theo người hát là nam hay nữ, những chữ “she”, “her” sẽ được đổi thành “he”, “him”.</p>
<p>Riêng câu “<em>Parsley, sage, rosemary, and thyme” </em>(ngò tây, ngải thơm, hương thảo, húng tây) được lập lại trong mỗi phiên khúc, với đa số thính giả trên thế giới thì thật khó hiểu, phải là người Anh, Tô-cách-lan, Ái-nhĩ-lan mới biết rằng vào thời xa xưa, bốn giống rau thơm này tượng trưng cho những đức tính của người con gái, và trong trường hợp của ca khúc Scarborough Fair, trang mạng Askville của Amazon giải thích: <em>“they symbolize virtues the singer wishes his true love to have, in order to make it possible for her to come back again.”</em></p>
<p>Nói cách khác, ngày xưa người Anh sánh phụ nữ với rau thơm (herbs) cũng tương tự như ngày nay họ ví đàn bà con gái như những bông hồng vậy.</p>
<p>Lần đầu tiên Scarborough Fair được phổ biến không dưới hình thức một ca khúc dân gian là vào năm 1941, khi giai điệu của Scarborough Fair được sử dụng làm nhạc nền cho cuốn phim <em>Man Hunt</em> của đạo diễn Mỹ Fritz Lang. Tới năm 1955, hai ca sĩ kiêm diễn viên Mỹ nhưng sinh sống tại Pháp là Gordon Heath và Lee Payant, lúc đó đang làm chủ phòng trà ca nhạc <em>Rive Gauche</em> ở Paris, là hai nghệ sĩ đầu tiên thu đĩa bản Scarborough Fair.</p>
<p style="text-align: center;"><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image005.jpg"><img style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image005" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image005_thumb.jpg" alt="clip_image005" width="354" height="348" border="0" /></a><strong>Paul Simon</strong> và <strong>Arthur &#8220;Art&#8221; Garfunkel</strong></p>
<p>Tuy nhiên phải đợi 11 năm sau (1966), sau khi được đôi song ca Simon &amp; Garfunkel của Mỹ soạn hòa âm, thu đĩa và phổ biến trong album lấy tên là <em>Parsley, sage, rosemary, and thyme</em>, Scarborough Fair mới nổi tiếng quốc tế.</p>
<p>Nói về Simon &amp; Garfunkel, tính cho tới nay, vẫn được ghi nhận là đôi song ca tài ba nhất, được ái mộ nhất, bán ra nhiều đĩa nhất, đoạt nhiều giải thưởng nhất, được trao tặng nhiều vinh dự nhất trong lịch sử âm nhạc.</p>
<p>Simon &amp; Garfunkel gồm hai thành viên <strong>Paul Simon</strong> và <strong>Arthur &#8220;Art&#8221; Garfunkel</strong>, cả hai đều sinh năm 1941 và cùng là ca nhạc sĩ (piano, guitar), nhà soạn nhạc, nhà viết ca khúc; riêng Art Garfunkel còn là một thi sĩ, và sau khi chuyển sang đóng phim, đã được xướng danh giải Trái Cầu Vàng (Golden Globe) về diễn xuất.</p>
<p>Chính thức thành lập năm 1964 và chia tay nhau năm 1970 (sau đó thỉnh thoảng lại tái hợp để trình diễn), Simon &amp; Garfunkel có vô số ca khúc được lên “top”, trong đó được ưa chuộng nhất phải là ba bản <em>The Sound of Silence </em>(1964),<em> Scarborough Fair/Canticle </em>(1966), và<em> Bridge over Troubled Water</em> (1969).</p>
<p><strong><em>Phụ lục (2):</em> <em>The Sound of Silence</em>, Simon &amp; Garfunkel</strong></p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/02-The-Sound-Of-Silence222.mp3">02-The Sound Of Silence(2)(2)(2)</a></p>
<p>Riêng bản<em> Scarborough Fair/Canticle </em>không chỉ được ưa chuộng mà còn gây tranh luận.</p>
<p>Thứ nhất, nhân dịp sang Luân-đôn vào năm 1965, Paul Simon được gặp gỡ đồng nghiệp <strong>Martin Carthy</strong>. Martin Carthy, cùng tuổi với Paul Simon, là ca nhạc sĩ có công lớn nhất trong việc khôi phục, quảng bá các ca khúc dân gian truyền thống của Anh nơi thế hệ trẻ, trong số đó có bản <em>Scarborough Fair. </em>Paul Simon trở về Hoa Kỳ mang theo ca khúc dân gian này, cùng với Art Garfunkel soạn hòa âm, rồi phối hợp với ca khúc <em>Canticle</em> của anh viết từ năm 1963, để cho ra đời bản <em>Scarborough Fair/Canticle. </em>Việc trên các ấn bản của ca khúc này chỉ ghi: ca khúc truyền thống của Anh, hòa âm của Paul Simon và Art Garfunkel, mà không hề nhắc tới tên tuổi của Martin Carthy đã bị nhiều người cho là một sự vô tình đáng trách.</p>
<p>Thứ hai, việc Paul Simon cho xen lẫn lời hát của ca khúc phản chiến <em>Canticle </em>vào một ca khúc dân gian lãng mạn đã gây bất mãn nơi một số thành phần thính giả không nhỏ.</p>
<p><strong><em>Lời hát của Canticle:</em></strong></p>
<p><em>On the side of a hill in the deep forest green<br />
Tracing a sparrow on snow-crested ground<br />
Blankets and bedclothes a child of the mountains<br />
Sleeps unaware of the clarion call<br />
On the side of a hill, a sprinkling of leaves<br />
Washed is the ground with so many tears<br />
A soldier cleans and polishes a gun<br />
War bellows, blazing in scarlet battalions<br />
Generals order their soldiers to kill<br />
And to fight for a cause they&#8217;ve long ago forgotten.</em></p>
<p>Nhưng không một ai có thể phủ nhận chính nhờ hòa âm và nghệ thuật song ca của Simon &amp; Garfunkel mà <em>Scarborough Fair</em> mới được hàng trăm triệu người trên thế giới biết tới, và ưa chuộng.</p>
<p><strong><em>Phụ lục (3):</em></strong><strong> <em>Scarborough Fair</em>/<em>Canticle,</em> Simon &amp; Garfunkel</strong></p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/03-Scarborough-Fair-Canticle22.mp3">03-Scarborough Fair-Canticle(2)(2)</a></p>
<p>Từ ngày ấy<em> </em>(1966) tới nay, <em>Scarborough Fair </em>đã được rất nhiều ca sĩ nổi tiếng thu đĩa; lẽ dĩ nhiên là chỉ hát lời của ca khúc dân gian nguyên thủy chứ không hát thêm lời của bản <em>Canticle.</em></p>
<p><em><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image0064.jpg"><img style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image006" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image006_thumb4.jpg" alt="clip_image006" width="354" height="237" border="0" /></a></em></p>
<p align="center"><strong>Gregorian Band</strong><strong></strong></p>
<p>Trong số ấy, chúng tôi chọn gửi tới quý độc giả hai đĩa – một vì tính cách phổ biến, một vì tính cách độc đáo. Đĩa phổ biến là của <strong>Sarah Brightman</strong>, nữ danh ca giọng soprano nổi tiếng của Anh mà chúng tôi đã đôi lần nhắc tới trong loạt bài này; còn đĩa độc đáo là của ban hợp ca <strong>Gregorian Band </strong>của Đức, hát theo hình thức vãn ca của Thiên chúa giáo.</p>
<p><em>[“Vãn ca”, còn được gọi là “bình ca”, tức “gregorian chant”, hoặc chỉ ngắn gọn là “gregorian” – được gọi theo tên nhà lãnh đạo Giáo hội Công giáo đã đề xướng thể loại thánh ca này là Đức Giáo hoàng Gregory I (540-604). Tới hậu bán thế kỷ thứ 20, “vãn ca” đã vượt khỏi khuôn viên giáo đường, và ban hợp ca nổi tiếng nhất trong việc ứng ụng hình thức hát thánh ca này vào nền nhạc pop chính là ban Gregorian Band, gồm 9 thành viên, thường được xưng tụng là Masters of Chants]</em></p>
<p><strong><em>Phụ lục (4):</em></strong><strong> <em>Scarborough Fair,</em> Sarah Brightman</strong></p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/04-Sarah-Brightman-Scarborough-Fair.mp3">04-Sarah Brightman &#8211; Scarborough Fair</a></p>
<p><strong><em>Phụ lục (5):</em></strong><strong> <em>Scarborough Fair</em>, Gregorian Band</strong></p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/05-scarboroughfair-gregorian.mp3">05-scarboroughfair-gregorian</a></p>
<p>Tương tự trường hợp bản Donna Donna chúng tôi đã giới thiệu trong bài kỳ trước, bản Scarborough Fair cũng được đặt lời hát bằng tiếng Pháp với nội dung hoàn toàn khác, và cũng được ưa chuộng không thua gì nguyên tác.</p>
<p>Tác giả lời hát tiếng Pháp của Scarborough Fair là nhà soạn ca khúc và viết lời hát nổi tiếng <strong>Pierre Delanoe</strong> (1918-2006). Ông từng viết, hoặc viết chung hàng chục ca khúc cho các ca sĩ hàng đầu của Pháp, từ thế hệ trước như Édith Piaf, André Claveau, Gilbert Bécaud, Charles Aznavour cho tới đám trẻ như Johnny Halliday, Sylvie Vartan, Mireille Mathieu, Michel Sardou&#8230;</p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image007.jpg"><img style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image007" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image007_thumb.jpg" alt="clip_image007" width="304" height="447" border="0" /></a></p>
<p align="center"><strong>Pierre Delanoe</strong> (1918-2006).</p>
<p>Năm 1958, ca khúc <em>Dors, mon amour</em> (Hãy yên giấc, người tình ta ơi) ông viết cho André Claveau tham dự cuộc thi ca khúc Âu Châu Eurovision đã đoạt giải nhất.</p>
<p>Trong số những bản nổi tiếng quốc tế của ông có <em>Et maintenant </em>và <em>Je t’appartiens. Et maintenant </em>sau này được đặt lời Anh với tựa<em> What Now My Love</em>, được rất nhiều ca sĩ và ban nhạc nổi tiếng trình bày, như Frank Sinatra, Barbra Streisand, Elvis Presley, The Supremes, Sonny &amp; Cher, Herb Alpert &amp; the Tijuana Brass, The Temptations&#8230;; còn <em>Je t’appartiens </em>được đặt lời Anh với tựa<em> Let’s It Be Me</em>, được The Everly Brothers, Bob Dylan, Willie Nelson, Tom Jones, Nina Simone&#8230; thu đĩa.</p>
<p>Năm 1967, ngay sau khi bản <em>Scarborough Fair/Canticle</em> do Simon &amp; Garfunkel thu đĩa trở nên nổi tiếng quốc tế, Pierre Delanoe đã đặt lời Pháp cho ca khúc này với tựa <em>Chèvrefeuille que tu es loin.</em></p>
<p>Sự tài tình của Pierre Delanoe là trong khi đặt lời hát mới với một nội dung khác hẳn, ông không chỉ duy trì được tính cách “dân gian” của ca khúc mà còn đem lại cho người nghe một cảm giác bâng khuâng trước câu chuyện nửa thực nửa hư, tương tự những gì mà ca khúc <em>Scarborough Fair</em> đã đem lại cho thính giả ở các xứ nói tiếng Anh.</p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image009.jpg"><img style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image009" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image009_thumb.jpg" alt="clip_image009" width="354" height="242" border="0" /></a></p>
<div align="center">
<p><em><strong>C</strong><strong>hèvrefeuille (“honeysuckle” trong tiếng Anh, “hoa kim ngân” trong tiếng Việt)</strong><strong></strong></em></p>
</div>
<div align="center">
<pre><em> </em></pre>
</div>
<p><em><strong>CHÈVREFEUILLE QUE TU ES LOIN</strong>    </em></p>
<p><em>Pauvre garçon qui pense au pays</em></p>
<p><em>Chèvrefeuille que tu es loin</em></p>
<p><em>Pauvre garçon que l&#8217;amour oublie</em></p>
<p><em>Un peu plus à chaque matin</em></p>
<p><em>*</em></p>
<p><em>Veux-tu ma belle tailler pour moi</em></p>
<p><em>Chèvrefeuille que tu es loin</em></p>
<p><em>Une chemise dans les draps</em></p>
<p><em>Où naguère nous dormions si bien</em></p>
<p><em>*</em></p>
<p><em>Veux-tu me trouver un arpent de terre</em></p>
<p><em>Chèvrefeuille que tu es loin</em></p>
<p><em>Tout près de l&#8217;église au bord de la mer</em><em></em></p>
<p><em>Pour chanter mon dernier refrain</em></p>
<p><em>*</em></p>
<p><em>Maintenant je sais que c&#8217;est la fin du soleil</em></p>
<p><em>Chèvrefeuille que tu es loin</em></p>
<p><em>Et je voudrais que ce soit toi ma belle</em></p>
<p><em>Qui m&#8217;enterre de tes propres mains</em></p>
<p><em>*</em></p>
<p><em>Pauvre garçon qui pense au pays</em></p>
<p><em>Chèvrefeuille que tu es loin</em></p>
<p><em>Pauvre garçon que l&#8217;amour oublie</em></p>
<p><em>Un peu plus à chaque matin</em><em> </em></p>
<p>Điểm nổi bật nhất trong lời hát của Pierre Delanoe là câu thứ nhì &#8211; <em>Chèvrefeuille que tu es loin</em> – không chỉ được lập lại trong mỗi phiên khúc mà còn được sử dụng làm tựa đề ca khúc.</p>
<p>Đó là về hình thức, còn về ý nghĩa, “chèvrefeuille” (“honeysuckle” trong tiếng Anh, “hoa kim ngân” trong tiếng Việt) là một trong những loài hoa leo phổ biến và thông dụng nhất ở các miền quê Âu châu, đặc biệt ở Pháp, nơi nó được trồng để đem lại cảnh sắc và hương thơm dịu dàng, để ướp trà, bánh kẹo, và cất nước hoa, v.v&#8230;</p>
<p><strong><em>Phụ lục (6): Chèvrefeuille que tu es loin, </em></strong><strong>Nana Mouskouri </strong></p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/06-ChevrefeuilleQueTuEsLoin.mp3">06-ChevrefeuilleQueTuEsLoin</a></p>
<p>Tại miền Nam Việt Nam trước năm 1975, khi bản <em>Scarborough Fair/Canticle</em> của Simon &amp; Garfunkel lên Top vào năm 1967/68, đã được giới trẻ nồng nhiệt đón nhận, thường là nghe qua làn sóng điện của đài phát thanh FM hoặc xem đài truyền hình quân đội Hoa Kỳ; một phần vì tỷ lệ người Việt đủ trình độ Anh ngữ để thưởng thức các ca khúc của Anh &#8211; Mỹ đã khá cao, một phần vì hòa âm độc đáo và nghệ thuật song ca siêu đẳng của Simon &amp; Garfunkel.</p>
<p>Qua đầu thập niên 1970, sau khi <em>Chèvrefeuille que tu es loin</em> (<em>Scarborough Fair </em>lời Pháp) được phổ biến tại Hòn Ngọc Viễn Đông, Phạm Duy mới đặt lời Việt với tựa <em>Giàn thiên lý đã xa.</em></p>
<p>Có thể nói đây là một bản dịch rất sát nghĩa, trừ mấy chữ “giàn thiên lý” và “thằng bé”, “đứa bé”.</p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image0104.jpg"><img style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image010" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image010_thumb4.jpg" alt="clip_image010" width="354" height="266" border="0" /></a></p>
<p align="center"><strong>Hoa Thiên Lý</strong></p>
<p>Chèvrefeuille dịch sang tiếng Việt là hoa kim ngân (Hán Việt: kim ngân hoa), có tên khoa học là <em>Lonicera, </em>thuộc họ<em> Caprifoliaceae</em>, còn hoa thiên lý có tên khoa học là <em>Telosma cordata, thuộc họ Apocynaceae, </em>là hai chủng loại hoàn toàn khác biệt. Thế nhưng nếu xét về mức độ phổ biến cũng như hình ảnh của nó trong dân gian ở Pháp và ở Việt Nam thì hai loài hoa này lại có nhiều điểm tương đồng.</p>
<p>Hiện nay ở Việt Nam, trồng hoa thiên lý đã trở thành một kỹ nghệ, và người ta đã chế biến thành hàng chục món ăn món nhậu bằng hoa thiên lý, từ trong gia đình cho tới nhà hàng “cao cấp”. Nhưng trước năm 1975, việc trồng thiên lý còn hoàn toàn mang tính cách gia đình. Theo đa số sách vở, việc trồng hoa thiên lý bắt đầu phổ biến từ miền Bắc. Chúng tôi vẫn còn nhớ ở quê xưa Nam Định, hầu như nhà nào cũng có một giàn thiên lý trước nhà, trước ngõ, vừa cho cảnh quan thêm đẹp mắt, vừa cho bóng mát vừa tỏa hương thơm.</p>
<p>Thiên lý thơm ngát, mùi hương thật dễ chịu và đáng yêu, cho nên các cô gái chưa chồng thường sử dụng để ủ quần áo, còn chàng trai nào “điệu” một chút thì mỗi khi ra đường không quên bỏ một chùm hoa vào túi áo sơ-mi!</p>
<p>Dĩ nhiên, ngày ấy chúng tôi cũng biết rằng hoa thiên lý có thể ăn được, chẳng thế mà ca dao đã có câu:</p>
<p><em>Thương chồng nấu cháo le le </em></p>
<p><em>Nấu canh hoa lý, nấu chè hạt sen </em></p>
<p>Tuy nhiên, với đa số thính giả yêu nhạc ngày ấy, chúng tôi tin rằng khi nghe ca khúc <em>Giàn thiên lý đã xa</em>, sẽ liên tưởng tới hình ảnh thân thương và mùi hương muôn thuở của giàn thiên lý trước nhà trước ngõ, hơn là nghĩ tới bát canh hoa lý của người vợ nấu riêng cho chồng.</p>
<p>Thành thử việc Phạm Duy thay hoa kim ngân bằng hoa thiên lý là đã “Việt hóa” ca khúc <em>Chèvrefeuille que tu es loin</em> một cách hết sức tài tình và đầy ý nghĩa.</p>
<p>Thế nhưng tới khi ông dịch mấy chữ <em>“pauvre</em> <em>garçon</em>” thành “tội nghiệp thằng bé” thì chúng tôi cho rằng chỉ đáng phục một nửa; đó là chữ “pauvre” (tội nghiệp), còn “<em>garçon</em>” mà dịch thành “thằng bé, đứa bé” thì không ổn.</p>
<p>Theo văn mạch (context) trong ca khúc lời Pháp nguyên thủy, chữ “garçon” ở đây có nghĩa là một người con trai đã khôn lớn, đã tới tuổi biết yêu. Đó cũng là chữ “garçon” trong bản <em>“Tous les garçons et les filles”</em> nổi tiếng của nữ ca sĩ Françoise Hardy:</p>
<p><em>Tous les garçons et les filles de mon age</em></p>
<p>Se promenent dans la rue deux par deux</p>
<p><em>Tous les garçons et les filles de mon age</em></p>
<p><em>Savent bien ce que c&#8217;est d&#8217;etre heureux</em></p>
<p><em>Et les yeux dans les yeux</em></p>
<p><em>Et la main dans la main</em></p>
<p><em>Ils s&#8217;en vont amoureux</em></p>
<p><em>Sans peur du lendemain&#8230;</em></p>
<p>Chữ “thằng bé, đứa bé” ở đây để dịch chữ “petit garçon” trong bản Donna Donna (<em>Il était une fois un <strong>petit garçon</strong></em><em> </em><em>qui vivait dans une grande maison) </em>thì đúng hơn.</p>
<p>Việc Phạm Duy dịch “garçon” thành “thằng bé, đứa bé” có thể khiến những người không biết nguyên bản tiếng Pháp, hoặc không hiểu tiếng Pháp, hiểu lầm rằng đây là một đứa bé yêu một cô gái lớn tuổi hơn mình, như trường hợp bản “Diana” của Paul Anka (<em>I’m so young and you’re so old – This, darling, I’ve been told&#8230;</em>)</p>
<p>Thế nhưng, theo cung bậc của bản <em>Scarborough Fair/Chèvrefeuille que tu es loin</em> và vần bằng trắc trong tiếng Việt, không dịch “garçon” thành “thằng bé, đứa bé” thì sử dụng chữ gì cho xứng hợp? Câu hỏi ấy, trong hơn 40 năm qua, cứ mỗi lần nghe lại bản <em>Chèvrefeuille que tu es loin</em> &#8211; <em>Giàn thiên lý đã xa</em>, chúng tôi lại cố nặn óc tìm một lời giải đáp, để rồi cuối cùng chịu thua.</p>
<p>Thành thử, theo sự hiểu biết của chúng tôi, ít nhất cũng là cho tới nay, muốn hát, muốn nghe lời Việt của bản <em>Chèvrefeuille que tu es loin</em>, người ta không có lựa chọn nào khác hơn là <em>Giàn thiên lý đã xa</em> của Phạm Duy.</p>
<p><strong><em>Giàn thiên lý đã xa</em></strong><strong> </strong></p>
<p><em>Tội nghiệp thằng bé cứ nhớ thương mãi quê nhà.</em></p>
<p>Giàn thiên lý đã xa, đã rời xa.</p>
<p><em>Đứa bé lỡ yêu, đã lỡ yêu cô em rồi.</em></p>
<p><em>Tình đã quên mỗi sớm mai lặng trôi.</em></p>
<p><em>Này, này nàng hỡi, nhớ may áo cho người.</em></p>
<p><em>Giàn thiên lý đã xa tít mù khơi.</em></p>
<p><em>Tấm áo cắt ngay đã cắt trên khăn mượt mà.</em></p>
<p><em>Là chiếc chăn đắp chung những ngày qua.</em></p>
<p><em>Tìm một miếng đất cho gã si tình.</em></p>
<p><em>Giàn thiên lý đã xa mãi ngàn xăm</em></p>
<p><em>Miếng đất cắt hoang, miếng đất ngay bên giáo đường.</em></p>
<p><em>Biển sẽ ru tiếng hát bên trùng dương.</em></p>
<p><em>Giờ đã đến lúc tan ánh mặt trời.</em></p>
<p><em>Giàn thiên lý đã xa mãi người ơi.</em></p>
<p><em>Lấp đất hố tôi, lấp nối đôi tay cô nàng.</em></p>
<p><em>Thì hãy chôn trái tim non buồn tênh. </em></p>
<p>Trước năm 1975, Thanh Lan – Nữ hoàng nhạc Pháp của Sài Gòn &#8211; là người đầu tiên hát hai bản<em> Chèvrefeuille que tu es loin </em>và <em>Giàn thiên lý đã xa. </em>Tuy nhiên, vì chất lượng âm thanh của băng nhạc cũ quá kém, chúng tôi xin kết thúc bài này với bản lời Việt qua tiếng hát của Ngọc Hương.</p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image0124.jpg"><img style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image012" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image012_thumb4.jpg" alt="clip_image012" width="354" height="211" border="0" /></a></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong><em>Phụ lục (7): Giàn thiên lý đã xa, </em></strong><strong>Ngọc Hương </strong></p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/07-GianThienLyDaXa-NgocHuong.mp3">07-GianThienLyDaXa-NgocHuong</a></p>
<p><strong><em>Phụ lục (8): Scarborough Fair </em></strong><strong>(guitar) </strong></p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/08-Scarboroughfairguitar.mp3">08-Scarboroughfairguitar</a></p>
<h3></h3>
<h3>Hoài Nam</h3>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>PHỤ LỤC:</strong></p>
<p><strong><em>Phụ lục (1): Scarborough Fair, Celtic Woman</em></strong></p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/01-ScarboroughFair-CelticWoman.mp3" target="_blank"><strong><em>Phụ lục (1): Scarborough Fair, Celtic Woman</em></strong></a></p>
<p><em><span style="font-weight: bold;">Phụ lục (2):</span><span style="font-weight: bold;">The Sound of Silence</span><span style="font-weight: bold;">, Simon &amp; Garfunkel</span></em></p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/02-The-Sound-Of-Silence222.mp3" target="_blank"><em><span style="font-weight: bold;">Phụ lục (2):</span><span style="font-weight: bold;">The Sound of Silence</span><span style="font-weight: bold;">, Simon &amp; Garfunkel</span></em></a></p>
<p><strong><em>Phụ lục (3): Scarborough Fair/Canticle, Simon &amp; Garfunkel</em></strong></p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/03-Scarborough-Fair-Canticle22.mp3" target="_blank"><strong><em>Phụ lục (3): Scarborough Fair/Canticle, Simon &amp; Garfunkel</em></strong></a></p>
<p><strong><em>Phụ lục (4): Scarborough Fair, Sarah Brightman</em></strong></p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/04-Sarah-Brightman-Scarborough-Fair.mp3" target="_blank"><strong><em>Phụ lục (4): Scarborough Fair, Sarah Brightman</em></strong></a></p>
<p><strong><em>Phụ lục (5): Scarborough Fair, Gregorian Band</em></strong></p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/05-scarboroughfair-gregorian.mp3" target="_blank"><strong><em>Phụ lục (5): Scarborough Fair, Gregorian Band</em></strong></a></p>
<p><strong><em>Phụ lục (6): Chèvrefeuille que tu es loin, Nana Mouskouri </em></strong></p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/06-ChevrefeuilleQueTuEsLoin.mp3" target="_blank"><strong><em>Phụ lục (6): Chèvrefeuille que tu es loin, Nana Mouskouri</em></strong></a></p>
<p><strong><em>Phụ lục (7): Giàn thiên lý đã xa, Ngọc Hương </em></strong></p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/07-GianThienLyDaXa-NgocHuong.mp3" target="_blank"><strong><em>Phụ lục (7): Giàn thiên lý đã xa, Ngọc Hương </em></strong></a></p>
<p><strong><em>Phụ lục (8): Scarborough Fair (guitar) </em></strong></p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/08-Scarboroughfairguitar.mp3" target="_blank"><strong><em>Phụ lục (8): Scarborough Fair (guitar) </em></strong></a></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>©T.Vấn 2013</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://t-van.net/?feed=rss2&#038;p=10142</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
<enclosure url="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/01-ScarboroughFair-CelticWoman.mp3" length="3132130" type="audio/mpeg" />
<enclosure url="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/02-The-Sound-Of-Silence222.mp3" length="4413484" type="audio/mpeg" />
<enclosure url="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/03-Scarborough-Fair-Canticle22.mp3" length="4516302" type="audio/mpeg" />
<enclosure url="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/04-Sarah-Brightman-Scarborough-Fair.mp3" length="6063587" type="audio/mpeg" />
<enclosure url="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/05-scarboroughfair-gregorian.mp3" length="2985953" type="audio/mpeg" />
<enclosure url="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/06-ChevrefeuilleQueTuEsLoin.mp3" length="1498569" type="audio/mpeg" />
<enclosure url="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/07-GianThienLyDaXa-NgocHuong.mp3" length="4304047" type="audio/mpeg" />
<enclosure url="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/08-Scarboroughfairguitar.mp3" length="3209460" type="audio/mpeg" />
		</item>
		<item>
		<title>Khải Triều : VIỆT KIỀU DỎM</title>
		<link>http://t-van.net/?p=10119</link>
		<comments>http://t-van.net/?p=10119#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 15 May 2013 21:37:06 +0000</pubDate>
		<dc:creator>TV và BH</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[khải triều]]></category>
		<category><![CDATA[thơ văn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://t-van.net/?p=10119</guid>
		<description><![CDATA[“Việt kiều dỏm” là mấy chữ đầu tiên hai bạn già chúng tôi nghe ông lái xe ôm gán cho mình, khi chúng tôi vừa từ trên một xe bus của hãng hàng không Jetstar Pacific, dừng bánh tại một địa điểm trên đường Trần Quang Khải, phường Tràng Tiền, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội, [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p align="center"><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image0029.jpg"><img style="background-image: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; display: inline; padding-right: 0px; border: 0px;" title="clip_image002" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image002_thumb9.jpg" alt="clip_image002" width="354" height="234" border="0" /></a></p>
<p>“Việt kiều dỏm” là mấy chữ đầu tiên hai bạn già chúng tôi nghe ông lái xe ôm gán cho mình, khi chúng tôi vừa từ trên một xe bus của hãng hàng không Jetstar Pacific, dừng bánh tại một địa điểm trên đường Trần Quang Khải, phường Tràng Tiền, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội, để hành khách xuống xe. Chúng tôi từ chối lời mời của mấy ông lái xe ôm, ngay chỗ chiếc bus đậu, cho nên một ông thấy bộ dạng hai bạn già chúng tôi có vẻ “bụi”, nói theo dân Sài-Gòn là “Tây ba-lô”, nên đã “xổ” ra mấy tiếng “Việt kiều dỏm” cho bõ ghét.</p>
<p>Mà quả thật, chúng tôi sắm vai “Tây ba-lô” trong chuyến về Hà Nội vài ngày, dịp Tết Quý Tỵ (2013) vừa qua, không phải là du lịch, vì đây là một ngẫu hứng, một bất ngờ, nghĩa là cả hai chúng tôi đều không có dự định trước. Nhưng thật ra chỉ có người bạn tôi là Việt kiều thôi, còn tôi thì vẫn là một người tự vác thập giá của thân thể mình đi lầm lũi trên quê hương đau nhức. Cao Thế Dung đã viết về tôi như thế từ năm 1969 trong tác phẩm Thi ca và thi nhân của ông. Bây giờ, sau 44 năm, tôi vẫn thế. Lời của Cao Thế Dung như một lời nguyền về tôi. Tôi cám ơn ông. Cao Thế Dung có thể sai ở đâu đó, nhưng với tôi, lời ấy không sai. Những lần về quê, tôi đều đã đặt chân xuống Hà Nội nhiều lần rồi, khi thì về bằng xe lửa, xuống ga Hàng Cỏ, khi thì xe bus của Jetstar Pacific dừng bánh ở 14 Đào Tấn. Lần này họ đổ khách xuống Trần Quang Khải. Chúng tôi đã đặt chỗ trước ở một khách sạn gần Hồ Gươm, phố Lý Thái Tổ, quận Hoàn Kiếm, nên chỉ cần đi bộ một đoạn đường Trần Nguyên Hãn, khoảng 5 hay 10 phút là tới rồi.</p>
<p>Được người lái xe ôm khoác cho cái áo “Việt kiều dỏm”, có lẽ người bạn đồng hành với tôi đã có những tiếng cười thỏa thuê, thư giãn với bạn bè hay người thân khi trở về Hoa Kỳ, coi lời ấy như một câu chuyện dọc đường, kể cho nhau nghe. Hai chúng tôi có chung một điểm giống nhau, đó là việc chúng tôi nên một với nhau qua biến cố ngày 30/4, nên một với nhau trong tâm thức Việt Nam đau thương. Bạn tôi chắc chắn không bao giờ tự coi mình là một Việt kiều, điều này chỉ làm anh buồn, anh bị xúc phạm, bị người đồng chủng khước từ, coi anh như người ngoại chủng. Tôi cũng nên đồng hành với anh trong thân phận những con người “lạc lõng” trên chính mảnh đất ngàn năm văn hiến của mình. Anh trở về nơi này, sau gần 50 năm biệt ly. Anh trở về, vì anh còn mang tâm thức Việt Nam, nhớ những gì thân yêu nhất trong cuộc đời của một người Việt Nam, có nguồn có cội, 5.000 năm lịch sử, có một chiến công lẫy lừng trên Bạch Đằng giang. Một người Việt Nam ý thức rõ rệt mình có một lịch sử “hiếm” như thế, “vàng son” như thế, không ai đánh gục họ được.</p>
<p>Sau những ngày trở lại Sài-Gòn, ngồi hồi tưởng về chuyến đi này, tôi vẫn còn bâng khuâng. Vì chuyến đi, đối với cả anh bạn và tôi, đều không trọn vẹn, còn vương vấn khi đứng trước khu nhà cũ của gia đình anh ở phố Hàm Long. Bịn rịn, bồn chồn, lưu luyến! Rồi anh kéo tay tôi về phía nhà thờ lớn, định tâm vào viếng Thánh Thể mà cũng là để tìm lại hình bóng ngày thơ bé của mình. Cũng trên mảnh đất này, từ xa xưa lắm, tổ tiên dòng họ Đỗ đã sống tại đây. Ngày xa xưa ấy là làng Chân Cầm, nay là Ngõ Huyện. Thế hệ sau cùng cư trú ở đây gồm có gia đình Đỗ Đình Đạo, anh em thúc bá với Đỗ Đình Duyệt. Ông Đạo bị bà Thụy An đầu độc chết, theo dư luận từ nội bộ VNQDĐ, do ông và một số chiến hữu đã chống lại quyết định chia cắt đất nước vào năm 1954.Nhưng sáng hôm ấy, nhà thờ còn đóng cửa, chúng tôi bèn ghé vào trường Dũng Lạc xưa, cạnh đó. Người bảo vệ có tuổi tiếp chúng tôi niềm nở, kể cho chúng tôi những thay đổi, dẫy nhà phía trong thì làm mới, còn phía ngoài, giáp với con ngõ vào nhà xứ, vẫn để nguyên. Ông nói, nhiều người đi xa trở về cũng đều tới đây thăm hỏi chuyện cũ chuyện nay. Tôi thầm hỏi, không rõ người bạn tôi lúc đó, có nhớ đến một hình bóng quá thân thiết, quá anh hùng và xuất chúng, mà cuộc đời của vị này đã gắn liền với mảnh đất thiêng chúng tôi đang đứng đây hay không. Bởi vì, ngay lúc gọi điện cho tôi, nói là anh đang có mặt ở Việt Nam, anh đã nhắc đến hình bóng này. Cho nên, tôi chắc anh không quên, vì tính danh của vị này đã nổi lên một cách mạnh mẽ, kiên cường, giữa cái thời đổi thay quyền lực tại Hà Nội cũng như trên toàn cõi Việt Nam, cái thời mà những tiếng nói ở đài phát thanh, báo chí có lúc đã dồn dập, liên tiếp chuyền đi một lời da diết : “<em>Ai ơi! Đừng phân chia Nam Bắc</em> <em>Trung</em>”! Nhưng tôi nhớ ngay đến chính bạn tôi đây, lần đầu tiên trong gần 50 năm trường, trước Tết Quý Tỵ, anh gọi điện cho tôi. Nghe tên anh: “Duyệt đây, Đỗ Đình Duyệt đây…”.Tôi bất ngờ quá, vượt qua giây phút mệt mỏi của tuổi già, tiếng tôi như vỡ òa trong máy : “Đỗ Đình Duyệt! Anh đang ở đâu ? Còn nhớ <em>Zarathustra đã nói như thế</em> không?” Tôi hỏi anh ngay chuyện này, vì là cái mốc thời gian, đánh dấu sự cách biệt giữa hai chúng tôi, từ đó đến nay.–“Duyệt đang ở Việt Nam. Vẫn nhớ Zarathustra đã nói như thế, ngày anh cưới mà, một đám cưới hiếm có ở Sài-Gòn ngày đó. Ông Khải Triều ơi, ông có biết “Thằng khùng, thanh gỗ ngang trên cây thập tự giá không?” – “Biết mà! Linh mục Nguyễn Văn Vinh.”- “Đúng rồi! Không ngờ thế đấy. Gặp nhau sẽ nói nhiều” – “Vậy thì hay rồi, có thể đến nhà tôi tâm sự trọn một đêm nhé.” – “Ý tưởng hay đấy”.</p>
<p>Mấy ngày sau, Đỗ Đình Duyệt ghé tôi. Trong lúc hàn huyên, tôi nói anh nghe, ngày 14 Tết Quý Tỵ này, tôi đi Hà Nội mấy ngày, ở một khách sạn gần Hồ Gươm, phố Lý Thái Tổ. Nghe nói thế, Duyệt hơi tư lự, chỉ nói là “hay đấy”, rồi tôi chở anh về nhà người thân dưới Xóm Mới.</p>
<p>Tôi về Hà Nội dịp Tết Quý Tỵ, không phải là dự tính của tôi, mà theo sắp xếp của con gái. Một chiều nọ đi làm về, nó vừa cười vừa nói cho tôi biết, “Ba có một tin vui.”. Tôi hỏi ngay là tin vui gì, ba làm gì còn tin vui nào nữa, ngoài cái vui của ba là hoàn tất bản gia phả của họ hàng. Nó nói là “con đã đăng ký cho ba về Hà Nội mấy ngày, 14 Tết khởi hành, một tuần sau, khi con và hai cháu ở ngoài quê trở về. Ba chuẩn bị đi nhé”. Tôi mắng con gái mấy câu, chuyện gì liên quan tới ba thì phải bàn với ba trước. Ba mới về dịp tháng 8 vừa rồi, nay lại về là sao. Nhưng tôi chợt nhớ đến việc lập bản gia phả của họ Nguyễn chúng tôi, còn một vài chi tiết cần kiểm tra lại, nên tôi nói, thôi cũng được. Ba còn gia phả, chưa xong.</p>
<p>Còn về Đỗ Đình Duyệt, một hôm anh gọi điện cho tôi, nói là muốn đi Hà Nội, làm sao để cùng đi chung một chuyến máy bay với tôi thì tuyệt quá. Lúc đó con gái tôi cũng có nhà, nghe chúng tôi nói về việc đi Hà Nội, nó nói với bác Duyệt cho nó biết vài chi tiết trên cái visa, năm sinh của bác. Rồi nó bắt liên lạc ngay với hãng máy bay mà nó đã đăng ký vé cho tôi, nhất là để bác Duyệt đi cùng chuyến ra Hà Nội với tôi. Mấy phút im lặng, vì đại diện hãng máy bay kiểm tra chuyến bay của tôi, xem còn chỗ không. Được cho biết là còn chỗ, con gái tôi mừng quá, vì bỗng dưng tôi có bạn đồng hành, nó an tâm rồi. Bác Duyệt được báo ngay, có chỗ cho bác trong cùng chuyến ra Hà Nội với tôi. Còn chỗ ngồi trên máy bay thì có thể đổi cho người khác để chúng tôi ngồi cạnh nhau. Bác Duyệt cũng thấy vui, tiếng cười vang lên trong điện thoại.</p>
<p>Việc hai bạn già chúng tôi đi Hà Nội như vậy, là chuyện bất ngờ. Một bất ngờ khác là chuyến đi của chúng tôi nửa chừng thay đổi.</p>
<p>Chúng tôi ra Hà Nội sáng thứ bảy, 23/2 dl, tức 14 Tết Quý Tỵ. Vừa bước vào tiền sảnh của khách sạn, một nữ nhân viên hỏi ngay: “Có phải bác Tuy?”- “Vâng, tôi là…, có phòng cho chúng tôi chưa?” Chúng tôi trao cho họ giấy tờ tùy thân, sau đó họ đưa chìa khóa phòng cho chúng tôi. Nhận phòng xong, tôi ngả lưng ngay xuống giường nằm nghỉ. Còn Duyệt, có lẽ anh đã quen với những chuyến đi xa, nghỉ ở khách sạn, đơn giản và gọn gàng, không rườm rà như tôi, bận tay bận chân nhiều như tôi. Anh khoác sau lưng cái ba lô cũ kỹ, đựng mấy món vật dụng, một bộ quần áo thay đổi đã bạc màu, giống như da thịt trên thân thể chúng tôi. Duyệt đeo ba lô trên lưng, còn tôi thì tay cầm cái túi xách và vài món vật dụng. Thấy tôi hơi lỉnh kỉnh trong một chuyến đi xa như thế này, như mang theo bình xà bông để cạo râu với dao cạo Gillette 2 lưỡi, nghe nói dùng một lần rồi bỏ, nhưng tôi thì dùng đến 4,5 lần, anh bảo, cái lằn xanh trên lưỡi dao thay cho xà bông, có chất nhờn, dễ cạo. Quần áo thì, một bộ mặc trên người, áo bỏ thõng ra ngoài, và một bộ dự phòng. Như thế, với tôi cũng là đơn giản hết mức. Vì ngay từ đầu, chúng tôi không có hành lý gì để gửi. Chuyến đi càng nhẹ nhàng càng thư thái. Có lẽ vì thế mà chúng tôi được kể vào hàng ngũ “Việt kiều dỏm”.</p>
<p>Tuy nhiên, hai con người với hai vóc dáng bình dị hết mức cộng với hành trang trên vai, chúng tôi chẳng có tí gì để được xếp vào thành phần Việt kiều, cho dù là “Việt kiều dỏm”. Chúng tôi còn kém xa những đồng bào trong nước, khi họ đi làm hay khi đi du lịch, sống tại các thành phố đầy vẻ văn minh trần trụi.Vì vậy, nghĩ đến mà vui, cái vui của tuổi già.Vì mình được làm bạn đồng hành với bạn hữu, những người viễn xứ “u uất nỗi bơ vơ” (thơ Vũ Hoàng Chương)</p>
<p>Sau giấc ngủ êm ả, hai chúng tôi ra phố tìm một chỗ ăn trưa. Cửa tiệm ăn chúng tôi bước vào là một địa điểm ăn có tiếng tại khu vực đó, như lời một trong hai thiếu nữ ngồi cùng bàn với chúng tôi nói thế. Hai chúng tôi rời xa Hà Nội lâu lắm rồi, nay vì nhớ mà trở về…Vừa lạ lẫm mà lại như gần gũi. Vừa ghét mà lại như thân thương. Phải chăng Thăng Long hay Hà Nội này, cũng là giòng máu di duệ của Bách Việt! Còn được bao nhiêu!</p>
<p>Rời tiệm ăn, chúng tôi trở ra phía hồ Hoàn Kiếm, nhẹ bước hết một vòng, thỉnh thoảng dừng chân ghi một vài tấm hình, Duyệt gọi là “Hình ảnh người Thăng Long”. Sau đó, Duyệt kéo tôi đi qua một vài phố cổ, từ Lò Sũ xuống Bà Triệu, qua Lý Thường Kiệt rồi tới phố Hàm Long. Anh dừng lại ở một góc phố này, nói vài lời về hình bóng cũ của nó. Anh nói nhỏ, khu nhà tôi trước kia đây… Anh lặng lẽ rời gót…Mái nhà xưa của anh nay không còn. Chỉ thấy những hình ảnh xa lạ, những kẻ xa lạ. Anh cũng là kẻ xa lạ đối với mảnh đất này. Xa lạ trước ngôi nhà của mình! Anh đâu còn thấy một dấu chân xưa nào của anh nơi đây nữa!</p>
<p>Ngày hôm sau Chủ nhật, Duyệt đi Vĩnh Phúc Yên, tôi đi lễ ở nhà thờ lớn. Chiếc taxi chở chúng tôi dừng lại trước cửa nhà thờ, tôi xuống xe, còn Duyệt tiếp tục cuộc hành trình dài. Sau lễ, một đứa cháu đưa tôi về quê, dự tính ngày thứ năm, tôi sẽ lên Hà Nội cùng Duyệt đi thuyền trên một đoạn sông, có di tích bãi cọc của trận Bạch Đằng. Thế nhưng, mấy ngày sau, vào một buổi chiều, lúc tôi đang ngồi trên bờ một con mương câu cá, <em>(trước khi đi, một cô cháu nói là để cháu lấy cái giỏ cho cậu. Tôi</em> <em>bảo, “cậu đi câu không cầu được cá”. Nó cười: “Chẳng có ai như cậu.”),</em> thì chuông điện thoại reo. Có tiếng của Duyệt…Tôi nghe hình như anh có chuyện gì đó, phải trở về Mỹ ngay, nhưng không rõ nên tôi nói: “Tôi đang câu cá ở ngoài ruộng, gió lớn quá không nghe rõ. Tối anh gọi lại.”</p>
<p>Tôi bỏ ngang việc câu cá, trở về đợi điện thoại của Duyệt. Sau bữa cơm tối, giữa lúc các con cháu của anh chị tôi có mặt, Duyệt gọi điện cho tôi. Đúng là anh phải về Mỹ gấp. Hai ngày vừa qua, anh đã phải xoay sở để có vé về Mỹ. Mọi chuyện đã xong. Anh hỏi tôi có giữ phòng ở khách sạn không, nếu cần thì anh sẽ giữ lại.Việc thứ hai là anh còn một tí việc nhờ tôi giúp, trao cho người thân của anh ở Xóm Mới, tôi đã tới nhà hôm trước. Việc này, anh gửi văn phòng khách sạn, nhờ họ trao lại cho tôi. Duyệt cũng liên lạc với con gái tôi trong Sài-Gòn, nó bèn gọi điện cho một đứa cháu tôi ở Hà Nội, nhờ đến khách sạn đó ngay, gặp ông Duyệt. Ông đưa cái gì thì nhận, rồi mang về quê cho ông. Đứa cháu tôi trở về, mừng quá, vì “đã gặp ông bạn của ông”.</p>
<p>Tôi kể chuyện này ra, vì nó mang một kỷ niệm trong tuổi già của hai chúng tôi, cũng rất khó quên trong ký ức của mỗi người. Vì lúc còn trẻ, hai chúng tôi cũng đã có những việc, không lừng lẫy gì, nhưng cũng gọi được là một nỗ lực của tuổi trẻ. Trong chiến tranh và trong các thế lực, chúng tôi không đứng bên lề.</p>
<p><strong>Trở về quá khứ.</strong></p>
<p>Tạm lấy cái mốc thời gian tôi và Đỗ Đình Duyệt gặp nhau qua Đỗ Tất Phú, là vào năm 1963. Nay tròn 50 năm, trước đó vài năm nữa là con số lẻ. Số lẻ này dành riêng cho Phú.</p>
<p>Vào một buổi sáng, tôi thấy có hai thanh niên đến thuê nhà, chung một căn gác với tôi, trên đường Nguyễn Thông, trước cổng vào ga xe lửa Hòa Hưng. Dáng hai người này cũng bình thường, cả hai dong dỏng cao. Một người lâu lâu nhìn tôi cười lặng lẽ, còn người kia thì có da mặt tái xanh, sống mũi quặp xuống, ít khi ở nhà. Họ không ở lâu.Một hôm, người thanh niên hay nhìn tôi cười, đến bên tôi, lấy ra trong túi áo một tấm hình, đưa cho tôi xem, rồi hỏi: “Cậu có biết ông này là ai không?” Tôi nói ngay: “Nguyễn Thái Học”. Anh ta bảo: “Cậu có con mắt tinh đời”. Rồi anh cho biết tên là Đỗ Tất Phú, người kia là Cao Thế Dung.</p>
<p>Một sáng nọ tôi đi học về, không thấy hai người đó. Chủ nhà nói hai cậu ấy đã dọn đi nơi khác.Tôi quên họ ngay. Ít lâu sau tôi cũng không ở đó nữa. Tôi lên Ban Mê Thuột, sống vài năm, trở lại Sai-Gòn năm 1960, thuê căn gác của một y tá “ chích theo toa bác sỹ”, đường Nguyễn Thông nối dài, gần cống Bà Xếp, khu vực nổi danh về bất ổn xã hội.</p>
<p>Như thường lệ, lúc chiều tối, tôi thường “xuống núi” ra ngoài ăn cơm, quán cơm bình dân, bên cạnh đường rầy xe lửa. Đi được một quãng thì chợt thấy Đỗ Tất Phú đang đạp xe về phía tôi. Tôi bật tiếng gọi anh. Nghe có người gọi, Phú dừng xe, nhận ra tôi.</p>
<p>Tôi hỏi:</p>
<p>- Đi đâu thế, anh Phú?</p>
<p>- Tớ đi tìm chỗ trọ, không có tiền trả tiền mướn nhà, chủ nhà họ đuổi, không cho ở nữa.</p>
<p>- Anh về ở với tôi.</p>
<p>Tôi dẫn Phú trở lại gác trọ, đẩy chiếc xe vào trong nhà, rồi trở ra quán cơm ăn tối. Từ đó Phú sống với tôi.</p>
<p>Một thời gian sau, tại gác trọ này hay tại một vài nơi khác, tôi gặp lại Cao Thế Dung. Theo lời Phú, lúc trước, Cao Thế Dung nghi tôi là việt cộng nằm vùng vì tôi là người Bắc mà sao lại ở nhà người miền Nam, và có lẽ thế mà hai người này đã không ở căn gác đó lâu. Ngoài Cao Thế Dung ra, tôi còn được là bạn với Đỗ Đức Thịnh, “cây thuốc lào” tại Đại học Văn khoa Sài-Gòn, Nguyễn Cái Thế, con của cụ Nguyễn Văn Lực, trong nhóm Caravelle; Nguyễn Tường Uyển, con gái của cụ Toan Ánh, một học giả về phong tục học Việt Nam. Sau này, Nguyễn Cái Thế và Nguyễn Tường Uyển nên duyên vợ chồng; rồi Lưu Thái Hưng, Đỗ Đình Duyệt.</p>
<p>Tôi với Phú khác biệt về quan điểm chính trị, và có lẽ các bạn anh cũng vậy. Tôi làm cho tờ nhật báo Dân Việt, khuynh hướng Ngô Đình Diệm, còn Phú thì tôi không thấy anh có những hành động cụ thể nào để nói là chống ông Diệm. Ngay đến “nhóm” của anh, mãi sau ngày có cuộc đảo chính năm 1963, khi các anh nhờ tôi viết bài cho tờ Sống Động, tiếng nói của Tổng bộ Thanh niên Sinh viên VNQDĐ, thường gọi là Tổng bộ Yên Bái, tôi thật sự mới biết quan điểm và lập trường chính trị của các anh. Còn trước đó một đôi lần trong chỗ riêng với tôi, Phú chỉ phê phán một cách chung chung chính sách của ông Diệm, không khác biệt lắm với những khuynh hướng chống Ngô Đình Diệm. Vì vậy giữa chúng tôi có một tình thân thiện. Chúng tôi tôn trọng nhau.</p>
<p>Tổng bộ Yên Bái là một tổ chức trí thức trẻ của VNQDĐ, do Đỗ Tất Phú và Đỗ Đình Duyệt vận động thành lập. Phú giữ vai Chủ tịch, Duyệt phó chủ tịch, Phạm Nam Sách ủy viên Tuyên huấn và một số ủy viên khác, như Nguyễn Cái Thế, Nguyễn Tường Uyển, Lưu Thái Hưng, Đỗ Đức Thịnh, Quách Trọng Phụ v.v…Tổ chức này có khuynh hướng độc lập, không thuộc hệ phái nào, nhưng có liên hệ mật thiết với gánh Chủ Lực do Lê Hưng lãnh đạo, trong đó có Chu Tử Kỳ.</p>
<p>Từ dạo đó đến nay, 50 năm rồi. Những chuyện liên quan đến Đỗ Tất Phú và tôi, đều đã được ghi lại trong truyện Ngọn nến ăn năn. Trong cuốn này, tôi viết về đời sống của hai chúng tôi trong gác trọ một cách đầy đủ, tôi cũng nói đến tập truyện ngắn Ba mẹ con của Phú, qua bút hiệu Đỗ Ngọc Trâm. Tập truyện mô tả một phần nào đời sống của một bộ phận thanh niên ngày ấy có một lý tưởng, một hoài bão, nhưng bế tắc. Nó phản ảnh con người tác giả của nó nói riêng và những thành phần thanh niên giữa thời loạn. Nhưng, chuyện đấu tranh và với nhóm bạn hữu của Phú trên đây, là một chuyện hệ trọng của các anh, tôi không thể nói theo cảm tính, hay văn chương hư cấu. Vì vậy, trong cuốn truyện của tôi, vấn đề này không được đề cập tới. May mà Đỗ Đình Duyệt về Việt Nam dịp Tết Quý Tỵ vừa rồi, tôi lại là người được anh ghé chơi, lại dành cho tôi gần trọn một đêm tâm sự tại căn gác nghèo của tôi. Nhờ đó tôi hỏi lại chuyện của Phú và các anh, được anh nhắc lại một vài chi tiết. Vì thế, tôi an tâm công bố ra đây. Chỉ tiếc rằng, Đỗ Tất Phú đã không còn nữa. Anh đã nằm xuống tại mảnh đất miền Tây, quê hương của vợ anh.</p>
<p>Nhớ Đỗ Tất Phú, viết về anh ít hàng nơi đây, nhắc lại một thời tranh đấu của anh, là một nén hương tinh thần, tôi xin dâng lên anh linh người bạn hiền của tôi.</p>
<p>Trong cái đêm ngủ tại nhà tôi, Đỗ Đình Duyệt đã nhớ lại đám cưới của tôi vào đầu tháng 12 năm 1971, tiệc cưới tổ chức tại Trường Đại học Thành Nhân, tiền thân của nó là Viện Khoa học Giáo dục Sài-Gòn, góc đường Hùng Vương-Nguyễn Tri Phương, do Tiến sĩ Mai Tâm, Sư huynh dòng Lasan Taberd làm Viện trưởng. Duyệt kể, trước khi anh và Lưu Thái Hưng bước vào phòng tiệc, hai anh đã phải đi tới đi lui khu vực đó mấy lần, nghe ngóng xem bên trong có động tĩnh gì không, rồi mới vào. Bởi vì, thời gian ấy, mật vụ của chế độ đang ráo riết theo dõi dư luận xôn xao về việc ông Nguyễn Bảo Kiếm, án tử hình khiếm diện trong vụ đảo chính ngày 19/2/1965 truất phế Tướng Nguyễn Khánh, có thể hiện diện trong một cuộc hội ngộ thân hữu nào đó mà họ không nắm được địa điểm và thời gian. Khi ấy, hình ảnh ông Kiếm treo khắp Sài-Gòn Chợ Lớn, với số tiền thưởng lên tới hàng chục triệu đồng cho ai bắt được hay chỉ nơi ẩn nấp của ông. Một người trong thân thuộc của Đỗ Đình Duyệt, phong thanh nghe nói anh sẽ có mặt trong buổi hội ngộ thân hữu ấy, đã gợi ý anh nộp “cái đầu” Nguyễn Bảo Kiếm để nhận lãnh món tiền thưởng khổng lồ này. Cái “buổi hội ngộ thân hữu” mà nhà đương cuộc ngày ấy muốn biết, không ngờ lại là bữa tiệc cưới đơn giản của vợ chồng chúng tôi.</p>
<p>Tôi nghe chuyện này mà thót giật mình. Ngày đó tôi hoàn toàn không biết đến dư luận ấy. Lúc tôi đi gặp ông Nguyễn Bảo Kiếm mời dự tiệc cưới của tôi, ông chỉ nói với tôi là đừng nói cho ai biết ông có mặt. Và tôi đã hoàn toàn giữ im lặng, cho mãi khi ông bước vào phòng tiệc cùng với Bác sỹ Trần Kim Tuyến, Luật sư Phạm Kim Vinh v.v…</p>
<p>Đỗ Đình Duyệt không nói ra điều này, chắc chắn nó cũng chìm xuống hố thẳm của đời tôi thôi. Như thế đủ biết, lời Kinh thánh nói không thể qua đi, cho dù một dấu phẩy.</p>
<p>“Không có gì che giấu mà sẽ không bị lộ ra, không có gì bí mật mà người ta sẽ không biết.” (Lc 12,2)</p>
<p><strong>Khải Triều</strong></p>
<p><strong>(Ngày 13/5/2013)</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>©T.Vấn 2013</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://t-van.net/?feed=rss2&#038;p=10119</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Lưu Na : Đ&#202;M TRẮNG</title>
		<link>http://t-van.net/?p=10113</link>
		<comments>http://t-van.net/?p=10113#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 14 May 2013 22:12:41 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lưu Na</dc:creator>
				<category><![CDATA[Ghi Chép]]></category>
		<category><![CDATA[ghi chép]]></category>
		<category><![CDATA[lưu na]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://t-van.net/?p=10113</guid>
		<description><![CDATA[Hôm nay là một ngày buồn. Ngày mà hai người thân nhất, trong một cách thế nào đó, nói với mình, rằng mình không là gì, sự có mặt của mình không ý nghĩa gì với họ. Ngày mình nhận ra mình vẫn bị dối từ bấy lâu nay. Nỗi thương thân đã tuôn ra [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image0028.jpg"><img style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image002" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image002_thumb8.jpg" alt="clip_image002" width="404" height="386" border="0" /></a><strong></strong></p>
<p>Hôm nay là một ngày buồn. Ngày mà hai người thân nhất, trong một cách thế nào đó, nói với mình, rằng mình không là gì, sự có mặt của mình không ý nghĩa gì với họ. Ngày mình nhận ra mình vẫn bị dối từ bấy lâu nay. Nỗi thương thân đã tuôn ra thì không dừng được.</p>
<p>Mình vào giường đọc sách dỗ giấc ngủ, nhưng những bí ẩn lôi cuốn của sách, những điều mới, không mang được nỗi ủi an. Mình đọc một Kinh Lạy Cha. Vấp váp hoài, không thể đọc xuông một bài kinh mà không dừng. Trở ra bàn computer, tìm lại bài kinh Bát Nhã. Quán tự tại bồ tát… bài kinh đầy những chữ khó hiểu và mình chỉ có thế mang theo câu đầu tiên vào giường, nhưng nó lại làm lắng dịu lòng mình. Bóng đêm của cô đơn của sợ hãi trong thân phận con người cũng là thời khắc ủi an vì mình được thu vào thành trì cố thủ, không phải giao tiếp với những tai ương của kiếp người. Thời chiếu kiến ngũ uẩn giai không… chữ thời ở đây có nghĩa gì? Trăn trở trên giường.</p>
<p>Lại ra bàn tìm lục. Những vần thơ của Tô Thùy Yên, cũng là những nỗi đau của kiếp nhân sinh, tại mình buồn nên thấy hay, hay những hàng chữ đó hay thực? Viết một lá thư ngắn cho bạn xa. Nhớ lại, bài học tuôn đổ đầu tiên đến bất ngờ từ một người mình không bao giờ chọn làm bạn, nếu cho thì giờ suy nghĩ.</p>
<p>Năm đó Brenda mới hơn ba mươi, thua mình 10 tuổi nhưng khôn hơn 100 tuổi và trong mắt mình, hơi dữ hơi quá vật chất… Brenda và chồng làm chung sở chung việc chung giờ… cái gì cũng chung từ giờ ăn cho đến giờ đi trốn vài ba phút mỗi người mỗi ngã. Bấy giờ Kiệt phải chuyển sang nơi khác giờ khác, để có thể thay phiên vợ trông con. Con nhỏ Tàu nói tiếng Việt ấy chợt rũ xuống, bơ vơ. Một ngày nó đến bên mình nói, <em>hai đứa mình đi ăn chung nha. Em bây giờ không còn ai phải bám vào chị</em>. Lời nói thiệt tình, mắt ươn ướt. Mình cũng lịch sự, cái lịch sự học của văn hóa nơi đây, mà vui vẻ kết bạn, bạn lunchtime, theo yêu cầu. Nhưng qua 10 năm, Brenda trở thành người bạn tử tế nhất, trung thành nhất, và thông cảm nhất _ đứng trên khác biệt tuổi tác tính tình và trình độ học vấn. Brenda chưa bao giờ phản bội lại cái tử tế ban đầu không chủ đích của mình. Ngày mai nằm dưới mộ mình vẫn có thể khẳng quyết nó là anh em sinh tử.</p>
<p>Mình viết vài hàng cho lão khọm. Lão này cũng vậy. Lão viết lung tung giọng ba trợn, nhưng ít hay đúng hơn chưa bao giờ thấy lão ý kiến ý cò đụng chạm bè bạn. Và trên tất cả cái hiểu biết cái ba trợn cái văng mạng mình detect được lão rất mẫn cảm với người chung quanh, cái mẫn cảm mang chút từ bi mênh mang… Chắc 200 phần trăm lão không chê cười hay thọc mạch.</p>
<p>Nhưng sầu vẫn đâu vơi. Thôi viết lách vài hàng cho qua. Mà, tự bao giờ thì viết lách đã trở thành cứu cánh? Mình đã bị bắn tỉa, trúng trái tim một lỗ to đùng. Mặc, miễn qua được kiếp người. Câu hát cứ dập dềnh trở lại trong đầu, mình hát đi hát lại và một lúc nào đó thấy mặn môi. <em>Thanh âm nào sẽ ấm</em> <em>Những tiếng người trăm năm, dây tơ nào là dây lỗi lầm</em>… cái quãng năm diminish thật hại. Mình muốn bước ra xe, lái đi một vòng, tìm đứng một chỗ dưới gốc cây buồn im bóng lá. Không được. Đời có nhiều cái không được. Không được nhất, là sống với sự dối gian, không phải sống trong thiệt thòi hay hy sinh. Mình cũng biết dối gian chứ đâu phải hiền lành? Ừ, nhưng dối trong sự dối? Mình nghĩ không ra, đầu óc đặc sệt. Kiếp sau xin chớ làm người. Thôi ráng. Kinh thánh có nói muối thì phải mặn, không mặn đâu còn là muối. Mình nghĩ, thà đau lòng hơn đánh mất chính mình. Đêm không trả lời trả vốn chi cả, hay mình ngủ quách. Thì đã không ngủ được mới ra đây ngồi. Mà, tới giờ đi làm rồi, bắt đầu một ngày xám.</p>
<p><strong>Lưu Na</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>©T.Vấn 2013</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://t-van.net/?feed=rss2&#038;p=10113</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>HươngKiềuLoan: Ch&#250;t Bất Thường</title>
		<link>http://t-van.net/?p=10055</link>
		<comments>http://t-van.net/?p=10055#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 11 May 2013 21:58:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hươngkiềuloan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[ảnh nghệ thuật]]></category>
		<category><![CDATA[hkl]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://t-van.net/?p=10055</guid>
		<description><![CDATA[&#160; Gỗ cũng biết cười (Tượng gỗ tạo bởi Người điêu khắc) ( Trích Rong Bút : Theo Những Bước Chân) Một chiều lang thang bên con sông, đi về phía đông, phía này có những ngôi nhà rất đẹp ở ven sông và có hai ba công viên, thấy bức tượng gỗ này, tôi [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<p align="center"><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image0025.jpg"><img style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image002" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image002_thumb5.jpg" alt="clip_image002" width="504" height="560" border="0" /></a>Gỗ cũng biết cười</p>
<p align="center">(Tượng gỗ tạo bởi Người điêu khắc)</p>
<p><em>( Trích Rong Bút : Theo Những Bước Chân)</em></p>
<p>Một chiều lang thang bên con sông, đi về phía đông, phía này có những ngôi nhà rất đẹp ở ven sông và có hai ba công viên, thấy bức tượng gỗ này, tôi bèn thâu vào ống kính, nhưng chỉ là thu lại làm tài liệu. Tôi không có sự thích thú như khi thâu được những hình ảnh bất thường mà mình nhìn được ra. Như kẻ đi tìm ngọc trong đá, tìm gỗ Trầm trong rừng cây bạt ngàn.</p>
<p>Tôi đã &#8220;shot&#8221; được bức ảnh &#8221; Thống Khổ&#8221; ở triền dốc nơi bờ sông phía tây, là nơi tôi thường đi bộ mỗi ngày, đã mòn cả bao đôi giầy!</p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image0043.jpg"><img style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image004" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image004_thumb3.jpg" alt="clip_image004" width="504" height="406" border="0" /></a></p>
<p align="center">(Thiên nhiên điêu khắc)</p>
<p>Khi thâu bức &#8220;tượng&#8221; này, tôi đã zoom nó từ xa, đứng trên bờ sông, nhìn gốc cây bị chặt đến gần tận gốc, nằm ở triền dốc xuôi xuống gần nơi có nước, không có gì để có thể bám víu được nếu bị trượt chân khi xuống gần đấy, tôi không dám xuống. Nơi này tôi đã đi bộ từ bao năm trước, những năm đó không chơi nhiếp ảnh, tôi đi bộ vì muốn xuống cân, nên thường mang theo cái CD nhỏ, để nghe nhạc cho khỏi nhàm chán. Bên bờ sông, mé xuống dòng nước, những loại cây dại mọc hoang, cao cả gần 2 thước, nhờ chúng che bóng nắng, nên cũng đỡ khi tôi đi bộ về trễ giữa trưa. Thế rồi có một năm, nhân viên của thành phố, chặt hết những cây to này, để lại bên bờ sông toàn là sỏi đá. Những gốc cây &#8220;Thống Khổ&#8221; khá lâu đời, họ chỉ có thể chặt gần sát gốc, mà không lôi rễ lên được, vì nơi chúng mọc là đất và rất nhiều đá. Nhổ một cây hoa dại đã khó, huống chi những cây đã mọc lâu đời. Thế đất lại dốc, không thể đứng làm việc được, người hay máy sẽ lộn nhào xuống sông thôi. Những năm đó, không hạn hán, mực nước sông dâng cao, mênh mông, nhìn rất đáng sợ.</p>
<p>Thế rồi thời gian và mưa gió soi mòn các gốc cây này. Tôi còn nhớ có một hôm, lúc đi dọc theo bờ để đến cuối chặng đường, vào mùa đông, khung cảnh thật nhàm chán, một bên là những bãi cỏ khô cháy, một bên là bờ đá, chỉ còn những gốc cây chết đã bao năm. Nhưng từ những gốc cây chết đó, tôi đã nhìn ra được rất nhiều hình dáng : người và thú vật. Cây cũng có hồn sao? Sau khi đã bị đốn cụt,lại còn bị rải thuốc độc để trừ khử, không cho cây nẩy mầm non được từ gốc.</p>
<p>Khi &#8220;shot&#8221; bức Thống Khổ&#8211;vì đứng từ xa, tôi chỉ nhìn thấy một hình người kêu than đau đớn. Nhưng khi về nhà, lúc coi hình trên màn ảnh của computer, tôi đã nhìn ra đến 6, 7 người trong gốc cây chết đó. Anh Thanh Hoàng ở Canada khi xem hình, đã kêu lên: &#8220;Tôi nhìn thấy ba đầu người trong gốc cây chết đó.&#8221; Tôi nhớ năm trước đã nói với anh: &#8220;Không phải chỉ ba đâu, mà đến 6, 7 mặt người cơ.&#8221;</p>
<p>Nhưng hôm qua, khi xem lại, tôi lại chỉ thấy được có 5, 6 thôi. Không khác chi ngày tôi chụp những gốc cây này. Thật kỳ lạ, hôm đó tôi nhìn thấy rất nhiều hình thù người, vật, qua những gốc cây chết đó, hình tạo vật rất rõ ràng. Chỉ tiếc rằng chụp được ít tấm thì máy hết pin, vì hôm trước đi chơi nơi khác đã &#8220;shot&#8221; quá nhiều hình.</p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image0063.jpg"><img style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image006" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image006_thumb3.jpg" alt="clip_image006" width="504" height="357" border="0" /></a></p>
<p>Khi đi hết một lượt, lúc về, trời đã xẩm tối, tôi không thể đổi máy ảnh để quay lại dòng sông được nữa. Ngày hôm sau, tôi chuẩn bị mang hai máy nhỏ, đi lại con đường vẫn đi, và kỳ lạ, thật kỳ lạ! Tôi không còn nhìn được những gốc cây có linh hồn đó nữa, tôi nghĩ nó có linh hồn, vì hôm trước nhìn chúng là các hình thể có tên rõ ràng: Con thỏ, cái ấm nước, v..v&#8230;, vật như có hồn. Hôm sau, chúng vẫn ở đấy, bởi không ai có thể nhổ chúng lên được, và cũng chả ai cần, hay muốn làm điều đó. Tôi cứ chong mắt tìm &#8230;, và chúng thì che mắt tôi!</p>
<p>Chặng đường về, tôi bèn đi quay lưng, đi ngược một quãng xem sao, lúc đó tôi mới nhìn ra mấy gốc cây chết có hình thù. Kỷ niệm đó tôi không bao giờ quên, và đã nghĩ vạn vật, dù là thân củi mục, hay tảng đá bên đường, v&#8230;v&#8230;, chúng không phải vật vô tri. Nếu giữa người và vật có sự cảm thông nào đó, ta sẽ nhìn được ra chúng với những nét đẹp trời đã ban cho muôn loài.</p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image0083.jpg"><img style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image008" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image008_thumb3.jpg" alt="clip_image008" width="504" height="391" border="0" /></a></p>
<p>Với tôi, thu vào ống kính những ngoại cảnh đã đẹp sẵn không có gì là khó, và thử thách, ai đến đấy, chụp nhiều, cũng có thể lọc ra được ít ảnh đẹp, hơn nhau một chút ở máy nhà nghề hay máy kiểu tài tử, và biết sử dụng máy ảnh của mình một tý, nhất là những người may mắn định cư ở những thành phố có nhiều phong cảnh đẹp sẵn như VA, CA, Fl,&#8230;thì chắn chắn nếu thích chơi nhiếp ảnh, thế nào cũng có các ảnh đẹp.</p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image0103.jpg"><img style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image010" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image010_thumb3.jpg" alt="clip_image010" width="504" height="364" border="0" /></a></p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image0123.jpg"><img style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image012" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image012_thumb3.jpg" alt="clip_image012" width="504" height="334" border="0" /></a></p>
<p>Tôi thích ghi lại những thứ thật tầm thường trong đời sống hàng ngày. Chúng như gần gũi với tôi hơn. Những chậu hoa trồng trong vườn, có chậu bị vài cây dại mọc chen lẫn, nhiều lần tôi muốn nhổ chúng, để chậu hoa được tươm tất như ý muốn, nhưng hình như chúng cố khoe cái vẻ đẹp nhỏ nhoi của chúng, để tôi không nỡ xuống tay.</p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image0143.jpg"><img style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image014" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image014_thumb3.jpg" alt="clip_image014" width="504" height="360" border="0" /></a></p>
<p>Thế rồi tôi cho cây dại này sống đến tận mùa đông, nó cho tôi thêm mấy bức ảnh nữa. Năm nay tôi xới đất lại, trộn đất mới, không thấy nó bén mảng vào chậu hoa nào nữa.</p>
<p>Chắc đến với nhau một lần như thế cũng đã đủ rồi chăng?</p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image0163.jpg"><img style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image016" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image016_thumb3.jpg" alt="clip_image016" width="504" height="385" border="0" /></a></p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image0183.jpg"><img style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image018" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image018_thumb3.jpg" alt="clip_image018" width="504" height="393" border="0" /></a></p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image0201.jpg"><img style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image020" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image020_thumb1.jpg" alt="clip_image020" width="504" height="471" border="0" /></a></p>
<p>Bức ảnh này cho tôi hai tiêu đề: <strong>Thong Manh Một Bên </strong>( mắt). Nhìn một mắt như có màng trắng che, bên kia con mắt coi &#8220;khôn&#8221; hơn.</p>
<p>Ngoài ra tôi còn thấy cái miệng ăn vụng tèm lem, nên gốc cây chết này có thêm một tiêu đề khác: &#8220;<strong>Ăn, không chịu chùi miệng</strong>&#8220;. Chắc nó sẽ oán tôi khi mang nó ra bêu xấu như thế này!?</p>
<p>Còn nhiều gốc cây khác cho tôi những bức ảnh &#8220;ma quái&#8221;.</p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image0221.jpg"><img style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image022" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image022_thumb1.jpg" alt="clip_image022" width="504" height="314" border="0" /></a></p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image0241.jpg"><img style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image024" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image024_thumb1.jpg" alt="clip_image024" width="504" height="321" border="0" /></a></p>
<p>Tôi chụp bức ảnh này đã ba năm, ngày mới bắt đầu thú chơi nhiếp ảnh, với chiếc máy nhỏ khiêm nhường, nó theo tôi khắp mọi nơi, và đã cho tôi những bức hình trên. Gốc cây này ở một hồ khá gần nhà, vào ngày gió lớn, tôi bị bay chiếc khăn quàng cổ, lúc đó khăn chưa trôi ra xa. Tôi vội lội xuống nước mong để với lại được cái khăn đẹp và hiếm. Ngày đã gần tàn, áng chiều soi bóng vàng trên nước, dưới là cát, bất chợt tôi nhìn thấy một chồi của gốc cây chết, có nét cuời ma quái, liền vội thâu hình ngay, chắc hồn cây đang cười vì chiếc khăn quàng đẹp của tôi đã bay tới giữa hồ! ?</p>
<p>Thôi đành giã từ chiếc khăn, thời gian đó tôi có một cô bạn khá thân, nhưng cái ngã của người lớn quá, nên tôi xa dần&#8230; Bất giác khi nghĩ đến chiếc khăn mỏng nhẹ bay xa, giống như một tình cảm đẹp từ bao năm nay vụt mất. Khi ta &#8220;buông&#8221; được, tâm hồn lại xanh tươi như một thuở nào. Niềm vui lại lấp lánh sáng.</p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image0261.jpg"><img style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image026" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image026_thumb1.jpg" alt="clip_image026" width="504" height="330" border="0" /></a></p>
<p>Thời gian tôi đau ốm, nhìn đâu cũng thấy cảnh buồn. Những người chạy bộ ven sông đã nhìn tôi ngạc nhiên khi thấy tôi chỉa chiếc máy ảnh nhỏ vào bụi cây chết bên đường, có gì đẹp để thâu hình? Nhưng tôi đã thấy chính mình trong đó. Tôi muốn thoát khỏi tử thần, khi bệnh vây hãm. Và tôi thích thú, hài lòng khi nhìn được bức ảnh lúc về nhà.</p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image0281.jpg"><img style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image028" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image028_thumb1.jpg" alt="clip_image028" width="504" height="401" border="0" /></a></p>
<p>Tôi không phải là nhiếp ảnh gia, để có các hình toàn hảo về kỹ thuật, lẫn mỹ thuật. <strong>Tôi chỉ là người mượn ống kính như một sự nối dài từ tâm, cho góc nhìn của tâm hồn qua vạn vật chung quanh</strong>. Hình như giữa tôi và thiên nhiên đã có sự rung cảm đồng điệu để hiểu thấu nhau qua nhiều khiá cạnh. Bức ảnh &#8220;Muốn Thoát , còn cho tôi thêm nhiêu tiêu đề, và tuỳ hoàn cảnh để sử dụng: &#8220;Những trói buộc&#8221; khi đời sống không thoải mái, &#8220;Ngộp&#8221; khi bị tù túng,, v..v&#8230;</p>
<p>Và ai nói đá không biết đau?</p>
<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image0301.jpg"><img style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image030" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image030_thumb1.jpg" alt="clip_image030" width="504" height="426" border="0" /></a></p>
<p><strong>HươngKiềuLoan</strong></p>
<p><strong>May 2-2013</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>©T.Vấn 2013</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://t-van.net/?feed=rss2&#038;p=10055</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>B&#237;ch Huyền : Mẹ của ch&#250;ng ta</title>
		<link>http://t-van.net/?p=10107</link>
		<comments>http://t-van.net/?p=10107#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 11 May 2013 16:15:30 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Bích Huyền</dc:creator>
				<category><![CDATA[Thơ Nhạc Bích Huyền]]></category>
		<category><![CDATA[bích huyền]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://t-van.net/?p=10107</guid>
		<description><![CDATA[Chúng ta hãy dành những phút này đây để nhớ đến mẹ, mẹ của chúng ta . . . Mẹ là đề tài không bao giờ cũ, có phải như thế không ? (Xin bấm vào đây để nghe phần âm thanh) Mecuachungta &#160; Bích Huyền &#160; &#160; &#160; &#160; &#160; &#160; &#160; T.Vấn 2013]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image0014.jpg"><img style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image001" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image001_thumb4.jpg" alt="clip_image001" width="404" height="333" border="0" /></a></p>
<p align="center">Chúng ta hãy dành những phút này đây để nhớ đến mẹ, mẹ của chúng ta . . .</p>
<p align="center">Mẹ là đề tài không bao giờ cũ, có phải như thế không ?</p>
<p align="center">(Xin bấm vào đây để nghe phần âm thanh)</p>
<p align="center"><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/Mecuachungta.mp3">Mecuachungta</a></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Bích Huyền</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>T.Vấn 2013</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://t-van.net/?feed=rss2&#038;p=10107</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
<enclosure url="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/Mecuachungta.mp3" length="3000552" type="audio/mpeg" />
		</item>
		<item>
		<title>Như Thương : LUỒN TAY V&#218; MẸ &#8230;.</title>
		<link>http://t-van.net/?p=10100</link>
		<comments>http://t-van.net/?p=10100#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 11 May 2013 16:09:52 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Như Thương</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[như thương]]></category>
		<category><![CDATA[thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://t-van.net/?p=10100</guid>
		<description><![CDATA[&#160; Mother and child &#8211; Tranh : Katie m. Berggren Khi con thức mẹ cho con bú Khi con lú, mẹ lại ru hời Nuôi con cực lắm con ơi Chỉ mong sao cho con . . . lưng dài vai rộng Để lấp biển vá trời như ai &#8230; (Hò ru Quảng Trị) &#160; [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p align="center"><a href="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image0027.jpg"><img style="background-image: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; display: inline; padding-right: 0px; border: 0px;" title="clip_image002" src="http://t-van.net/wp-content/uploads/2013/05/clip_image002_thumb7.jpg" alt="clip_image002" width="404" height="410" border="0" /></a></p>
<p>&nbsp;</p>
<h3 align="center"><span style="font-weight: bold;">Mother and child &#8211; Tranh : Katie m. Berggren</span></h3>
<p><em>Khi con thức mẹ cho con bú<br />
Khi con lú, mẹ lại ru hời<br />
Nuôi con cực lắm con ơi<br />
Chỉ mong sao </em><em>cho con . . . </em><em>lưng dài vai rộng<br />
Để lấp biển vá trời như ai &#8230;</em><em><br />
<strong>(</strong></em><strong><em>Hò ru </em></strong><strong><em>Quảng Trị)</em></strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Luồn tay vú mẹ sữa thơm</p>
<p>Môi con chúm chím hoa đơm ngập lòng</p>
<p>Cuộc đời mẹ tựa dòng sông</p>
<p>Nắng mưa đôi ngả mênh mông đất trời</p>
<p>Miếng cơm mẹ mớm một đời</p>
<p>Nuôi con khôn lớn đầy vơi tháng ngày</p>
<p>Mẹ xưa áo lụa như mây</p>
<p>Vá chằng vá đụp với bầy con thơ</p>
<p>Còn đâu tóc mượt ngẩn ngơ</p>
<p>Sợi rơi, sợi rụng bạc phơ mây chiều</p>
<p>Ru hời vọng tiếng thương yêu</p>
<p>À ơi&#8230;câu hát chắt chiu trăng tà</p>
<p>Canh khuya mẹ thức dần qua</p>
<p>Nước ròng, nước lớn phù sa lở bồi</p>
<p>Con nghe tiếng mẹ đầu môi</p>
<p>“Thương con của Mẹ…” võng nôi đêm trường</p>
<p>Mẹ quên trang điểm phấn hương</p>
<p>Gió bay tóc rối bên đường gian truân</p>
<p>Mẹ ơi giọt sữa trong ngần</p>
<p>Ấm hơi vú mẹ tim nồng yêu thương</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong><em>Như Thương</em></strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>©T.Vấn 2013</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://t-van.net/?feed=rss2&#038;p=10100</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
