09/12/2011
Ngọc Phi : Vọng âm khúc

clip_image002

 

Người khăn áo đi về với đất

Ta vẫn còn nương náu trần gian

Những u uất vui buồn thống hận

Có tan theo cùng bụi tro tàn

 

Sương ký ức buốt hồn cây cỏ

Trên bàn tay đường chỉ hư vô

Gịot nước mắt úa tàn run rẩy

Nghe trong ta sống núi mơ hồ

 

Đêm thức dậy hoang mang nhìn lại

Ngày lụi tàn mấy nẻo phiêu du

Ta bới tìm từ trong phế tích

Gọi hồn ai thất bát nơi đâu ?

 

Em, đôi mắt buồn như tượng đá

Ngồi lạnh lùng khô khốc xương da

Đời ngác ngơ soi hình nhân lạ

Lòng hoang vu chân bước la đà

 

Mây ảm đạm về ngang đầu núi

Nghe rừng thiêng nằm chết đêm nào

Gió độc địa mang cuồng nộ tới

Giữa trùng khơi lá đổ phương nao?

 

Chim muông đâu xuống cành khô mục

Có phải chăng, muốn ngỏ cùng ta ?

Sao vỗ cánh bay đi rất vội

Hạt thiên thu rơi rụng giang hà

 

Sông mấy nhánh chia buồn mấy ngả

Biển xa xăm gọi nắng quay về

Ôi ta mất từ ta nguồn cội

Hiu hắt còn một bãi tha ma

 

Em đứng đón cơn mưa phiền muộn

Mưa cùng em đổ xuống muôn trùng

Từng sợi tóc mệt nhòai âm vọng

Kéo hồn ta vô thủy vô chung

Ngọc Phi

 

 

 

 

©T.Vấn 2011