08/02/2011
Ngọc Phi : Đêm lặng yên cùng ta

clip_image002

Đã lâu rồi không viết nổi bài thơ

Bởi đời sống làm cạn khô niềm cảm hứng

Những buồn chán, muộn phiền âu lo chật cứng

Linh hồn ta từng buổi sớm, buổi chiều

Ngọn gió dường như cũng rất đìu hiu

Thổi qua tóc, qua vai từng hơi thở

Đôi bàn tay với tháng ngày bỏ ngỏ

Hai buổi đi về theo nắng cũng tàn lu

Đếm những ngày qua vọng lại ngàn thu

Ta ngỡ như lòng hoang vu, sa mạc

Đêm tối đong đưa, bóng ta ngồi im lặng

Nghe tiếng đời ru những điệp khúc buồn

Có phải không em mỗi bước của hòang hôn

Rơi lặng lẽ trên từng chân tóc rối

Ta biết vì sao em cũng buồn như sương khói

Vùi trong chăn cho kín nỗi muộn màng

Ta biết vì sao đôi mắt của thời gian

Ngó lạnh lẽo những góc trời hạn hẹp

Này em những đóa hồng sáng nay vẫn đẹp

Hãy tưới niềm vui cho những cánh hoa

Đôi mắt trăm năm dù đã nhạt nhòa

Cho ta thấy em vẫn còn là thiếu nữ

Này em bông hoa lài trắng ngần tâm sự

Hãy ủ mùi hương trong những ngón tay

Để gởi đi theo cùng gió núi ngàn mây

Từng nỗi nhớ đong đầy ký ức

Giọt lệ em rơi, ta xót xa lồng ngực

Có lẽ nào trời đất cũng rưng rưng

Ngọc Phi

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2011