11/25/2013
Đỗ Xuân Tê: Thanksgiving – mùa biết ơn, mùa tạ ơn

clip_image002

Từ thuở sơ khai, con người vốn có hai đặc điểm là lòng hay kiêu ngạo và có tật hay quên. Kiêu ngạo càng cao khi thấy mọi vật mình có đều do công sức mình làm ra, mọi vật làm ra thì ta phải hưởng, chẳng cần biết trên đầu có ai, dù việc ngày mai chẳng ai biết chắc, để rồi tự mình quên đi Đấng làm ra mọi sự, cầm chắc mọi sự, kể cả sự sống của từng người, ‘chẳng qua như hơi nước, hiện ra một lát rồi lại tan ngay’.

Cho nên tôn giáo nào cũng vậy, luôn dạy dỗ tín đồ khá cẩn thận, e quên Đấng Tạo Hóa là Cha chung của chúng sinh, đặc biệt khi đã no đủ, làm ăn hanh thông, của cải tài sản dư dật, lòng người dễ sanh thái độ tự cao, và nảy mầm thói vô ơn.

Nhận biết được điều này, không ai thấm thía bằng những người di dân đầu tiên đặt chân lên xứ Mỹ, sau khi bôn ba trải qua phong ba sóng dữ, đi bảy còn ba, đến được đất liền lại phải đương đầu với cảnh đói khát, dịch bệnh, khí hậu, thổ nhưỡng, thổ dân, ác thú, thiên tai…cuối cùng họ đã sống sót và có mùa gặt hái thu hoạch sản vật đầu tiên trên vùng đất mới.

Biết tạ ơn trời đất, họ lập ra lệ Tạ ơn hàng năm vừa là dịp bày tỏ không quên Ơn phước Thượng Đế ban cho và cũng để nhắc nhở những người đến sau theo dấu chân họ luôn hiểu rằng Thanksgiving, đồng nghĩa với mùa biết ơn, mùa tạ ơn, chẳng phải trên xứ Mỹ này mà ý nghĩa của nó đã lan tỏa càng ngày càng phổ cập trên phạm vi cư dân toàn cầu.

Nhắc đến Thanksgiving người ta hay nói theo ‘mùa’ do xuất phát từ truyền thống của nó, nhưng thái độ biết ơn và hành động tạ ơn từ thuở khai thiên lập địa lại là những việc con người hành xử thường xuyên. Tôi nhớ đâu đó, một tông đồ của Chúa Giê-su, ông đã dạy tín đồ, ‘Chớ lo phiền chi hết, nhưng trong mọi sự hãy dùng lời cầu nguyện, nài xin và sự tạ ơn mà trình các sự cầu xin của mình cho Thiên Chúa.’

Mặc nhiên hai chữ ‘tạ ơn’ sợ con cái Chúa hay quên, sứ đồ Phao-lô đã đặt ngay trong ngữ cảnh ‘nài xin, tạ ơn’ đi đôi với nhau để ngay trong lúc xin đã biết tạ ơn.

Nhớ lại chuyện xưa, người lãnh đạo dân Do Thái đã dặn dò dân sự của ông vừa thoát vòng nô lệ một khi vào được đất hứa khá biết ơn Đức Chúa Trời, và ăn ở trung tín cùng Ngài trong nơi đất mới, ta thấy có nhóm từ, ‘Vậy ngươi sẽ được ăn no nê…’ nên chi ngày nay qua lễ Tạ ơn, theo tập tục xứ Mỹ, họ tổ chức một bữa ăn gia đình, xum họp con cháu bạn bè vào đúng giấc xế trưa ngày Thứ năm của tuần lễ cuối tháng 11 mỗi năm, một bữa ăn thật no nê đúng nghĩa, kiểu như bữa chiều 30 Tết của người Việt quê mình cũng không ngoài ý nghĩa tạ ơn Trời đất tổ tiên qua một năm làm ăn sinh sống theo chu kỳ vận hành của thời gian.

Cũng trong ngày này, không phải chỉ no nê cho chính mình, mà còn phải nghĩ đến những người chung quanh, những khách kiều ngụ, các người góa bụa, các kẻ mồ côi ở trong thành cùng đến ăn uống no nê cho vui. Một thông lệ đã thành thói quen hàng năm, cứ gần đến Lễ Tạ Ơn, chỗ tôi ở lại nhận được một phiếu kêu gọi ủng hộ tùy tâm 5 đô/phần, để họ tổ chức hàng chục ngàn khẩu phần ăn Thanksgiving cho cả chục ngàn người vô gia cư quanh vùng L.A. và phụ cận.

Là những người di dân gốc Việt đã một lần bỏ nước ra đi vì những động cơ khác nhau, nay trên đất kiều ngụ chúng ta đã được no đủ, nhưng đất Mỹ chưa phải là ‘thiên đàng’, mà nhìn quanh biết bao nan đề của cuộc sống vẫn xảy ra nhãn tiền trong mỗi gia đình, trong từng cộng đồng, trên toàn xứ Mỹ. Vẫn còn cảnh những người không đủ cơm ăn áo mặc, những người vô gia cư, mất việc, phá sản, những gia đình có sự xào xáo, bạo hành, đổ vỡ, mất mát, chia ly, những linh hồn còn lạc mất, những cá nhân đánh mất niềm tin, những người mắc vòng lao lý trong chốn lao tù, những số phận bị hàm oan vu khống, những người ốm đau nan y bệnh tật, những thanh niên lâm cảnh nghiện ngập, những người già cả neo đơn, những em bé bị bỏ rơi lang thang ngoài phố, chưa kể những nạn nhân của thiên tai, chiến tranh, dịch bệnh, khủng bố, kỳ thị xảy ra hàng ngày trên trái đất này…

Biết được như vậy, để rồi cùng nhau chúng ta tùy theo thói quen tâm linh của mỗi người dâng lời tạ ơn Thượng Đế và nài xin Thiên Chúa thương sót, thêm sức, an ủi, vỗ về, chữa lành, bù đắp, giải oan…cùng ban sự bình an, tình yêu thương, và sự no đủ cho mỗi cá nhân, cho từng gia đình trong Mùa Tạ Ơn năm nay.

(*)Trùng hợp với thời điểm đất nước láng giềng là Philippines với hàng triệu người đang lâm cảnh màn trời chiếu đất vì cơn bão cực mạnh Haiyan, để tỏ lòng với người anh em đã cưu mang giúp đỡ người Việt tỵ nạn hàng mấy thập niên qua, xin quí độc giả quan tâm hỗ trợ bằng sự hiệp thông cầu nguyện và đóng góp cụ thể qua những cơ quan cứu trợ gần gũi với cộng đồng hoặc cơ sở tôn giáo gần nhất. (xin đọc thêm bài của Trần Trung Đạo trên website này)

Đỗ Xuân Tê

Cali, Thanksgiving, 2013

 

 

 

©T.Vấn 2013