01/25/2014
Ngân Bình : NÀNG ÚT NHÀ TÔI

clip_image002

Hình Cắm Hoa – Trương T Vinh

Không biết bố mẹ tôi bắt đầu cãi nhau từ lúc nào (chẳng lẽ từ lúc chàng mới đưa nàng về dinh?), nhưng khi đủ tuổi để nhận biết mọi việc, thì hình như … một tuần có bảy ngày, bố mẹ tôi đã cãi nhau hết năm ngày. Không những cãi nhau, mà đôi khi còn có chén dĩa bay và hai bên đấm đá nhau tưng bừng. Những khi ấy, ba chị em tôi, mỗi đứa chạy vào một góc nhà, hoặc ở một gầm bàn nào đó, mặt mày xanh lè, vừa run, vừa khóc.

Sau khi bố đi học tập về, mẹ sinh thêm nàng Út thì tình trạng có vẻ khả quan hơn. Chuyện cãi nhau vẫn xảy ra hàng ngày, nhưng tuyệt nhiên không có bạo động. Khi gia đình tôi sang Mỹ được một năm thì nàng Út bắt đầu đi học và cũng từ đó “tình hình chiến tranh” giảm bớt khá nhiều. Chắc quý vị nghĩ rằng hai đối thủ đã mệt mỏi hoặc vì con cái lớn rồi, nên cũng vì chúng mà bớt “chiến đấu” chăng?

Xin thưa, chính nàng Út đã thay đổi cục diện gia đình. Mới năm tuổi, nhưng nàng Út lại làm quan tòa phán quyết, mới oai cơ chứ. Một hôm, nàng Út đang ngồi ăn sáng, không rõ vì chuyện gì mà bố mẹ lại gấu ó nhau. Hai bên đang đấu khẩu thì nàng Út leo xuống đất, dõng dạc hét to:

-Im ngay, lớn rồi mà sao cứ cãi nhau thế?

Bố mẹ dừng lại, chưa kịp có phản ứng thì nàng Út đã bỏ đi, sau khi liếc ngang một cái, nét mặt cau lại, gằn từng tiếng một:

-Không biết xấu hổ!

Bình thường, đứa nào mà ăn nói trịch thượng như thế thì nát đít. Vậy mà lần này bố mẹ lại im re. Bọn tôi vừa buồn cười, vừa thích thú (vì thấy cử chỉ của nàng Út thật dễ thương) vừa thán phục thái độ “trừ gian diệt bạo” của nàng Út.

Lần khác, trong lúc mẹ đang cằn nhằn chuyện gì đó thì bố bỏ đi, sang chỗ hồ cá ngắm nghía mấy chú cá đang thảnh thơi, vẫy đuôi bơi lội. Chủ ý là không muốn nghe cái đài phát thanh cũ mèm, cứ rỉ rả mãi một điệp khúc. Mẹ cáu tiết, phóng liền một “chưởng vu khống”:

-Có phải, ông muốn bảo cái mặt tôi còn thua mấy con cá không?

Bố gắt lên:

-Ơ hay! Cái bà này, tôi nói thế bao giờ?

Mẹ tru tréo:

-Ông không nói, nhưng thái độ của ông đã nói lên điều đó!

Nàng Út đang ăn cereal, bèn gõ muỗng xuống bàn:

-Không được nói thêm, nói thừa, phải tội đó!

Cuộc chiến tạm ngưng sau câu phán lạnh lùng của nàng Út. Từ đó, bố mẹ rất dè dặt mỗi khi cãi nhau trước mặt nàng Út. Cái lạ là khi vui đùa hay khóc la, vòi vĩnh thì nàng Út là một cô bé thật hồn nhiên, ngây thơ. Nhưng những lúc ấy, nàng Út lại tỏ ra chững chạc như bà cụ non (thế mới chết !!!)

Một buổi tối, sau khi dự tiệc cưới về, bố mẹ tôi chuyện trò rất vui vẻ, nhưng không hiểu câu chuyện dẫn đến sự bất đồng ý kiến thế nào mà giữa khuya hai ông bà lại la toáng lên, làm con cái giật mình thức giấc. Nàng Út lăn qua, trở lại một lúc rồi leo tuột xuống giường, bước ra khỏi phòng, làm tôi phải vội vàng đi theo. Vừa đến nơi, tôi đã thấy mẹ một tay chống nạnh, một tay xỉ trán bố, rít lên những câu mắng nhiếc nặng nề. Nàng Út đứng ở phía sau -nên bố mẹ không nhìn thấy- cái đầu lắc nhè nhẹ ra chiều ngán ngẩm. Vài phút sau, nàng Út đánh ầm vào cánh cửa phê phán:

-Chỉ làm gương xấu cho con cái!

Rồi trở lại phòng, ung dung bước lên giường. Chỉ một câu nói ngắn ngủi của nàng Út mà hiệu nghiệm vô cùng -ngoài kia, “mặt trận miền Tây” bỗng nhiên yên tĩnh. Tôi rất ngạc nhiên về phong cách già dặn này của nàng Út. Mãi sau này tôi mới khám phá ra, “tính cách” của nàng Út giống hệt bà Ngoại. Thì ra, mỗi ngày ở với bà vài tiếng đồng hồ trong khi chờ anh chị hay bố mẹ đón, nàng Út đã học lớm được những lời phê phán của ông bà ngoại khi nói đến bố mẹ. Điều đáng nói là chẳng bao giờ bố mẹ rày la nàng Út về những câu nói “lộng ngôn” đó. Có phải vì “có tật giật mình” chăng? Dù sao, đây cũng là phương thuốc hiệu nghiệm. Bởi vì, sau đó cuộc chiến bắt đầu lắng dịu, và dần dần hình như bố mẹ không còn cãi nhau bán sống, bán chết nữa, mà chỉ ư ử vài câu cho có hương, có hoa trong chốc lát, rồi lại cười hề hà bỏ qua. Không biết có phải như lời bà ngoại nói -nàng Út là chân mạng đế vương trong cái “vương quốc” nhỏ bé này, nên tuy tí xíu, nhưng lại có “tay cầm quyền”.

Bố mẹ hưởng hạnh phúc -thật sự là thứ hạnh phúc êm ái, ngọt ngào- được mười hai năm thì mẹ qua đời sau cơn bạo bệnh. Lúc ấy, nàng Út đã mười tám tuổi. Bé nhất nhà, nhưng nàng Út lại là người xông xáo, hoạt bát. Một tay nàng Út sắp xếp trong ngoài mỗi khi gia đình có chuyện gì xảy ra. Là một người có bản lãnh -“tính cách” này xuất hiện từ lúc nàng Út mới lên năm tuổi- nhanh nhẹn và thông minh, nên nàng Út giải quyết mọi chuyện rất nhanh chóng. Thế là đương nhiên nàng Út nắm quyền gia trưởng trong tay. Đám cưới anh Ba, nàng Út triệu tập phiên họp khoáng đại trong gia đình, phân chia công tác cho mỗi người. Giỏi tài giao thiệp, nàng Út nhờ được người này làm đại diện đàng trai, người kia làm MC cho bữa tiệc cưới… Bố con chúng tôi chỉ có nước thi hành. Thế mà mọi việc trơn tru, đâu vào đó, ngăn nắp, thứ tự, ai đi dự đám cưới cũng phải khen.

Khi các chị em lần lượt có gia đình thì nàng Út cũng bắt đầu định đoạt số phận của Bố. Một ngày thứ bảy, nhân dịp bố sang Kansas thăm bác Thu, nàng Út triệu hồi ba chị em tôi về nhà -nơi nàng Út đang sống với bố- và dõng dạc tuyên bố:

-Em sẽ tìm vợ cho bố.

Sáu con mắt trợn ngược, ba cái miệng há hốc, đồng loạt kêu lên:

-Hả!!! Cái gì!!!

Đối với ba chị em tôi -những người đã có gia đình- thật khó chấp nhận chuyện bố mình cưới vợ ở cái tuổi sáu mươi lăm, đã có sui gia, cháu nội, cháu ngoại đầy đàn. Tôi lên tiếng phản đối:

-Bố gần bảy mươi rồi đấy nhá, có muốn người ta cười nát mặt ra không?

Hai đứa em trai cũng đồng ý với tôi. Nhưng nàng Út vẫn cố gắng thuyết phục:

-Bố chỉ mới sáu mươi lăm. Nghe rõ nhá, sáu chứ không phải bảy. Bố vẫn còn khỏe mạnh, sao để bố sống một cuộc sống buồn tẻ, cả ngày thui thủi một mình. Bây giờ các anh chị đã có gia đình, có ai gần gũi, chăm sóc cho bố đâu. Em thì đi học, đi làm cả ngày, bố chẳng có ai để chuyện trò. Nhiều lúc trông thấy bố mà em não cả lòng. Nếu chỉ vì sợ mất mặt, sợ bị cười chê mà mình quyết chí bắt bố phải sống cô độc, như thế là ích kỷ, là chỉ nghĩ đến mình chứ có nghĩ gì cho bố đâu?

Ba chị em tôi im lặng. Dù điều nàng Út nói không sai, nhưng nghĩ đi, nghĩ lại tôi vẫn thấy làm sao khi nhớ đến những câu thiên hạ thường nói “già không nên nết, già dịch…”.

Không để chúng tôi phân vân, nàng Út bồi thêm:

-Nhớ năm ngoái bố nằm bệnh viện, các anh chị, ai cũng bận bịu với gia đình, con cái, có ai dành trọn thì giờ để chăm sóc bố đâu. Cứ tính lại xem, mỗi ngày mình dành cho bố được mấy giờ. Cũng may là bố ở đó có một tuần…

Câu nói của nàng Út làm tôi chột dạ. Sự thật là vậy, khi có gia đình thì mỗi chúng tôi đều có niềm vui riêng. Cho dù, vẫn thương yêu bố, nhưng sự gần gũi hầu như không còn nữa, có chăng chỉ là vài giờ cuối tuần hoặc một vài cú điện thoại thăm hỏi qua loa cho có lệ. Thằng em thứ Ba chợt hỏi:

-Chẳng lẽ… bố có ai rồi à?

-Không! bố chẳng có ai, em sẽ giới thiệu cho bố.

Tôi thở dài:

-Chắc bố không chịu đâu. Các em nên nhớ bố là người trọng mặt mày. Đời nào bố lại làm cái việc mà người khác chê cười.

Nàng Út quyết liệt:

– Sang Mỹ rồi, cứ sống sao cho thoải mái chứ sợ gì ai. Miễn sao chị em mình không phản đối bố là được. Các anh chị OK chứ ?

Ba chị em tôi nhìn nhau. Thì đành phải OK, chứ không thì làm được gì khi nàng Út đã quyết định. Trước khi chia tay, nàng Út không quên dặn dò:

-Anh chị đừng nói gì với bố nhá !

Một buổi sáng thứ sáu, tôi có việc chạy ngang khu nhà hàng ở đường Greenville thì thấy bố đứng đó. Ngạc nhiên vô cùng, tôi ghé xe vào hỏi bố. Thì ra, bố đang chờ xe bus để đi Casino. Chết thật, sao bố lại mê cờ bạc thế này. Tôi chạy về gọi điện thoại, nàng Út trả lời tỉnh queo:

-Chuyện nhỏ !!!

Rồi nàng Út tiết lộ cho tôi biết, Minh Thy, bạn nàng Út có một người dì đã năm mươi lăm tuổi, nhưng chưa có gia đình, vì thế nàng Út và MinhThy bàn bạc và đồng ý tạo cơ hội cho bố và dì Liên gặp nhau. Nàng Út rủ bố đi coi văn nghệ ở Casino. Nghe nói có Khánh Ly hát ở đó, bố thích, nên chịu đi ngay. Đến đó, tình cờ (có sắp đặt) bố con nàng Út gặp dì Liên và Minh Thy. Thế là bốn người rủ nhau đi ăn tối, xem văn nghệ. Hôm sau, hai cô nhỏ kiếm cớ đi shopping, còn lại bố và Dì Liên trò chuyện rất tương đắc. Kế đó, cùng nhau đi kéo máy. Thắng không được bao nhiêu tiền, nhưng hai người vui vẻ lắm. Thế là hai cô nhỏ đề nghị bố và dì Liên mỗi tuần nên theo xe bus đến casino kéo máy cho vui.

Thảo nào tôi thấy bố có vẻ tươi tỉnh, hồng hào ra. Bỗng nhiên, tôi cảm thấy buồn buồn khi nghĩ rằng bố không còn nhớ đến mẹ nữa. Nàng Út gạt phắt đi khi nghe tôi nói thế.

-Chị Cả à! thực tế dùm Út một chút đi. Đừng bắt bố thủ tiết với mẹ mãi như thế.

Quả là con bé lạ đời. Thường, tôi thấy con cái nào cũng phản đối việc cha mẹ tái hôn, nhất là ở tuổi đã về chiều, vậy mà nàng Út lại rất hân hoan, sung sướng đón nhận chuyện ấy. Chẳng lẽ nàng Út không còn nhớ thương mẹ, hay tại vì lớn lên ở đất Mỹ nên cách suy nghĩ của nó có khác.

Ngày tháng trôi qua tôi cũng quen dần với sự có mặt của dì Liên trong cuộc sống gia đình. Dì Liên tuy không xinh đẹp như mẹ, nhưng tính tình rất hiền lành, dịu dàng (phải thành thật mà nói, về điểm này dì Liên hơn mẹ).

Có lần tôi hỏi bố:

-Chắc bố thương dì Liên hơn mẹ phải không?

Bố nhìn tôi một hồi lâu rồi nói:

-Sao con lại nghĩ thế?

-Tại vì mẹ là sư tử, còn dì Liên là con nai hiền lành.

Bố xoa đầu tôi cười:

-Sư tử cũng có cái đáng yêu của sư tử, tại con không nhìn thấy thôi.

Rồi bố nhỏ giọng:

-Tuy mẹ nóng nảy nhưng đối với bố, tình mẹ sâu, nghĩa mẹ nặng lắm con ạ. Nhất là trong thời gian bố mang thân tù tội.

Nàng Út nháy mắt với tôi rồi bắt sang chuyện khác. Những lời tâm sự chân thành của bố làm tôi cảm động và thương bố thật nhiều. Tối hôm đó, tôi gọi điện thoại, nhắc nàng Út nên sớm lo chuyện của bố và dì Liên. Thế là một buổi tiệc thân mật, gồm những người thân và một số bạn bè thân thiết của hai gia đình được tổ chức.

Trưa hôm đó, trước khi mấy bố con sang nhà dì Liên, bố đến thắp hương bàn thờ mẹ. Bố lâm râm khấn vái rất lâu. Nàng Út ra vào mấy lượt, tỏ vẻ sốt ruột vì sợ trễ giờ, thằng Ba nói khẽ:

-Bố phải xin phép mẹ. Chắc mẹ chưa ừ nên bố chưa dám đi.

Đang cười khúc khích thì thấy bố bước ra, chị em tôi phải dọn ngay một bộ mặt rất “khẩn trương”.

Từ ngày dì Liên chính thức bước vào nhà bố, gia đình chúng tôi như có sinh khí hơn. Cuối tuần, chị em lại kéo về, dì Liên lăng xăng nấu nướng, bày biện ăn uống thật vui vẻ. Và mỗi năm một lần, cứ đến tháng tám, dì gọi điện thoại cho từng đứa:

-Cuối tuần giỗ mẹ đấy, mang mấy đứa nhỏ sang sớm để còn lạy bàn thờ.

Cám ơn dì Liên đã mang đến cho bố những ngày cuối đời thật ấm áp. Cám ơn nàng Út, tuổi trẻ, tài cao, đã làm một chuyện hơn người []

Ngân Bình

 

 

 

©T.Vấn 2014