01/01/2008
Tháng 1 Năm 2008

Ngày 12 tháng 1 năm 2008

 

Những ngày đầu năm, nhân kỳ nghỉ Đông còn kéo dài qua đến cuối tuần, mấy người bạn già chúng tôi lại khề khà rủ nhau ngồi quanh bàn rượu nhạt. Gọi là rượu nhạt vì những sợi tóc bạc trên đầu và những viên thuốc cao máu, giảm mỡ,trợ tim uống đều đặn hàng ngày đã không cho phép chúng tôi chạm… môi vào cái thứ chất lỏng quyến rũ sóng sánh màu hổ phách trong những chai rượu mạnh mà nhãn hiệu của chúng cho biết xuất xứ ở mãi tận bên trời tây. Tuy rượu nhạt, nhưng uống nhiều thì môi vẫn cứ mềm, và đêm vẫn cứ trắng, dù biết sáng hôm sau, khi thức dậy sẽ là cảm giác uể oải theo suốt cho đến cuối ngày. Tháng Giêng, điểm mốc mới cho cuộc hành trình cũ về phía mặt trời lặn. Như chén Hồ trường phẫn uất rót về Đông Phương hay rót về Tây phương. Giữa tâm thức lâng lâng nửa tỉnh nửa say, trong đầu tôi hiện ra mồn một những hàng tùy bút rất đẹp của Mai Thảo ” . . . có Jack Daniels khai vị buổi chiều, có Hennessy đậm đà buổi tối, có Hồ trường thắm thiết phẫn uất rót về Đông phương, rót về Tây phương, và từ giọt lệ lăn ra nơi câu thơ bôn tẩu thất quốc, đến cái tăm rượu họp bạn sủi lên trên một nền trời lữ thứ . . . “

Và thế là nhiều năm về sau, cái hình ảnh ” tăm rượu họp bạn nổi lên trên một nền trời lữ thứ ” của nhà văn Mai Thảo lại được sống lại, tất nhiên, với con người khác và nơi chốn khác, nhưng chao ôi! Cái hồn ” phẫn uất rót về Đông Phương, rót về Tây phương của Hồ trường ” sao mà giống nhau đến thế! Hẳn người dưới mộ cũng đủ ủi an cho một mảnh hồn cô đơn cho đến giây phút cuối cùng. Tháng giêng! ừ thì tháng giêng! chúng tôi quây quần nhau lại để thấy tâm thức mình đã khác nhiều từ tháng giêng năm ngoái đến tháng giêng năm nay. Hư không, từ một khái niệm trừu tượng mơ hồ, nay đã cho thấy những dấu hiệu của một giai đoạn phôi thai định hình. Thơ, ngày trước là những lời tình yêu nồng cháy, nay, phút chốc đã nhìn thấy cái bạc phơ phảng phất giữa hàng chữ nặng nề tuổi hạc. Con mắt, trước kia long lanh những khát vọng vừa thanh cao vừa trần tục, nay, chỉ còn thấy cái hun hút của con đường một chiều thẳng tắp, không có những ngã rẽ khiến hồn đi lạc, chỉ có những trạm nghỉ chân mang tên tháng giêng làm điểm mốc cho chặng đường còn lại mỗi ngày mỗi ngắn hơn. Và đôi chân, ngày xưa lủng lẳng giày cỏ, trật vuột dép vỏ xe, mà đá vẫn cứ mềm, nay, giày da đi hoài không vẹt mỏ ( có đi đâu mà mòn vẹt, có chăng là những vết sướt vì đêm tháng giêng túy lúy men rượu nhạt vấp phải mảnh đá con trên đường về), mà đôi bàn chân cứ sưng múp lên như người bị phù thủng.

( Trích : Về một cõi người )

 

 

Ngày 03 tháng 1 năm 2008

 

Đêm giao thừa Tết Tây , như thường lệ hàng năm, tôi xem trực tiếp truyền hình buổi lễ Countdown trong phút cuối cùng của năm cũ từ thành phố New York. Đặc biệt năm nay, qua buổi phát sóng sống từ trung tâm thành phố , đài truyền hình Fox mở một cuộc trưng cầu dân ý chớp nhóang cho khán giả trên tòan thế giới với đề tài “ Bạn có có nghĩ rằng năm 2008 sẽ tốt đẹp hơn năm 2007 ?” . Chỉ trong 1 tiếng đồng hồ người ta tới tấp gởi câu trả lời qua hình thức tin nhắn ( Text Message) của điện thọai di động. 86 phần trăm người đáp ứng trả lời “ YES”. Chỉ có 13 phần trăm trả lời “ NO”. Kết quả ấy cho thấy rằng, người ta dù trưởng thành từ bất cứ nền văn hóa nào cũng đều mang một niềm hy vọng vào sự thay đổi của thời gian. Năm mới đến ai cũng chờ đợi những điều tốt đẹp mới cho mình, cho người, cho đời. Những khuôn mặt tụ họp tại Times Square , New York trong giờ phút cuối cùng của năm 2007 cũng vậy. Họ đến từ khắp nơi trên nước Mỹ, một số từ Canada, Anh, Úc, Nhật bản, Đại hàn, Trung quốc. Ngòai cái háo hức chờ đợi được chứng kiến một trong những sự kiện trọng đại nhất trên thế giới là nghi lễ Countdown hạ qủa cầu thời gian ( time ball) trên nóc tòa nhà One Times Square có truyền thống hàng trăm năm , họ còn tin rằng họ đang ăn mừng thế giới ngày mai sẽ thay đổi để trở nên tốt đẹp cho tất cả mọi người, không phân biệt màu da, chủng tộc, địa lý.