11/23/2014
Phạm Đức Nhì : Hai đọan thơ vẩn vơ về thuốc lào và Điếu Cày

clip_image002

I

Điếu Cày

quê ở Hải Hưng

lớn lên, học hành và sống cùng “Chủ Nghĩa Xã Hội”

từng đi bộ đội

nên việc đứng nghiêm trang

dưới lá cờ đỏ sao vàng

là “chuyện thường ngày ở huyện” (1)

thường gắn điếu cày trên miệng

ngồi xổm, mắt nhìn xa xôi

như lạc vào cõi thiên thai

có thể nói

anh đã rất thân quen và gần gũi

với lá cờ đỏ

cũng như đã yêu thương, gắn bó

với chiếc điếu cày

và gói thuốc lào

 

Giờ này trên nước Mỹ

nếu anh muốn bỏ hẳn thuốc

để giữ gìn sức khỏe

cứ để anh tự nhiên

nếu anh vẫn thấy khoái chất “ni cô tin”

ở đây có vô vàn loại thuốc lá

vừa lịch sự

vừa hợp vệ sinh

cứ thoải mái chọn loại hợp khẩu vị của mình

còn nếu vì một lý do nào đó

anh vẫn chỉ thấy thèm, thấy nhớ

món thuốc lào

cũng … chẳng sao

xứ sở tự do

luật pháp không cấm cản

miễn là anh đừng đến nơi công cộng

để tàn đóm, tàn thuốc, nước điếu vương vãi tứ tung

ô nhiễm môi trường

có lẽ chính lúc ấy

anh sẽ cảm được trọn vẹn ý nghĩa của hai chữ Tự Do

 

II

Khi đã chui đầu, đưa tay chân vào gông cùm cộng sản

ai đã từng sống Tự Do

sẽ ngậm ngùi tiếc nhớ những năm tháng Tự Do

“Sài Gòn chỉ vui khi các anh về” (2)

lời nhắn gởi của cô gái

với người tù cải tạo

là cả một nỗi xót xa

tiếc nhớ vô bờ

 

Một sự thật đáng buồn

rất đông dân miền nam nước Việt

(cả ở hải ngoại lẫn trong nước)

thấy được “nét đẹp” của lá cờ vàng

hơi … muộn màng

và thường … lỡ nhịp

thế mà với Điếu Cày, người miền bắc

chỉ mới lần đầu gặp mặt

đã muốn đưa lá cờ vàng cho anh

Ôi! Việc ấy vừa không đắc nhân tâm

lại vừa hơi … thiếu lịch sự

 

Chúng ta cứ đón anh

bằng đôi tay và tấm lòng rộng mở

không nên vội vã

“gắp lửa bỏ tay người”

hãy để anh nghỉ ngơi

nghĩ suy chín chắn

vị ngọt của Tự Do

phải nhấm nháp lâu mới thấm

Dân Chủ, Nhân Quyền

phải thực sự Sống

mới cảm được trọn vẹn hương thơm

rời khỏi quê hương

anh như hổ lìa rừng

mười phần

đã mất đi bảy, tám phần oai phong lẫm liệt

chút nhiệt tình đấu tranh

đừng vắt của anh cạn kiệt

 

Riêng với Điếu Cày

xin gởi đến anh lời chào thân ái

chúc mừng anh thoát khỏi ngục tù

đến được vùng đất mới

cuộc đấu tranh dành Dân Chủ Nhân Quyền

cho nguời dân Việt Nam

sẽ còn không ít gian nan

nhưng nếu anh bước đi

theo hướng trái tim mình mách bảo

(dĩ nhiên

có lúc được hoan hô

có khi bị đả đảo)

và nếu vững chí bền tâm

sẽ vượt qua đường hầm tối tăm

đến nơi có mặt trời chói sáng

ngày ấy

tôi sẽ bay về quê hương

để cùng anh

nâng ly mừng chiến thắng

 

Chú Thích:

1. Tựa một quyển sách của nhà văn Nga Valentin Ovechkin

2.  Tựa một bài hát của Khuất Duy Trác

League City, Texas ngày 22 táng 11 năm 2014

PHẠM ĐỨC NHÌ

nhidpham@gmail.com

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2014