04/21/2015
Khuất Đẩu: THÁNG TƯ QUỶ ÁM

clip_image001

Tranh : Trần Thanh Châu

Tháng tư, giống như sốt rét kinh niên, cứ đến cữ (chứ không phải đến hẹn), lại đến. Ai đã từng bị cơn sốt này hành hạ, đều cảm thấy cái lạnh không phải của đất trời, mà là của quỷ ma, của những xác chết chưa chôn, của mồ hoang mả lạnh, lạnh từ trong xương cốt lạnh ra, không chiếu chăn nào làm ấm được.

Bốn mươi năm qua rồi mà ai may mắn sống sót, đến nay, răng vẫn cứ đánh vào nhau lập cập.

Người ta đã từng đặt tên là tháng tư đen, nghĩa là tháng của số phận đen đủi, không phải số phận của một người mà của nhiều triệu người, bỗng dưng bị quỷ ám.

Và, trong cảnh tưởng chừng sắp tận thế đó, người ta bồng bế nhau, giẫm đạp lên nhau mà chạy. Chạy như bị ma đuổi, chạy đến nỗi chết rồi mà vẫn còn chạy.

Chạy từ cao nguyên xuống đồng bằng.

Chạy từ Quảng Trị vào Đà Nẵng.

Chạy từ Nha Trang vào Phan Thiết.

Rồi từ Phan Thiết chạy vào Sài Gòn.

Sau cùng là đu lên trực thăng Mỹ để rồi bị rớt xuống như sung rụng.

Cuộc tháo chạy đau đớn đáng hổ thẹn ấy là do cái mặc cảm tự thua.

Trước hết là tự tông tông, người nắm quyền tổng tư lệnh, trong cơn hờn dỗi với quốc hội Mỹ, khi cái quốc hội ấy cũng muốn tự thua bằng cách thắt hầu bao không chịu chi thêm 700 triệu đô nữa để cứu con tàu sắp bị chìm, bèn ra lệnh cho các tướng lĩnh cứ việc bỏ.

Bỏ cao nguyên đất rộng người thưa.

Bỏ kinh thành Huế già nua rệu rã.

Ngay cả Đà Nẵng, Mỹ nó cũng không thèm giữ thì mình giữ làm chi.

Bỏ luôn Ninh Chữ, một thời được các bốc sư bốc phét là đất có long mạch của bậc đế vương.

Bỏ tuốt cửa ngõ Long Khánh, Biên Hòa.

Chỉ giữ mỗi Sài Gòn để còn cái phi đạo Tân Sơn Nhất mà cất cánh bay vù đi.

Cái não trạng tự thua ấy khiến một triệu quân và 30 triệu dân miền nam sống trong sợ hãi. Người ta chạy vì sợ cộng sản chứ không phải vì bom rơi đạn lạc. Hơn 20 năm nội chiến thì bom đạn nhằm nhò gì.

Bộ tâm lý chiến do một ông họ Hoàng trẻ tuổi đẹp giai đã không chống đỡ nổi cơn bão của những tin đồn.

Rằng, sẽ cắt đất từ đèo Hải Vân trở ra.

Rồi từ đèo Cả.

Rồi từ đèo Mẹ Bồng Con.

Sau cùng, khi xe tăng nghiến lên cánh cổng dinh Độc Lập, thì người ta ngớ ra rằng, chẳng có cắt cúp gì ráo, chỉ là một cuộc đổi chác: Mỹ rút êm sau khi đã vén được cái bức màn sắt nặng hằng triệu tấn, để đặt chân vào cái nước Tàu mênh mông, thì bõ bèn gì một cái thùng tham nhũng không đáy là miền nam này.

Canh bạc hay cuộc chơi của những thế lực bên ngoài tưởng là thù địch, thực chất là ngoéo tay, khèo chân dưới gậm bàn để chia chác nhau cái bánh lợi nhuận, đã đến hồi kết thúc.

Cái thang bám đầy người trên nóc tòa đại sứ Mỹ, chẳng phải nó nghĩa tình gì với dân tộc này, mà chỉ là một chút đoái thương những nhân viên cũ, sợ bị cộng sản chặt đầu bêu rếu như phiến quân Hồi giáo IS. Rồi cực chẳng đã nó mới cứu vớt các thuyền nhân nổi trôi trên biển Đông đầy hải tặc và cá mập đang ngoác miệng ra chờ.

Giờ, bài ca nhân quyền cũng chỉ là tiếng rao cò kè mặc cả cho một thương vụ mới. Nó cho treo cờ để xôm tụ coi chơi, chứ trong cuộc tháo chạy có cả tông tông, phó tông tông, và gần đủ mặt các bộ trưởng, mà đâu có thành lập nổi cái gọi là chính phủ lưu vong! Little Saigon, cũng chỉ là một chút vang bóng, chứ đừng hòng mà tuyên bố tuyên mẹ, là tân thủ đô. Nó đập cho bể miệng và đi tù là cái chắc!

Có vậy thôi, cái quay đã búng sẵn trên trời. Nhưng một bên tự cho là thắng cuộc, cứ đến hẹn lại lên, trống chiêng hò reo “đại thắng mùa xuân” ầm ĩ. Một bên nữa, gọi là thua cuộc, cũng không hẹn mà đến, cứ ngồi khóc than ca cẩm, chửi đổng là đồ phản bội dưới mái hiên nhà của nó.

Cái tâm trạng tự thua ấy, buồn thay, sau 40 năm lại ám vào đầu những kẻ một thời tự tin kẻ thù nào cũng đánh thắng. Lần này là con quỷ bảy màu. Khi thì nó khề khà như một anh bạn nhậu xả láng sáng nghỉ sớm, lúc nó ỏn ẻn như một con đĩ thập thành với một anh nhà quê vừa bán được đất. Rồi bất ngờ nó để lộ cái bộ mặt mắt xanh nanh vàng, tay nó cầm chỉa ba. Nó chỉ thọc một cái là lấy ngay được trái tim đang run rẩy.

Vì tự thua như thế nên lúc nào cũng sống trong sợ hãi. Sợ to tiếng, sợ đông người, sợ nhắc đến tên cúng cơm của nó, nên phải gọi trại đi như thí sinh sợ phạm húy, sợ nó hạch hỏi đi đêm với đứa nào, chỉ mới gằn giọng đã phải quỳ mộp tấu trình.

Biết tỏng tự thua, nên nó vờn như mèo vờn chuột. Nay nó chiếm đảo này. Mốt nó lấy đảo nọ. Nó thử bứt tóc nhổ râu, mà cứ nhũn như con chi chi.

Tôi là dân Bình Định. Tiếc thay không được sinh ra và chiến đấu dưới ngọn cờ Tây Sơn. Khi 29 vạn quân Thanh tràn ngập đất bắc hà, Nguyễn Huệ liền lên ngôi Quang Trung hoàng đế cho chính danh, rồi dõng dạc tuyên bố: Đánh! Đánh để cho răng đen tóc dài. Đánh để cho nó biết nước Nam anh hùng tri hữu chủ!

Đánh chứ không chạy. Đánh trong niềm kiêu hãnh ngất trời như thế, dẫu có chết cũng sướng!

Tháng tư lần thứ bốn mươi

Khuất Đẩu

 

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2015