06/03/2015
Phạm Đức Nhì: MẮT BỒ CÂU: BÀI THƠ MỚI ĐỌC LẦN ĐẦU

clip_image002

Thôi nhé em về – Tranh: Trần Thanh Châu

MẮT BỒ CÂU

trong giấc mơ về thuở thiếu thời
có ai đó nhìn tôi
bằng đôi mắt bồ câu ngây thơ
đánh thức tôi
chạy một trăm năm mươi cây số
chỉ để về đứng lặng
ngắm ngả ba sông

trưa nắng trút bao la trời rộng
ngả ba sông buồn hắt
buồn hiu
sông bây giờ sao quá mênh mông
bến không bóng đò
không một bóng bồ câu
chân trời thăm thẳm

gió giận ai
chẳng chút nồm nam
cây chờ ai
cây buồn đứng bóng
tôi chờ ai
mà tôi đứng ngóng

nước sông chẳng bao giờ chảy ngược
đành chép giấc mơ vào con thuyền giấy
thả trôi vào mênh mông
(Nguyễn Khắc Phước, Văn Nghệ Quảng Trị)

Lần đầu đọc thơ Nguyễn Khắc Phước đã có chút ấn tượng đẹp. Cái ấn tượng đó cứ bám theo, cứ mạnh dần lên để cuối cùng có thể thôi thúc mình cầm bút viết mấy lời bình phẩm.

Mắt Bồ Câu là bài thơ tình. Có thể là tình yêu. Có thể là tình bạn. Cũng có thể là tình … gì đó với một người có đôi mắt bồ câu. Người đó giờ đang ở đâu? Tác giả không nhắc đến. Tất cả chỉ còn là kỷ niệm. Chắc là kỷ niệm đẹp, dễ thương, đáng nhớ. Bởi nếu không thế, thi sĩ đâu có mất công:

chạy một trăm năm mươi cây số

để về

đứng lặng

ngắm ngã ba sông

rồi

chép giấc mơ vào trong thuyền giấy

                                thả trôi vào mênh mông.

Nhưng cái cách thi sĩ mở lòng tâm sự với người đọc cũng thật dễ cảm, dễ mến. Và tôi đã thích bài thơ.

Ấn tượng đầu tiên của tôi với Mắt Bồ Câu là hình thức phóng khoáng của nó. Số chữ trong câu không theo một lề luật trói buộc nào. Và rất đặc biệt, cách gieo vần tạo vị ngọt thơ ca vừa phải, đủ để đưa độc giả theo dòng cảm xúc của thơ đến bờ, đến bến, nhưng không nhiều đến mức làm cho họ ngán.

Theo tôi, vị ngọt thơ ca cũng giống độ ngọt của chè:

                                 Đường ít, chè không đủ ngọt

                                không ngon

                                đường nhiều, ngọt lợ

                                ăn gắt cổ.

Tác giả, một đầu bếp kinh nghiệm, nêm đường cho món chè “Mắt Bồ Câu” của anh không lạt, không ngọt, mà rất vừa miệng.

Ngoài ra, bài thơ còn có những ưu điểm rất dễ nhận thấy: hình ảnh đẹp, nên thơ, tứ thơ bồng bềnh nhưng dễ “bắt”. Thêm vào đó, từ mỗi con chữ, từ khoảng trống giữa những câu thơ, hơi ấm cảm xúc nhẹ nhàng lan tỏa tạo cảm giác thật dễ chịu cho người đọc thơ.

Bài thơ có một khuyết điểm rất nhỏ (lỗi chính tả): ngả ba sông. Đúng ra phải là ngã ba sông. Có lẽ do cách phát âm của người miền Trung, hỏi ngã đôi khi lẫn lộn.

Để kết luận tôi xin ghi lại đoạn cuối, đoạn hay nhất của bài thơ:

                                gió giận ai

                                chẳng chút nồm nam

                                cây chờ ai

                                cây buồn đứng bóng

                                tôi chờ ai

                                mà tôi đứng ngóng

 

                                nước sông chẳng bao giờ chảy ngược

                                đành chép giấc mơ vào con thuyền giấy

                                thả trôi vào mênh mông.

Con thuyền chở giấc mơ của Nguyễn Khắc Phước có lẽ đã trôi xa, xa lắm. Nhưng tâm tình của anh, không biết tự lúc nào, đã thấm sang tôi. Và cái cảm giác bâng khuâng, tiếc nhớ ấy – nếu không có tiếng vợ gọi ăn cơm – không biết còn bám lấy tôi đến bao giờ?

Galveston, Texas  05/2015

PHẠM ĐỨCNHÌ

nhidpham@gmail.com

 

 

 

©T.Vấn 2015