08/24/2015
Như Thương: TỊNH LÒNG -GƯƠM PHAI ÁNH VÀNG

clip_image002

Lặng nghe tiền kiếp xa xôi

Là cây, là cỏ mãi trôi vô tình

Đến ta duyên kiếp riêng mình

Thành người trong cuộc ngắm nhìn đời phai

Trà thơm pha ấm đợi ai

Đãi ta thoáng nỗi nguôi ngoai vẫn còn

Đãi trang sách cũ đã mòn

Chỉ còn con chữ vẹn tròn thủy chung

Đãi non cao giữa chập chùng

Đãi sương đỉnh núi nghìn trùng Vọng phu

Hương trà bay ngát Xuân Thu

Sang Đông, đến Hạ vi vu với người

Ly đầy ly cạn ta mời

Quên đi cái ngã một thời vụng tu

Ngồi bên chồi lộc thiên thu

Tìm quanh quẩn thấy mịt mù cội tâm

Véo von trong giọt nước trầm

Em trong chén ngọc hóa thầm dòng sông

Trôi về riêng cõi mênh mông

Kề bên vách núi hư không tịnh lòng

 

GƯƠM PHAI ÁNH VÀNG

Em ơi trăm nỗi bể dâu

Còn đâu tóc biếc thuở đầu sắc hương

Đất trời bụi đỏ pha sương

Một ngày anh đã dặm đường nhục vinh

Đất Nam, đất Bắc lặng thinh

Dõi trông vời vợi dáng hình Vọng Phu

Thẳm sâu tiếng núi hận thù

Sông ơi trong đục đường tù thăm nuôi

Ngậm hờn vọng ánh gươm chuôi

Giang sơn quốc biến chôn vùi nước non

Áo tù năm tháng đã mòn

Luồng, tre, đói, lạnh đêm còn lại ai

Thân cò nặng gánh đôi vai

Khóc em một gánh non đoài yêu thương

Cỏ cây chia sẻ dặm trường

Rừng sâu thăm thẳm biết đường về đâu

Bao lần nước mắt mưa Ngâu

Thăm chồng ôm nỗi canh thâu u hoài

Anh người áo trận đời trai

Trôi theo mệnh nước, gươm phai ánh vàng

 

 

 

Như Thương

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2015