11/18/2015
Sương Biên Thùy : Bài Thơ Như Một Lệnh Truyền Trước Ba Quân

clip_image002

Vạc bay – Tranh : Mai Tâm

 

Tôi bây giờ 75, cô 80

Hãy để tôi tương tư cô như thuở tôi 12, cô 17

Hãy để tôi ra ngẩn vào ngơ như thuở mới thoạt nhìn thấy cô mà tưởng là BÀ TIÊN trong TRUYỆN CỔ

Hãy để tôi dài cổ mong, mờ mắt chờ như cô là NÀNG THƠ từ sáu mươi năm xưa

Hãy để tôi thấp thỏm, đứng ngồi không yên như trong lòng muối xát khi nhớ về cô

 

Hãy để tôi đêm đêm nằm mơ thấy cô tóc huyền BẾN NGỰ.

Của một thời NAM GIAO, HUẾ

Mùa hạ đỏ, hạ xanh hạ vàng

Của một thời cô trắng như nàng BẠCH TUYẾT

 

Suốt, trong như pha lê..

Của một thời cô đen với mái tóc cô đen óng mượt

 

Làm tôi tối tăm mặt mày

Để chẳng còn nhớ ai, ngoài cô

Trong trí nhớ của một thi sĩ đang trong thời thai nghén, tượng hình.

Cảm ơn cô đã nuôi lớn thơ tôi mỗi ngày

Để hôm nay ngấp nghé trước ngưỡng cửa thi hào, thi bá.

 

Hãy để tôi yêu cô

Hãy để tôi yêu cô

Và tôi cấm cô yêu tôi.

Và tôi cấm cô yêu tôi

Như ngày xưa tôi yêu cô mà cô không biết

Và ngày nay tôi yêu cô xin cô cứ giả đò như không hay

Để không ảnh hưởng lên Hoà Bình Thế Giới

Đế giữa THU BIẾC mùa vàng BẮC MỸ và VÀNG HOA THUNG LŨNG San Jose không bao giờ chiến tranh..

 

Hãy cứ như thế, nghe cô

Hãy cứ như thế, nghe cô

Và điều nẩy như một LỆNH TRUYỀN giữa chốn ba quân

Mọi vi phạm sẽ làm buồn lòng THƯỢNG ĐẾ

ĐỨC CHÚA CHA

AMEN.

 

Tôi yêu có năm tôi 12, cô không biết

Tôi vẫn còn yêu cô năm tôi 75, xin cô đừng hay

Cứ tàng tàng như thế

Không huyệt mộ thì cũng suối vàng

Cũng có ngày có nhau bên nhau.

 

Cô đừng buồn, đừng khóc

Cứ mỗi sáng mai đi bộ 30 phút

Uống một lý sinh tố

Nước cam, nước nho, nước rau má, gì cũng được

Nhưng đừng đụng tới cà phê

Da mặt cô sẽ không còn đẹp mịn màng, như xưa nầy

Tôi yêu cô biết bao

Tại sao ?

 

Cô mỗi ngày cứ đi bộ 30 phút

Uống một lý sinh tố.

Tôi mỗi ngày cứ làm thơ bày tỏ tình yêu với cô

 

Cứ như thế, nghe cô

Hãy coi như không hay, không biết

Rằng tôi yêu cô.

Như tôi đã yêu cô hơn 60 năm .Xưa.

Trong trái tim thi sĩ, cô hằng hằng hiện hữu

Trong bệ thờ thi ca, cô hằng hằng chễm chệ

Mãi mãi cô có mặt trong lâu đài văn chương

Trong những trang sách ngàn đời ghi dấu

LƯƠNG QUYÊN, Cô Láng Giềng, NÀNG THƠ THI SĨ

Vạn vạn tuế

Muôn năm.

 

Hãy để tôi yêu cô như tôi đã yêu cô

Mà cô không hề biết

Và làm ơn,

Xin đừng nói cô yêu tôi

Dù chỉ với một cái liếc mắt sắc như lưỡi dao cạo.

Tôi yêu cô không ảnh hưởng lên nền Hòa Bình Thế Giới

Nhưng cô yêu tôi, dù chỉ bằng một nụ cười Đồng Khánh

Cũng đủ làm thế giới chiến tranh.

 

Hãy như thế
Hãy cứ như thế nghe
Cô láng giềng
L.U.O.N.G. Q.U.Y.E.N.

SƯƠNG BIÊN THÙY

7/11/2015

 

 

Đôi Điều Tạ Lỗi Với Người Học Trò

 

clip_image003

gởi trò VLH

 

Thầy có đôi điều tạ lỗi em

Chứ đâu phải là thầy, là vô tội

Trò thấy thầy chưa, rất chi là oai bộ đội

Tự biết mình có lỗi với trò em.

 

Dễ chừng đã 10 năm có lẻ

Không dưng, thấy lạnh nhạt với trò em

Nhớ xưa, lúc nào cũng muốn nhào dzô như cọp đói

Mà nay, lửng lơ con cá vàng, như muốn chê mồi.

 

Mà nay, biết trò em lạnh, mà không cận kề mà úm.

Biết trò em đói, mà không cơm mem, cháo mớm

Biết trò em khát, mà không nước dâng, rượu rót,côca côla mời

Biết trò em lẻ loi mà không lăn vào bợ, đỡ, nâng niu cái bàn tọa

Nói chung, thầy rất có lỗi với trò em.

 

Dễ chừng đã 10 năm có lẻ

Trò nơi mô, sống, chết, thầy chẳng quan tâm

Thầy chẳng hề ghen tuông, dẫu biết trò em đang cận kề những nhà tỷ phú

Sáng điểm tâm Paris, chiều cà ri dê Ấn Độ.

Đêm đêm chơi Pizza ở Italy.

Thầy vô tình quá, phải không trò em.

 

Nhưng thầy cũng xin thú thật với trò em

Tất cả đều nằm trong tầm nhắm và chiến thuật, chiến lược của thầy

Tất cả là thầy muốn cho trò em vào trong chiếc bẫy của đời

Để khi trò em thoát ra là trò em vào trong cái rọ của thầy

Trò em cảm nhận vô vàn hạnh phúc

Trong chiếc rọ của nhà thi sĩ.

 

Vài dòng giáo đầu sơ sơ để trò em biết

Rằng luôn luôn, mãi mãi thầy vẫn nhớ và thương trò em

Dẫu đôi lúc trái tim thầy xàng xê, xàng xệ

Nhưng vẫn còn một chỗ cho VẦNG TRĂNG EM CHÓI LỌI giữa TRÁI TIM THI SĨ.

AMEN.

LÊ MAI LĨNH

16/11/2015

 

 

©T.Vấn 2015