12/08/2015
Lê Mai Lĩnh : Lý Lịch Tình Yêu (2)

clip_image002

A. NEW CASTLE

Chẳng phải tại bà, cũng chẳng phải tại ông

Mà là tại cả ông lẫn bà đều nghĩ mình đang độ muộn hồi xuân

Mới gặp nhau ngày đầu

Bà nói vì đôi mắt ông làm bà khó ngủ

Ông nói vì đôi trái ngực bà phập phồng làm ông bỏ cơm

Để từ đó những lúc đi lễ chùa

 

Ông và bà quì song song

Tưởng chừng như chú rể, cô dâu chờ PHẬT TỔ ban lệnh hành quân

Để từ đó hai người cùng trong ban hộ niệm

Mong có đạo hữu nhập NIẾT BÀN để có cơ hội quì bên nhau.

 

B. VIRGINIA

Gặp bà kiếp này, với tôi là LÔ AN ỦI

Nên chúng mình cứ gọi nhau là chị chị, em em

Nhưng may thay kiếp sau gặp lại

Chúng ta cứ xem nhau như đôi tình nhân

Chớ gọi nhau là vợ chồng cho rách việc.

 

Kiếp này chị gọi em là nhà thơ siêu lãng mạn

Kiếp sau, em sẽ là siêu, siêu lãng mạn nhà thơ

Bằng như thế, nếu chị vẫn còn không sợ

Em sẽ là nhà thơ siêu lãng mạn siêu siêu.

 

C. NHA TRANG, HOA KHÔI VÕ TÁNH

Để tặng hoa cho tôi sao cô phải qua HÒA LAN

Vương Quốc của những loài hoa quí, hiếm

Cô còn đòi đi một mình với một chiếc BOEING

Làm thầy hiệu trưởng chi khá nặng tiền

 

Cho một lần tôi trổ tài HÙNG BIỆN :

THÂN PHẬN NGƯỜI ĐÀN BÀ TRONG CA DAO VIỆT NAM

Nói ra điều này là tôi qua mặt hai hung thần VÕ TÁNH

NGUYỄN BÁ D. và PHÙNG VĂN NG.

 

Riêng với cô, xin cô NGỌT NGÀO THA THỨ.

Hỡi KHUÊ XƯA.

 

D. E. G. MARISEN

Nhớ chăng các em bên giếng nước làng quê

Trên trời cao, chị HẰNG lung linh ánh nguyệt

Dưới mặt đất, nơi gốc đa, ta trong nhau xà nẹo

Nói lời yêu bằng văn chương BÌNH DÂN HỌC VỤ.

 

Nhớ không các em, lúc quảy gánh ra về

Anh theo em, những con khuyển làng chào đón

Cũng có lúc anh chạy mất dép

Hóa ra đó là con khuyển của chủ nhà em.

Đến khi bỏ làng lên tỉnh

Giếng bây giờ là giếng xây bằng xi măng

Cũng là nơi tựa lưng cho chúng mình chơi trò sấp ngửa

Thơ làm như thế, vừa ý chưa, ông HỒI GIÁO San Jose.

 

E. MAI SÁNG TẠO

(tặng bạn Hoàng Thưởng & chị xã)

Suốt mùa hè, nhà mình không ở

Ăn cắp tiền của mẹ lên đóng đô nhà MAI EM

 

Ôi MAI EM SÁNG TẠO đẹp như thiên thần lạc thế

Ngay cái sẹo trên trán MAI, cũng một vầng hào quang.

 

Nhà sách SÁNG TẠO bên cạnh có bàn pingpong

Suốt ngày cùng MAI nhảy lui nhảy tới

Cũng có lúc trai bóng chạm vào vùng cấm địa

MAI cười giòn tan, vô tư, như một lời thứ tha .

 

Cũng có lúc giải lao bằng những chén đậu hủ

Năn nỉ MAI ăn, tôi hào phóng chung tiền

Nghe đâu bây giờ MAI đang ở SAN FRANSICO

Nếu đọc được bài thơ này, hãy cười vui MAI EM xưa.

 

F. LỮ THỊ QUẾ

Với ai kia, lưu bút một hai trang

Với em, anh chơi 10 trang, em có khiếp

Để hôm sau đến trường em mừng vui

Mua tặng anh hai chén chè đậu xanh và đậu đỏ.

 

Em, người HOA, TƯỞNG GIỚI THẠCH

Nếu là MAO TRẠCH ĐÔNG, anh đã ném xuống dòng THẠCH HÃN

Em học dốt (như anh) nên anh yêu em

Chứ em mà thông minh, sau lưng em không có anh mô nớ.

 

Bàn học em, em kê sát cửa sổ ngó ra đường

Làm anh mỗi đêm lại, qua dăm chục bận

Làm vỉa hè TRẦN HƯNG ĐẠO hằn in dấu chân anh

Nay anh giàu, muốn gởi tiền về tu bổ

Em có biết ty CÔNG CHÁNH Quảng Trị bây giờ nơi đâu không?

Và em, đừng nói với anh là ĐỊA NGỤC hay THIÊN ĐƯỜNG.

 

G. KIM HOA (Ông Noong)

Muốn vuốt tóc em, anh dùng đũa gắp

Sợ bàn tay mình làm bẩn mái tóc tiên

Em ngồi yên cho anh gắp tới gắp lui

Gắp xuôi gắp ngược, gắp xuống gắp lên

Gắp mỏi cả tay mà lòng mình vẫn đói.

 

Phải chăng vì em chán anh, gã con trai cù lần

Nên em đã đi xe đò ra ĐÔNG HÀ nhờ tác giả CHUYỆN TÌNH BUỒN giúp gắp

Bây giờ hắn đang ở CALI, điên điên khùng khùng

Phải chăng vì cái tội hắn gắp em lộn xộn.

 

Em nơi nào, KIM HOA, em nơi nào

Mỗi lần nhớ em, anh chơi nguyên một xị

MINH MẠNG RƯỢU, EM ƠI, MINH MẠNG RƯỢU

Nhớ em, KIM HOA, MINH MẠNG RƯỢU LIỀN TÙ TÌ,

LÊ MAI LĨNH

cuối đời, tính số cố nhân để thấy mình còn thủy chung, hiếu đạo.

5/12/2015

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2015