12/16/2015
Lê Mai Lĩnh: Lý Lịch Tình Yêu(3)

clip_image001

 

Phan Rang (1965/1966)

I. BẠCH THẢO

Phan Rang, đêm bãi biển Ninh Chữ

Trên chiếc Suzuki, em sau lưng run

Như đuôi con thằn lằn bị lìa thân

Anh, con cọp đói, cũng run theo

Hết đường tính chuyện làm ăn.

 

Đêm sau công viên, cạnh tòa hành chánh

Em cũng run y chang những đêm trước

Con cọp đói đành cam đành nhịn đói tiếp

Em và anh, cả hai đứa đều có phước.lành

Cả hai ta, những đứa còn đồng trinh.

 

Em mồ côi mẹ cha, giúp dì bán vải

Anh ngu đỏan hậu, sao không bắt cóc em

Lên Dalat, anh cuốc đất trồng hoa

Em nhặt cỏ, bón phân, bên nhau, hết run

Một mái lá, hai trái tim, cần gì nhà, cho rách việc.

 

Đến vụ mùa, dâng hoa tặng mọi người

Hoa còn lại, mình sắc như sắc thuốc Bắc

Ba chén còn lại một chén bành ki

Vừa uống, vừa ăn, vừa tắm, hết run là cái chắc.

 

Chiến trận bùng nổ, anh lên đường tòng quân

Hôm lên đường, sợ em run, anh nhập ngũ như một thằng ăn trộm

Anh mang theo, tài sản người tân binh, chân dung em trong căn cước học sinh

Anh lấy trộm lúc em khoe, dùng làm bia đỡ đạn.

 

Anh sống tối hôm nay, qua nhiều trận mạc, nhờ chân dung em

Nếu còn sống ở Việt Nam, em qua Mỹ chơi với anh cho vui

Nếu khó khăn, anh gởi em tiền mua vé

 

Nếu muốn ở lại, mua vé một chiều

Em đừng lo, hai bà vợ anh hiền như MA SƠ

Nếu qua, đừng mùa hè, vé đắt lắm, đừng mùa đông, tuyết đặc dày, nguy hiểm.

Nên qua, mùa xuân hay mùa thu là trên cả tuyệt vời.

 

II. TRINH KHÂM

Anh đã xem nhiều lần vũ điệu MÚA TRỐNG CƠM

Nhưng đêm, em TRỐNG CƠM là nhất

Hỡi em, LOLITA TRINH KHÂM của anh, hằn sâu trong trái tim anh.

Bức chân dung em, với chiếc kính cận thị, anh dấu vợ anh tới hôm nay, vẫn còn.

 

Em, TRINH KHÂM LOLITA,

Sau đêm văn nghệ, để em về nhà ăn cơm nguội

Tới nay anh còn muốn ban hành lệnh xé xác, thằng anh

Ngu chi ngu hết, không còn để ai ngu.

Vừa ngu vừa bủn xỉn kiêm bần tiện.

 

Ngày anh về sau những trận mạc văn phòng

Vì anh là sĩ quan chiến tranh chính trị

Chồng em, Trung Úy, lính Sư Đoàn nhảy dù

Trông rất ngầu, anh không dám đụng độ.

 

Mừng em đang ở Mỹ, anh biết

Mong đừng bao giờ gặp nhau

Gặp nhau, em nhắc chuyện để em ăn cơm nguội

Đủ làm anh làm thằng TỪ HẢI.

 

III. THU TƯỜNG NGUYÊN

Cảm ơn em, những câu hỏi làm anh lặng người

“Hôm qua sao anh không đến ăn?”

“Hôm qua, THU chờ anh, sao anh không đến?”

Ôi THU,cô con gái rượu bà chủ nhà hàng TƯỜNG NGUYÊN

Đường THỐNG NHẤT PHAN RANG

Nơi tôi đến dòng dã hơn 700 ngày thuở làm timekeeper cho hãng thầu RMK-BRJ.

tại phi trường BỬU SƠN.

 

Ôi THU

Những miếng cà ngon hơn người khác, miếng thịt béo ngậy và tô canh còn bốc khói

Em không ăn, nhưng em vẫn ngồi chung bàn ôn chuyện và nhìn anh ăn như chúng ta là vợ chồng

Tại sao chúng ta không là vợ chồng, hỡi THU cô con gái rượu bà chủ nhà hàng TƯỜNG NGUYÊN đường Thống Nhất, Phan Rang.

 

Không là tòng quân, không là chiến trận, không là phản bội, không nước mắt, khăn tay tiễn đưa

Mỹ rút, hãng thầu rút, anh rút, THU ở lại, thế thôi.

Em nơi nao giờ này

Hỡi THU, cô con gái rượu bà chủ nhà hàng TƯỜNG NGUYÊN.

Mong em, cầu mong em là bà NGOẠI, bà NỘI của một đàn con, cháu ngoan,

AMEN

 

Quảng Trị, 1950

THƯ TÌNH CHO CÔ HÀNG XÓM

Tám tuổi, viết thư tình cho cô hàng xóm

Bằng ngôn ngữ BÌNH DÂN HỌC VỤ thời kháng chiến

Dùng dây chuối khô treo trước cửa nhà cô

Lúc trên đầu, phân trâu năn nỉ hoài cũng không chịu khô mau

Và nước mũi thì vô phương, bất trị.

 

Chẳng lẽ tôi là THẦN ĐỒNG THẾ GIỚI viết thư tình

Lẽ nào tôi được vinh dự như thế.

 

Mười năm sau từ trên tỉnh về thăm làng

Cô hàng xóm bây giờ là vợ của ông cậu bên ngoại

Trong bữa cơm canh rau lang nấu với hến

Mà tưởng chừng như đang ăn hến ai.

 

Cũng lần đó, trong bữa ăn, sao mợ nhìn cháu thẹn thùng, ái ngại

Miếng cá nào ngon, mợ cũng để dành cho cháu.

Nói chuyện với nhau, sao mợ rụt rè, chớp chớp mắt

Lẽ nào mợ còn nhớ bức thư tình đầu đời thiếu nữ.

 

Và từ đó, tôi hay về thăm làng

Để tìm cho mình một lô an ủi

Nhưng số trời chưa cho, đành chịu

Đành chịu thôi, ăn canh hến, được rồi.

 

Ngày mợ cho tin cháu gái đi lấy chồng

Cháu gởi về, vừa tiền cho chiếc áo cưới

Mới qua, rửa chén bát còn non tay

Lương XÌ TẠC (start), 5 đồng 25 cent chớ mấy.

 

Phan Rang/Đà Lạt, 1966

THƯ GỞI CHỊ

Một ngày, chị gởi cho tôi 3 tờ điện tín màu vàng

Tôi tức tốc, hôm sau lên Đà Lạt, đưa chị về DINH

Dinh là một phòng trọ nhỏ, một chiếc giường

Chị và tôi chia nhau, người một nửa

Tấm màn mỏng là bức tường Đông/Tây BÁ LINH

Đêm đêm tôi nghe tiếng thở của chị

Đêm đêm chị nghe tiếng ngáy của tôi.

Mầm mống chiến tranh hầu như không có.

 

Buổi sáng, 5 giờ, tôi thức dậy đi làm

Sợ chị mất ngủ, tôi rón rén như thằng bất lương

Nơi để tiền cho chị ăn phở hay bún bò

Tôi đã nói với chị từ chiều hôm trước.

 

Mỗi buổi chiều tôi đi làm về

Chị ra ngõ đón tôi và nhận tay quả táo

Chị ăn táo lúc tôi đi tắm

Rồi hai chị em ra TƯỜNG NGUYÊN ăn cơm .

 

Ngày chị trở lại Đà LẠT, để chị lên một mình, tôi thương quá

Tôi xin nghỉ việc, cũng lên theo

Chiều cuối cùng còn 15.000 đồng dành dụm

Tôi mua tặng chị chiếc RADIO SONNY, 7.500 đồng.

Bấy giờ chị đang thích nghe bài TÁM ĐIỆP KHÚC của ANH VIỆT THU.

 

Đến khi gần hết tiền, chị tìm cớ ĐUỔI TÔI RA KHỎI PHÒNG

Giữa DALAT, tôi bụi đời, ăn cơm xã hội.

Đêm về ngủ nhờ thằng bạn hiệu trưởng trường tiểu học ĐA THIỆN

Cũng vui.

 

Hôm về San Jose RA MẮT SÁCH

Hình như chị chạy trốn.

Thôi, tôi không nói nữa

Để một mình tôi VUI với THÚ ĐAU THƯƠNG.

Hề hề.

LÊ MAI LĨNH

 

 

 

 

©T.Vấn 2015