12/30/2015
Vương Lệ Hằng : Hồi Âm Thư Ông Thầy

clip_image002

Trò đang ở VIỆT NAM, thầy nói đúng

Nhưng việc nhảy sông THẠCH HÃN trầm mình, không có mô

Trò đang những ngày tháng ” hồi xuân muộn”

Ngu gì mà chết, oan uổng lắm, thầy ơi.

 

Cũng không có mô việc cầm tay thủy thủ ba lô bến BẠCH ĐẰNG

Chuyện ngồi ăn bánh chợ BẾN THÀNH cũng không có nữa

Thầy đừng rách việc, ngồi nốc MINH MẠNG vào , rồi tưởng tượng tào lao

Rồi làm thơ tầm phào

 

Thầy liệu hồn, cháo cho thầy cũng không có mô.

Thầy muốn về thanh toán nợ nần xưa cũ

Bộ trò cũng không có những nợ nần xưa, để thanh toán sao?

Nợ những CON ĐƯỜNG TỈNH QUẢNG TRỊ,dấu yêu xưa

Một thời áo lụa trò thướt tha bay trong gió

Guốc mộc trò, một thời khua, rộn rã hồn trai NGUYỄN HOÀNG.

Nợ những gốc phượng, nợ những hàng me

Chốn hò hẹn cho những cuộc tình thời con gái.

E ấp xưa, bàn tay không dám nắm bàn tay

Chạm vào nhau, sợ thiên đường tình bay biến.

 

Trò phải về, trả những món nợ, dù không ai biết

Nợ mây trời, gió núi, dòng sông xưa

Nợ con đò ngang , nhịp cầu Ô THƯỚC

Bắc qua, bắc qua GIA LONG bên ni, bên nớ NHAN BIEU.

 

Trò về, trả nợ bánh hỏi lòng heo CHỢ SẢI

Bấy giờ học trò, trò ăn trò ghi sổ tá lả, lia chia

Giờ là lúc trò cần sòng phẳng

Với đời, với người và với cả lương tâm

Cũng như thầy, trò muốn phút lâm chung, hoàn toàn AN LẠC.

 

Trở về, lên đồi LA VANG, PHƯỚC MÔN nói lời xin lỗi với những hàng sim

Đã một thời vụng dại, trò hái trái, hái hoa, bắt bướm

Trò đã vô tình chạm vào vẻ đẹp của thiên nhiên

Vẻ đẹp trinh nguyên của ngàn hoa, nội cỏ.

Trò nói lời xin lỗi với những chú ve mùa hạ, mây trời mùa thu và những cơn rét mùa đông

Trò không quên ghé vào sân trường xưa NGUYỄN HOÀNG

Cúi đầu, dành một phút TRẦM TƯ NHỚ VỀ NHỮNG NGƯỜI ĐÃ KHUẤT

Những thầy, cô xưa, những bạn bè cũ

Đã một thời sưởi ấm lòng nhau

Của một thời NGUYỄN HOÀNG như một ĐẠI GIA ĐÌNH.

 

Trò cùng hành hương về ĐẠI LỘ KINH HOÀNG

Dấu tích xưa, một thời CHIẾN TRANH TAN TÁC

Nơi in dấu những KHỔ ĐAU, UẤT HẬN, OAN KHIÊN của một thời lửa đạn

Nơi quê hương mình, anh em chém giết nhau

Bởi những hận thù KHÔNG CÓ THẬT

Bởi những âm mưu áp đặt từ ngoại bang

Ôi thân phận NHƯỢC TIỂU DA VÀNG

Nói sao cho hết NIỀM ĐAU.

 

Trò về, trò trốn thầy, trò về

Trò không muốn thầy trốn gia đình về theo

Trò về, để một mình trò chiêm nghiệm nỗi đau

Thầy về theo trò, nhiều điều rắc rối lắm

Lỡ thầy chết bất tử thì sao ?

AMEN

VƯƠNG LỆ HẰNG

Sài Gòn 28/12/2015

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2015