01/10/2016
Khuất Đẩu : MÀU XANH ĐINH CƯỜNG

clip_image001

hai giờ sáng, Lữ Quỳnh báo tin

anh đã đi vào cõi vô cùng!

cõi mà Trang tử bảo ta thấy xanh xanh ấy

chỉ vì nó bao la sâu thẳm

cũng có thể gọi đó là cõi mộng

nơi anh thường lạc bước lãng du

 

đó cũng là màu xanh trong tranh anh

màu của Dran, Đà Lạt

màu của một buổi chiều

cùng đứng với Trịnh Công Sơn

nhìn những ngọn lau trắng la đà trên ngọn đồi tím biếc

 

giờ là lúc thắp lên một điếu thuốc

không để hút mà để nhớ anh

nhớ cái dáng liu xiu đi xuống con dốc

sâu hút ngõ vào điền trang Thân Trọng

nơi anh không cào lá ngoài vườn khuya

mà cùng bạn bè ngồi bên đống lửa

ăn một củ khoai lang lùi thơm nóng

hồn nhiên như trẻ lên năm

 

anh, người thi sĩ đã viết những bài thơ bằng sắc màu

và những ghi chép bằng thơ ngộ nghĩnh

một chút gì đó của Bùi Giáng

một chút gì đó của Trịnh Công Sơn

và rất nhiều rất nhiều

là của Trang tử

 

anh, một đạo sĩ sống giữa đời thường

một đạo sĩ rất thong dong mà huyền hoặc

không làm dáng

không ồn ào

không rao giảng thế này thế nọ

sống rất xanh như lá biếc trên cành

 

đẹp thay cuộc đời anh

xanh miên man một màu xanh kỷ niệm

xanh của tình nghĩa phu thê

xanh của tình bằng hữu

xanh của một bậc tài hoa

 

xanh vậy đó, nhưng đến lúc cũng phải đi thôi!

ừ thì đi, tôi vẫn thấy trên môi anh

chúm chím một nụ cười

cũng rất xanh.

 

10/1/2016

Khuất Đẩu

 

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2016