03/07/2016
Phan : Những Ghi Chép Vụn (3)

ly ca phe

Ảnh : Courtesy of skye360.wordpress.com

5. “đàn ông cần gì thì chỉ biết lủi ngay vô chỗ đó…!”

Tôi hay đốt lửa. Thích nhìn lửa cháy như dòng nhớ; bởi nó bập bùng quê xa, bạn cũ, người tình không chân dung… Và đặc biệt là thích nghe tiếng tí tách của củi cháy, củi Mỹ không phải những loại cây có ở Việt nam, nhưng tiếng tí tách của củi cháy thì giống nhau. Người Mỹ kia nhớ tiếng tí tách của củi cháy trong cuộc về miền tây đào vàng năm xưa; tôi nhớ tiếng tí tách của củi cháy ở những vùng kinh tế mới sau chiến tranh kết thúc.

Tóm lại là cái sàn gỗ sau nhà tôi cháy xém nhiều chỗ vì tàn tro bay. Người bạn nhậu và cũng thích đốt lửa như tôi, lương tâm anh ta còn răng nên cắn rứt, anh ta tự quyết định… trở mặt!

Thế là một ngày nắng ấm giữa mùa đông, anh bạn tôi đến giúp tôi cậy hết ván sàn… trở mặt.

Ô là la! Một cái sàn gỗ mênh mông như gỗ mới. Tôi cảm khái tình bạn nên đi mua sơn, màu tối để từ nay tàn tro bay… nếu đủ để cháy nhà thì đã có bảo hiểm lo. Nhưng vài vết cháy lăn tăn thì cũng tiệp màu sơn tối, không thành vấn đề nữa.

Tôi đi mua sơn. Giá cả của sơn tăng gấp rưỡi so với hai mươi năm trước. Tôi tự tính nhẩm cũng ra trượt giá và lạm phát, sơn con gấu hai mươi năm trước là một trăm đô la cho thùng sơn 5 gallon, bây giờ trung bình là một trăm rưỡi, chả có gì để than phiền…

Nhưng bà thầy. Người phụ nữ Việt khá đẹp ở tuổi bốn mươi, đã theo dõi tôi từ hồi nào thì không biết! Nàng thỏ thẻ vào tai tôi mới phê, “Anh là người Việt phải không?”

“Dạ phải.”

“Anh mua sơn về sơn sàn gỗ sau nhà phải không?”

“Dạ phải.”

“Cái Home Depot này là cái Home Depot tốt nhất trong vùng…”

“Tôi không hiểu cô nói gì!”

“Nãy giờ, tôi thấy anh cứ xăm xoi sơn out door. Nhưng đàn ông cần gì thì chỉ biết lủi ngay vô chỗ đó! Anh không thấy trước quầy sơn của Home Depot này để một đống sơn cho không (free). Toàn sơn hiệu con gấu, hai chục năm warranty. Sao anh không lấy một mớ, về trộn chung ra màu gì, đâu có sao! Sơn sàn gỗ sau nhà thôi đó mà…”

Nhìn lại cái xe chợ của người đẹp đồng hương đã đầy ắp những lon sơn một gallon cho free. Dù là sơn đã pha màu do khách hàng trả lại, nhưng toàn sơn hiệu con gấu. Nhưng chắc nàng cần người sơn free nên thỏ thẻ với mình.

Tiếc thật. Về nhà rồi còn chưa quên màu son môi của thị – màu cánh sen chiều ở cố đô. Phết cọ xuống sàn gỗ liên miên mà lòng vẫn không sao quên được câu thỏ thẻ lững lờ như nước sông Hương đã qua cầu, “đàn ông cần gì thì chỉ biết lủi ngay vô chỗ đó…!” Sao lại sơn sàn gỗ nhà mình mà không đi sơn free cho đẹp ý vừa lòng người đẹp cố đô.

6. Con đĩ già…

Tôi thà chịu mắc vài đồng, nhưng khi cần thùng bia thì ghé cây xăng mua cho lẹ. Nhưng đi tiệc cuối tuần ở nhà bạn chung xe với một người bạn khác, là người xài hơi kỹ. Anh ấy cứ nhất định, “Ông ghé chợ cho tôi. Ông lười thì cứ ngồi ngoài xe mà đợi. Tôi vô mua cho, tội gì mua ở cây xăng, một thùng bia mắc hơn chợ mấy đồng bạc…”

Thế là tôi ngồi ngoài xe, đợi. Trời thì lạnh, gió nhiều. Bà cụ nhỏ nhoi như con ốc leng, lại đẩy cái xe chợ quá nhiều thứ, đầy nhóc, nên cụ không thấy ổ gà giữa hai xe đậu mà cụ cố chen đi vào giữa. Chiếc xe chợ bỗng… sầm vào chiếc Lexus RX 350 còn mới lắm.

Không biết có vật gì cứng, nhọn trên xe chợ mà để lại trên thân xe Lexus một đường trầy khá đậm…

Người phụ nữ chừng bốn mươi tuổi, là người đến sau cụ, bấm remote mở cửa xe Lexus cho cụ chất đồ vào; chắc con dâu hay con ở chứ con gái đi chợ với mẹ thì đâu để mẹ già đẩy xe, chất đồ. Cô ta vừa nói điện thoại kẹp ở cổ, vừa cằn nhằn bà cụ chậm chạp… Nhưng khi thấy vết trầy khá đậm trên thân xe của cô thì cô cúp điện thoại, chửi toáng lên, “Con đĩ chó nào vậy! Con đĩ già nào có mắt không tròng chứ hả! Bộ đui sao mà cào xe người ta lén lút, không dám ra mặt! Tao mà bắt được… (tục tĩu vô song)!

Cô dáo giác nhìn quanh bãi đậu xe lạnh ngắt, chẳng gặp được ai để khả nghi, nên quay về xót xa với vết trầy trên thân xe cô. Cô lại chửi. Hết con đĩ chó tới con đĩ già có mắt không tròng… Chửi đến đàn quạ đen đang bới thùng rác – bay lên – đem theo những giọt nước mắt vừa nhỏ xuống của bà cụ.

Phan

 

 

 

 

©T.Vấn 20165