04/07/2016
Hoàng Xuân Sơn: tựa đề. ghi sau khi viết xuống

_MG_7388                       

  Ảnh : Lưu Na

 nhớ Hoàng, Cường, những người bạn . . .

                                      đọc thơ Duyên

thân nhau cách mấy tình cách xa địa lý

rồi cũng phai nhạt dần

tôi cứng cỏi phai tàn theo diện tích

hãy xung trận tiếp giáp cánh đồng người

một mai khi lửa hồng đã tắt

 

trong thế giới thực những người thân chỉ là ảo

một ngày nào đó họ sẽ bỏ nhau ra đi

chỉ còn tôi.  và tôi

níu cứng mình ở lại

tàu vẫn chạy tới

cây thụt lùi

và ngươi độc bộ

 

khi định thần nhắm mắt

tôi tưởng anh nhập vào vùng tối

tri thức mênh mang

nhưng chính cái chú mục

đẩy giạt anh ra vùng bao la ánh sáng

có gì giữa tranh tối và sáng

vạch thẳng đứng

như nhát dao áp sát lưng quần

trên đồi cam một người vừa đi khuất

một người mất tích giữa rừng na

lá gom.  những quả lựu màu óng

tranh tĩnh vật.  em.  và chuỗi hạt huyền

 

tôi thức chờ cô đơn lẫn vào linh tánh

con thú dị kỳ giêng hai

bỏng rát

những thỏi chân mùa đông

mơ ngày tan tuyết như mơ tương phùng

lâu không gặp bạn

làm gì.  ở đâu

áo xống bời bời đo đạc

mình có nhiều chuyến ở không chẳng buồn cục cựa

có khoảng cách giữa màu cúm

và những lóng xương kêu rêu

người thi sĩ ấy lạ lùng

vẫn vùng dậy làm thơ

từ định đề cỏ rác

 

mình nhâm nhi thời vận

trên những mảnh tình phơi sương

màu tay trơn màu sương xỉn

[cũng không buồn ôm tiếc nuối]*

mùa thu mùa                                     thu

 

 

hoàng xuân sơn

10 tháng ba 2016

*theo ca từ Trịnh Công Sơn

 

 

 

©T.Vấn 2016