06/20/2016
Lê Mai Lĩnh : Thư Gởi Người Học Trò

Trò đi mô mà lâu hung rứa

Làm thầy mồ côi trò hơi bị lâu

Mồ côi luôn cả người yêu dấu

Xem ra, thiếu trò, thầy khó qua được con trăng này.

 

Trò thật tệ, Đông, Tây, Nam, Bắc, bốn biển năm châu

Ở mô cũng có dấu chân trò

Mà phương thầy, trò chẳng đoái hoài, dẫu một ly, một tấc

Lẽ nào thầy lỡ dại, đã có lúc làm trò mất sướng.

 

Rượu mỗi ngày mỗi uống vào mà chẳng có nơi ra

Tình thầy mỗi ngày mỗi đầy mà chẳng có nơi trút cạn

Cơ sự này mà kéo dài hơi bị lâu

Thầy đứng tim, đứt gân máu, e sớm tới ngày bạn cùng dế, giun.

 

Thuở xa xưa, ngày xửa ngày xưa

Thầy làm thơ tặng trò vào mỗi cà phê sáng

Thơ tuôn trào như nước CỬU LONG GIANG

Nay trò đi rồi, thầy đâm ra lười biếng

Thơ nay nhỏ giọt như cái nồi ngồi trên cái cốc.

 

Nhớ trò, thầy làm vội đôi câu cho đỡ nhớ

Nhớ trò, nhớ lắm, thầy muốn nỗi khùng, gần điên

Muốn leo lên tượng NỮ THẦN TỰ DO nhảy xuống biển

Hay uống vài ngụm thuốc rầy, chết như cá

Cho trò ngồi khóc hu hu cho bõ ghét.

 

Dẫu trò đang rong chơi nơi mô, tê

Mà đọc được những vần thơ tuyệt cú mèo nầy

Hãy về mau cho thầy hun một miếng

Đoạn ra đi, thầy cũng cam đành.

Amen.

Mô Phật.

 

KHÙNG THI SĨ

10/6/2016

 

Phác Họa Con Người Lê Mai Lĩnh 

                                – thơ Hùng Vĩnh Phước

 

Ông này mới gặp thấy dễ thương

Gặp lâu lại đâm ra dễ ghét

Gần lâu hơn thì thấy… chơi cũng được

Vì ở ông trong sáng một tấm lòng

 

Người đời vốn giấu những gian manh

Ông cứ thiệt tình nói những điều ông có

Chẳng sợ thằng Tây nào méo mó

Thẳng một đường ông mãi bước đi

 

Xưa ông làm thơ rất “chì”

Nay thơ ông nhiều bài khùng hết biết

Chắc có lẽ già nên sinh tật

Nên thơ theo người chịu nỗi hư hao

 

Có người nói ông hay làm “chuyện tào lao”

Thương người hại mình là điều ông dư biết

Nhưng ông vẫn bất cần vẫn hoài sống tốt

Chân thật với bạn bè tốt với anh em

 

Ông hơn tuổi tôi gần cả chục niên

Mà chúng tôi cứ như cùng thế hệ

Cùng đau nỗi đau tan nhà tan nước

Cùng mơ đập tan lũ Cộng gian hèn

 

Bài phác họa này chưa đủ nói lên

Hết cả con người của Lê Mai Lĩnh

Thôi để cuộc đời mai sau vẽ tiếp

Tôi chỉ xin ghi đôi nét vụng về…

 

Hùng Vĩnh Phước