07/10/2016
Hoàng Xuân Sơn : Thơ Quỳnh 26.

  Hoa Quỳnh

 Hoa Quỳnh – Tranh : Mai Tâm

 

như nhiên

 giấu nỗi niềm trong đáy ly

mà nghe thuốc đắng

thầm thì chuyện sau

ờ thì mây

vẫn ngang đầu

bước đi một bước

trầm thâu ngút ngàn

nắng rồi tan

nắng dầu tan

còn em vô lượng

đá vàng thuỷ chung

 

 

ẩn dòng

rồi thôi cũng đọng bóng chiều

ngân sơn mộng cũ tiêu điều dáng hương

mùa trăng cổ điển lên đường

nét sông phủ các triều dương bến đầu

nỗi niềm giang hạ còn đau

hỏi trầm tích có chìm sâu mộng ngời

bây giờ thơ mãi rong chơi

ẩn trong kinh tự dòng khơi ngút ngàn

rồi nữa mai, độ trăng tàn

nương người thuỷ nguyệt cầm sang tiếng hoài

 

khổn bích

ra vườn bẻ nguyệt trêu hoa

không dưng ngộ phải hương tà đảo điên

trời ơi trăng rạp xuống miền

bóng người còn luyến giữa thiên niên đầy

e rồi xác lá hồn cây

mai tê đóng lại xương gầy guộc xương

lời thanh đã nói tỏ tường

không đi cũng lạnh trăm đường khổn vây

 

 

cớ chi mùa đông

 đứng nép vào trong khe gió.  rít

nghe chân luồn lọt bước trầm kha

chợt nắm cứng lấy cành khô độc

trệch cán dù che tuyết đổ oà

 

a! sao để ướt đầu vô tội

khi khổng khi không lội thân cò

ai khiến ai xui trời đất dại

hết chịu lưng khòm lại đứng co

 

tuyết chạy lúp xúp gió thốc tới

cây, nhà chết sững niềm thúc hối

cổ áo lăm le dựng mỏi mòn

đằng đẵng không như dài ngóng đợi

 

đường dừng

xuyên hoa

xuống

trạm đường dừng

thấy cây thông mọc

vô chừng

giữa mây

dáng ai

như dáng em

gầy

mà thôi liễu uá

buồn lây hạnh nhà

dãi dầu

vọng tiếng chim              qua

hồn muôn xưa vẫn la đà

yến              oanh

hoa trôi trầm mặc suối gành

buồn ngân giang             cũng

trăng thành thị

đau

 

 

Hoàng Xuân Sơn

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2016