08/02/2016
Hoàng Xuân Sơn : Thơ Quỳnh 27.

Hoa Quỳnh

Quỳnh Hoa – Tranh: Mai Tâm

 

bất thần

 

mảnh khảnh sang thu

gió mùa gây như non men rượu

cổ áo sương không nhòe tâm trí

ngời lên ngời

hồng đào luồn qua vạt nắng

cửa sổ đóng mở đóng mở liên hồi mắt chớp nháy

chim vụt bay khỏi chùm xác pháo

Vivaldi phóng dật qua những chặng rừng

phố ở mãi đầu non

 

là lạ một cánh diều đen bên trời rít róng

chiếc dây đứt tung thơ ấu ngày nào

bầy sỏi lạnh lối đi dẫn vào trang viên tưởng tượng

mảnh gương đồng thiêm thiếp dung xưa

ngồi gục mặt hương hoắc áo treo vằn chân nhện

phong linh cọ mình tiếng va

khẽ

chồi mơn man sóng mắt chìm

 

đỏ rực lên một lần phụt tắt

bước chân son vắt vẻo hành trình

môi như tím than chiều mây sẫm

về đi về thật xa khỏi tầm thức hữu hiệu

tay ở độ xanh chàm

rụng cánh sen vàng điệu tiếng chày khuya

hạnh-ẩn-mật-trầm-mình-thiên-thâu-nhòe-hứng (*)

cảnh tượng đầu mùa thi sĩ mưa từng giọt

điệp trùng mãi

suối xanh

 

gắng gượng tình xưa

thơ suốt một đời không cánh áo

khúc hương lần trao gửi

bẻ gập hương nguyền bất lực cõi tòng riêng

đêm không gian hút bụi

còn gì không nơi sáng trăng nghiêng

nhạc tình xuân lai tiền kiếp đường trần lung ảo

ghé lại quỳnh tiêu sông ngân

thẳm mùa

mặt người điểm sao vời vợi

 

bất thần đổ ập xuống tàn dư

ngực khăng khăng giữ lấy

đuôi gió chiều quét buốt

(*) Trần Kha

 

đêm thu

 

tiết tấu thu ngan ngát

ca khúc thổi rượi kèn đồng

đêm thả dài tóc biếng

ôm chân rượu lên đỉnh phong

bầu đêm sao đóm tóe

tĩnh vật trên bàn những nhành hoa trạm khổ đau

nhìn suốt tâm thể vành vạnh

vũ điệu kim châm lướt kề huơng xa một nhúm

thời không việc thả rong

 

nấc lên một tấc lòng xa vắng

tay nắm vòng múa quanh đèn giăng

nghiêng tuổi thơ vời vợi

con cá chép lên bờ

những chiếc vảy long lanh óng bạc

me cười ngấn cổ cao che kín khuy hàn ngự

tháng chưa già đã lạnh

mắt nội lim dim hương trà mạn tiết

bé như hạt cườm chuỗi đeo

bé tèo teo con giống

 

tiếng cồng đánh khựng môi hôn

sáng ướt sẫm đáy thủy

cơn mơ nửa đường hoa tán

ngủ mê đồng lúa sạ

cầm tay cánh quạt xòe

bện vào con mắt hóa hiện bù nhìn

láo liêng ngó chiều quang tạnh

thời thượng phiêu diêu mặt nước

mắt ngờ ngợ kéo trăng lên

trắng quê mùa yếm thắm

chen lục hồng nhấp nhô đường trẩy

ca xoang vẳng cuối làng

vụng về giấc chiêm

ôi vụng về không nắm lấy

vết theo xe quỳnh hạnh mơ hồ

hương đãng núng na tiền kiếp

áo thư sinh chùng vạt bướm bay

 

nằm giấc thiếp sâu

ngao du không toan tính

đêm ấy tiếng kèn

 

hát thức

thức dậy.  vắng lặng mênh mông quá đỗi

hình như một cái gì vút qua.  mơ hồ

(một cánh hoa chạm khẽ vào thành kính ?)

chim vụt bay hiên ngoài.  tiếng vỗ cánh khô

 

hẵn biết trời cao đã lòa nắng mới

nhan soi một góc còn vương hơi lạnh.  sáng.  mờ

chớm trưa đầu hạ bông mười giờ đỏ

chúm lại những môi son trang báo giở ơ hờ

 

ôi cuộc đời có bao nhiêu cái đẹp.  cảnh đẹp.  người đẹp

một ngày yêu rồi không yêu rồi không rồi yêu

(cái hen ở cổ đã quen sao còn buồn vướng vất)

nhớ ở xa xăm chao lượn một cánh diều

 

thức dậy.  hát khẽ một đoạn quen đêm qua nằm mộng

nhấn chỗ xuống lên thăng trầm cuộc đời

một ngày thẳng tắp không còn ra giống

hát chơi hát chơi.  buồn tình hát chơi

 

 

âm thức

vợ chồng Trương,

                         mấy ngày hè ngắn ở M.

 

thức viễn hoa lay trắng cửa

then hờ một chuyến đi xa

bụi phủ nguồn cơn thân ái

âm âm cành tiết độ.  nhòa

 

chiều nhọc lần qua khung trái

vai nương thân cánh phục tùng

buông thõng trần khúc mê dại

lửa điêu tàn phựt cõi chung

 

tiệc vui nào đứng lóng ngóng

đường dài qụy một say ngây

quờ quạng đêm gương vẫn giá

ở nhau còn rụng bữa đầy

 

như mai hương nguyền gẫy gập

áo mềm tưởng một dung thao

ngón tay sút gầy trang thiếp

nghìn âm thư vợi quyển nào

 

Hoàng Xuân Sơn

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2016