07/31/2011
Ngọc Phi : Bài ca sông núi

clip_image002

Tranh : Họa sĩ Nguyễn Đức Cường

 

Còn nhớ đất trời xiêu tán đổ

Nhân gian thất đảm tận cùng đau

Tháng tư, hoa gấm, tan từng mảnh

Sông núi đành mang mối hận sầu

Ký ức ngậm vành nhang khói lạnh

Còn trong mắt lệ bóng tàn hư

Chinh chiến mang theo hồn tử sĩ

Lang thang người sống cõi sa mù

Mây xám phủ đầu xơ xác gió

Lòng như lá rụng cuối đêm trăng

Soi lại câu thơ hòai niệm cũ

Mà nghe thương khó đã bao lần

Thương biển, tiếc rừng, đau lòng đất

Thôi đành tan tác bởi cuồng điên

Ngọn gío yêu ma đang thổi chướng

Bãi bờ, sông rạch ngập oan khiên

Vuốt mặt đời nhau nhòa máu lệ

Tiếng kêu ai óan khắp ba miền

Trái tim phơi giữa trời gai góc

Cuồng nộ, hờn căm trải mấy phương

Sông núi bao giờ chưa dậy sóng

Một cơn hồng thủy xóa đau thương

Trả lại non sông và gấm vóc

Cuốn bầy lang sói bóng kên kên

Quê mẹ bao giờ hoan hỉ nắng

Em về tô lại nét môi cong

Ta về vẽ lại đường bịên giới

Nghe trẻ đồng dao khắp ruộng đồng

Trái tim của mẹ từng chua xót

Bầy con lưu lạc bốn phương trời

Mây về hội tụ cùng trăng nước

Mẹ đứng nghe lòng tựa biển khơi

 

Ngọc Phi

 

©T.Vấn 2011