08/30/2016
Hoàng Xuân Sơn: Thơ Quỳnh. 17

clip_image002

Quỳnh Hoa – Tranh: Mai Tâm

 

 

 

 

huyền kiêu

mai mốt xuống thuyền qua sông rộng

chớp bạc trên đầu hoa sóng reo

trả hồn thanh ngát cho mơ mộng

trả lối rong đi những cánh bèo

 

trả thơ cho gió trổ về hương

tù túng chim muông cũng biết đường

mái sập cành cong bờ bụi nhỏ

ý người tâm bụt viết nghìn chương

 

cười nói như ai giọng hiền lành

hiến từ an hậu mắt ngời xanh

mừng tủi xin nhau hòn lệ nóng

vỡ niềm nghi kỵ dấu trường canh

 

mai mốt xuôi đò về ngạn bích

người em thôn hạ vẫn yêu kiều

thức nhé yên giang hồn tráng sĩ

sóng chìm mây tạnh giấc huyền kiêu

 

cầm

 

hơi đàn mở bung cửa

người dạo khúc du hương

cỏ thơm mùi tóc mới

thưa em, chiều lạ thường

 

sao đêm trời nhấp nháy

mỉm cười môi trăng xanh

tưởng như hồi vụng dại

hôn run rẩy dưới mành

 

này thôi đường mình dạo

bao lâu phủi bụi đời

mỗi hồn về nương náu

đàn phong cũ không lời

 

như gió như giông

tặng hoàng lộc

 

một ngày sắm lại thời trai trẻ

lòng một mối cảm xúc nhè nhẹ

hít hà

dâng lên nức nở

giọt chực tràn ra khóe mắt

giọt nóng hổi

sinh động gì mươi năm vút đi

đời như nét bút chì thẳng tắp

vạch ra rồi xóa

à ha năm mươi thêm trở chứng muốn làm trẻ

bôi chút thuốc nhuộm lên tóc

bận áo chim cò nở miệng cười

mở cửa ra trân trọng chào cuộc đời

cuộc đời như gió như giông

ào ào xô tới

 

sao chẳng là xuân

còn nghe trắc trở trên đầu sóng

nhện nước trăng soi đáy hồn buồn

việc. người. tới tấp tràn lửa bỏng

cõi tạm yên bình sấm chớp tuôn

 

thân nhục đổ dài trăm trận tuyến

giữ lại em tôi phút tình cờ

là đây. hiện diện trong đời sống

như cỏ mọn hèn. gió phất phơ

 

nằm dỗ lưng quay tờ mộng mị

mười năm xao xác ngọn mây tần

tay vỗ. không cân đều bỉ thử

mà nên âu yếm cuộc phong trần

 

là đi bươn chải không bờ bến

húc tới. tràn lấp một địa cầu

tre rừng đốn giữa lòng đô thị

suối nguồn hoan lạc dễ trầm sâu

 

em nhỉ vóc xưa hồn bạch ngọc

ta còn nâng áo sửa đời nhau

mà nay xương quạt gầy trơ khất

hoa chép trên khăn nhạt mấy mầu

 

là xuân trở dạ buồn chi thiết

hồ mị tân thanh sương trắng ngần

tàn tích nghe tuổi đời nham vũ

tuyết lãnh vô thường giam kín chân

 

dằng co huyễn thực nhiều khi cũng

buông kẻ đu dây xuống vực ngờ

là ai. ghé lại trong tiền kiếp

kể chuyện xưa hiền lúc trẻ thơ

 

mỗi năm một nhóng lời than trách

sao chẳng là xuân trải với đời

ước chi giọt nắng vàng yên thắm

cho mắt môi người rạng nỗi vui

Hoàng Xuân Sơn

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2016