11/02/2016
CHÂU THẠCH :DÁNG XƯA/ CÔ GIÁO NHÀ TRẺ / CÔ TIU

clip_image002

Ảnh: Lưu Na

 

DÁNG XƯA

(Tặng chị NTT – Đồng môn đẹp)

Có mây nào tợ tóc huyền ai?
Chảy phủ nghìn tơ xõa kín vai
Dáng bước như tranh hòa dưới nắng
Bức truyền thần vẽ nét liêu trai

Có áo trắng nào dưới mái trường ?
Ngẩn ngơ trăm mắt đắm yêu thương
Lời tình e ấp gom thành núi
Ai hóa hình trong thơ vạn chương ?

Và bóng ai đi dưới Cổ-Thành
Chân chim từng bước gợn âm thanh
Mơ hồ tiếng nhạc qua đường vắng
Gõ cả tim người, lặng lối xanh.
Những chàng trai trẻ tuổi đang yêu
Hồn đã vì ai thương nhớ nhiều
Kỷ niệm ươm mầm trong ký ức
Cây si tình lớn giữa hoang liêu.

Thời gian đâu dể xóa mờ đi
Những vẻ thanh tao đượm nét mi
Trỗi giữa vườn hoa khoe sắc đẹp
Ngày xưa ai có nhớ xuân thì ?

 

Cô Giáo Nhà Trẻ

Có một vì sao không ở trên trời

Có một đóa hoa không tàn úa

Hay ông Bụt hóa thân từ Di Lặc

Biến thành cô giáo trẻ thanh cao.

 

Ta nhìn em lòng cảm thấy nao nao

Không phải yêu đâu mà vô cùng xúc động

Em múa hát giữa bầu trời cao rộng

Có cây xanh, có đàn trẻ làm theo.

 

Vòng quanh em những đôi mắt trong veo

Những tiếng nói giọng cười nghe trong vắt

Em đứng giữa và mùa như vụt tắt

Chỉ còn xuân gom lại ở trong vườn.

 

Cô giáo trẻ ơi có phải Thiên Đường

Ở trong cô một linh hồn trần thế

Cô là gì để cho tôi kính nể

Cô là cô! Là cô giáo cho đời .

 

 

CÔ TIU

(Cảm tác bài viết

“Đời Cô Tôi”của Hà Thạch Hãn)

 

“Hòn đá lăn hoài hòn đá nhẳn

Hòn đá lăn hoài hồn đá không rêu”

Ba mươi năm cô Tiu đã lăn đều

Lăn  đến nhẳn suốt một đời cô giáo.

 

Cô  chẳng bận lụa là chi tấm áo

Chẳng mong chi tích lũy  đến phân vàng

Trong ngôi nhà  hiu quạnh giữa thôn trang

Cô  lặng lẽ một mình ôn kỷ  niệm.

 

Những em bé  xưa tay nhòe mực tím

Mang tâm hồn cao đẹp đến muôn phương

Mơ thay cô những hoài bảo phi thường

Dùng kiến thức cô trao làm cánh vượt.

 

Những bàn tay viết run run thuở trước

Nay xây bao cao ốc chọc mây trời

Lái cánh bằng vượt qua mấy trùng khơi

Cầm tay súng giữ  bình yên bờ cõi.

 

Những đứa trẻ vàng da cơn thiếu  đói

Nay đứng trên bục giảng những ngôi trường

Nối tay dài tiếp sự  nghiệp văn chương

Cô  dành trọn một đời không đổi bước.

 

Cô  là tượng tay người không nắn  được

Cô  là tiên nét đẹp ở  trong tâm

Là  công dân đệ nhất nước thanh bần

Là  cô Tiu, cô giáo già  hưu trí ./.

Châu Thạch

 

 

 

 

©T.Vấn 2016