01/19/2017
Hoàng Xuân Sơn: chùm thơ xuân – bề gì nguyên xuân, chương còn ghi chép lại

 Gà Trống

 Gà Đinh Dậu – Tranh: Mai Tâm

 

t h á n g  g i ê n g  l ạ n h  n h ứ t

trời lạnh như cắt. khóc thút thít

lạnh quá. không cười nổi mạ ơi

ai mang túi đồ qua xứ lạ

quẳng giữa băng sơn một núi lười

 

mấy ngón cũng không buồn nhúc nhích

ngón đầu ngón kế. ngón anh em

tìm đâu ngón út nằm thua thiệt

ở xó câu lưu. tận nỗi niềm

 

mười năm. hai mươi. ba mươi năm

cũng vẫn chưa quen cái lạnh thâm

cái lạnh níu hồn khư cố đế

cùng với đêm thâu. vệt tím bầm

 

 

đ o ạ n  v i ế t  c h i ề u 3 0.  c ù n g  n ă m  t h ứ,  xa  n h à

lạo xạo như bàn chân dẫm trên sỏi

ký ức lần về cạo một mảng da non

tất cả khô đét

chỉ trừ nơi bắp vế nốt hồi sinh

sợi gân rung môi huýt sáo một đoạn trần tình

cửa sổ nhà em đóng lại 40 năm trước

thời 30 mươi đầu trần đứng hái mùi mẫn hân hoan

dưới trời máng xối. mưa

mưa tựa lưng nơi miểng thành vỡ

sơ mi trắng đẫm một cầu rêu xanh

chứng tích của những năm trồng si dại

 

bây giờ con cái lớn lên đi mất đất

mẹ sương ôm trùng thẳm qua thấu bờ

bây giờ mẹ ngồi trên bàn thờ

mà ngón áp út thở dài đơn côi

chiều 30 thèm một hít thở không gian bầu bí

thương này thương ơi

ruột rà dây mơ líu ríu

 

mà rồi cỏ xô trời trắng tuyết

trừ tịch tôi khung ấu thơ

ký ức mày mò hang động

 

 

b ắ t  m ạ c h  đ ầ u n ă m

đầu năm bắt mạch con sâu

bắt mạch cái bướm

vỗ sầu nhẹ. bay

thấy xuân trên luống hoa gầy

ngó ta bạch tạng ngồi trây cửa nhà

thôi thì

cà nụ không hoa

bưởi the trái đắng

nhợt nhòa hương quê

ơi em

thành thị không về

bấy năm cuồng vĩ

đồi khe ngậm ngùi

rừng trồng sao ngạ đơn côi

ai chia ván mục

đỏ trời thiên thu

đầu năm

bắt mạch sương mù

con mọt trong gỗ

án tù chung thân

đầu năm bằng ấy ngại ngần

biết đâu kỷ vật

trần thân mà tìm

 

 

m ư ợ n  g ậ y  t h i ề n  p h a n  n h ư

m ú a  t h ê m  m ộ t  c h ặ p

gởi Chạy

 mở cửa. đóng cửa. ngày teo lại

đêm nở trắng ra hơi mù u

thiu thỉu nằm ườn thân cá chết

đẩy cái phồn hoa vẫn tối hù

 

vịn vào tay gió. gió mất trớn

cú ngã sóng soài đến nghìn năm

đời vui chỉ sống vài ba bận

một chỗ lê thê. một chỗ nằm

 

đừng hòng bắt chước chim khoe giọng

thanh tao buổi sáng, ngót buổi chiều

hát? hát sè sè như nắm đất

tưởng mình tươi tắn. thiệt buồn hiu!

 

gậy chống đi mô rồi cũng oải

lóc cóc đường phố gọi đường đê

con trăng cúi rạp đè lên bóng

đuổi lá đêm đêm rụng ngốt hè

 

rồi bay một trận. mù mắt đất

xứ bỗng thong manh. nước quáng gà

xin chỉ giùm mô phên dậu hứng

bốn mùa phơi tạng. ớn xương da!

 

 

n g h ê  x u â n

mày mò

áo xống

tinh tinh

cánh hoa tảo mộng

trời rình mây xa

đóa sen hồng.          tuyết

nuột nà

thở bung phiến thạch

còn da.  với tình

đầu mùa cây lá chung chinh

bao nhiêu phồn diệp

vòi quỳnh bấy nhiêu

mi sương.  rịn.  ẩm

đi liều

qua khe lạc thủy

nghe chiều doái đêm

cần lao

vực song lên thềm

chợt đâu thoái vị

ngoài duyên khởi.

trùng

 

 

b ả y  c h o ạ c  d u  x u â n

 thơm lừng một nụ

thơm.                      hôn

bảy mươi tá hỏa dập

dồn                                         trăng sao

thấy trên cây chín mọng

đào

ngoài sân cỏ mọc lao xao

tình ngờ

phải khe tuyền

suối

rụng mơ

mà róc rách chẩy

tràn bờ thám du

trắng phau

thiên hạ tuột dù

chơi khuya chợt

nhớ                                        mù u

lộn về

 

hoàng xuân sơn

năm khỉ qua gà

2016 /17

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2017