02/08/2017
Hoàng Xuân Sơn: động lực 2 chiều

vạc bay

Vạc Bay – Tranh: Mai Tâm

 

cứ vịt vờ xỉn tản

mỗi ngày

nắng toát ra lỗ chân lông

sắp nhỏ nằm ườn.  thiu thỉu

mộng điệp cành cong

bội thực mình nhân lên còng số 8

ai bẻ khung cho cửa động rào

 

độ vài năm sau này im ỉm

mùn cưa

nện chặt lò bệ

cây diêm phóng sinh

lửa cháy lan ra ngoài hệ

sinh thái là gì mỗi ngày tự làm mặt cáu kỉnh

với đường bay của một con ruồi

ám chướng cả bầy.  mắt

lụt thị

 

dăm ba người nữ xúm xít

rồi giạt cả ra

vết thương trống rạch ròi

nảy xung cái ý khi mình nằm trên thớ

thịt máy giật liên hồi

nhìn ảnh cá chết thấy thương

người cũng rục tùng lấy chi đất cát

một sợ

hai ruồng

bố ráp mình huơ tay không nổi

mùa hè cọ xát điên kim loại*

con người chớ bộ sắt thép gì

cứ ham va chạm

 

khi nào cũng trưng cái bịnh ra.  thủ thành

rồi đổ lỗi gân huyết tệ bạc

đâu có trót lọt người thương

lên xuống cầu thang máy động

slippers quỷ gì trơn như mỡ

quả bóng dội vào vách

tường chứng hụt hơi

 

cứ nằm bẹp dí một chỗ

suy nghiệm đời mánh mun

sau liếp cửa

 

 

hoàng xuân sơn

29 tháng 4/2016

*Tô Thuỳ Yên

 

 

 

©T.Vấn 2017