03/08/2017
Huyền Chiêu: Chuông Chùa Làng Xa, Chiều Lại Vang (1)

clip_image001

Ánh trăng (tranh minh họa của Huyền Chiêu)

Nhắc đến nhạc sĩ Nhật Ngân, tôi chỉ nhớ tình khúc “Tôi Đưa Em Sang Sông”.
Khó có chàng trai 18 tuổi nào khác viết được một ca khúc làm xao xuyến người nghe đến vậy. Những ca khúc viết về chiến tranh của ông không khắc khoải, ám ảnh tôi bằng dòng nhạc Trúc Phương. Những “Xuân Này Con Không Về, “Thư Xuân Trên Rừng Cao“, “Lính Xa Nhà” …” của ông nhẹ nhàng quá.
Cho đến khi clip “Một Mai Giã Từ Vũ Khí” hát bởi hai thầy chùa trẻ được tung lên mạng tôi mới có dịp nghe hết bài hát đã được Nhật Ngân sáng tác cách đây gần nửa thế kỷ.

Xin lan man một chút về chuyện vì sao tôi dùng chữ “thầy chùa” ở đây.

“Thầy chùa” đối với tôi gần gũi, thân thiện hơn cách gọi khác như “sư thầy”, “nhà sư” “đại đức”….
Thuở bé, tôi sống trong một ngôi làng nhỏ nhưng lại có đủ các cơ sở tôn giáo. Đi ngang chùa, thấy bóng ông già áo nâu hiền lành, lụm cụm quét sân, mẹ tôi nói “ông già đó là thầy chùa”. Người mặc áo dòng đen được mọi người gọi là “Cha Nhà Thờ”, vị Mục sư Tin Lành thuở ấy được gọi là “Thầy Giảng”, nhà thờ Tin Lành được gọi là “nhà giảng”.

Dù được gọi bởi những cái tên rất dân dã, người dân quê tôi rất kính trọng các bậc tu hành.

Thời nay ở đất nước tôi chính tà lẫn lộn, chùa chiền lắm khi là chốn thị phi.

Không biết hai thầy chùa trẻ trong clip là thật hay giả, ngụ ở chùa nào nhưng tôi cũng xin cám ơn hai thầy đã nhắc cho tôi nhớ lại một ca khúc mà đáng lẽ tôi không nên quên.

Đã hơn bốn mươi năm trôi qua, những nắm xương trong “Mộ bia kín trong nghĩa địa buồn” (1) đã hóa thành tro bụi và những đồng đội còn sống sót “Qua Cơn Mê” cũng đã lần lượt rời xa cõi trầm luân.
Nhưng những âm thanh khắc khoải từ những tâm trạng bi thương của người lính miền Nam sao vẫn còn đây…

Những lời ca ấy đã từng bị nhốt vào ngục tối, rồi bị quên lãng bởi một thế hệ sinh ra không có ý niệm gì về chiến tranh. Cho nên sao khỏi ngạc nhiên khi “Một Mai Giã Từ Vũ Khí” bỗng dưng trở về trên đôi môi của những người chưa bao giờ cầm vũ khí.

Nghe ca khúc ấy, tôi ngậm ngùi cho một thế hệ thanh niên miền Nam quá ngây thơ về cuộc chiến, quá tin tưởng vào tình người.

Được biết nhạc sĩ Nhật Ngân viết hai ca khúc Qua Cơn MêMột Mai Giã Từ Vũ Khí sau khi có hiệp định Paris kết thúc chiến tranh Việt Nam năm 1972 . Giấc mơ hòa bình của người lính Nhật Ngân thật trong sáng:

Tình người sau cơn mê vẫn xanh
Dù bao tháng năm đau thương dập vùi
Trường quen vắng bóng mai ta lại về
Cùng theo lũ em học hành như xưa
” (2)

Hạnh phúc biết bao khi quê hương không còn lửa đạn để người lính buông súng, cùng người yêu làm một chuyến viễn du trong hân hoan và nước mắt mừng vui.

Cùng nhau ta sẽ đi
Sẽ thăm bao nơi xưa
Vui một thuở lênh đênh
Ta sẽ thăm từng người
Sẽ đi thăm từng đường
Sẽ vô thăm từng nhà
” (2)

Chuyến đi cũng có khi làm trái tim nặng trĩu:

Rồi anh sẽ dìu em tìm thăm
Mộ bia kín trong nghĩa địa buồn
Bạn anh đó đang say ngủ yên
Xin cám ơn! Xin cám ơn! Người nằm xuống
” (1)

Chiến tranh gây đau thương chết chóc, ai mà chẳng ghét. Hòa bình đến ai mà chẳng mừng.

Sau cuộc chiến Nam Bắc ở Mỹ, những tướng lĩnh hai chiến tuyến đã bắt tay nhau trong tinh thần thượng võ và tất cả các binh sĩ hai miền đều được đối xử bình đẳng trở về với cuộc sống đời thường. Người văn minh đều hiểu rằng khi chiến tranh xảy ra cả hai phía đều thua.

Những điều tốt đẹp ấy đã không đến với đất nước Việt Nam bất hạnh.

Anh lính miền Nam từng ôm giấc mơ đẹp:
Trường quen vắng bóng mai ta lại về
Cùng theo lũ em học hành như xưa
” (2)

Không ngờ rằng sau chiến tranh, anh cũng được đi học, nhưng học ở một nhà tù dạy bài học người là kẻ thù của người.

Một Mai Giã Từ Vũ Khí của Nhật Ngân đã được hát lại nhiều lần trên những sân khấu lộng lẫy ở hải ngoại. Nhưng trong không khí ngột ngạt của Việt Nam, bài hát trong clip của hai thầy chùa trẻ đã làm tôi vô cùng xúc động. Bởi từ lâu lắm rồi thanh niên nước tôi đã không còn biết tự hỏi vì sao mà trên khắp đất nước này “Mộ bia kín trong nghĩa địa buồn”.

Và tôi tin rằng hai nhà sư trẻ – bây giờ tôi mong hai vị là những nhà sư chân chính – đã hát bài hát này thay lời kinh, cầu cho khổ nạn đất nước sẽ qua đi và những oan hồn, uổng tử cũng sẽ siêu thoát theo tiếng chuông chùa.

Chuông chùa làng xa, chiều lại vang
Bếp ai lên khói ấm tình thương
Bát cơm rau khói ấm tình quê
Có con trâu
Có nương dâu
Thiên đường này mơ ước bao lâu.
(1)

Tôi cũng tin rằng linh hồn nhạc sĩ Nhật Ngân đang mỉm cười khi biết rằng lời nguyện cầu hòa bình của ông đang vang xa tận chốn thiền môn.

Tháng ba 2017
Huyền Chiêu

(1) Một Mai Giã Từ Vũ Khí – Nhật Ngân
(2) Qua Cơn Mê – Nhật Ngân

 

 

 

©T.Vấn 2017