12/18/2017
Nguyên Lạc: BÌNH THƠ NGUYỄN ĐỨC TÙNG- THƠ TÌNH NHỮNG CON RỆP

khi tho di vao nhac

Khi thơ đi vào nhạc – Tranh: Thanh Châu

(Đây chỉ là quan niệm chủ quan theo “hệ quy chiếu” riêng tôi. Bài này được viết ra với tinh thần THƯƠNG THẢO, không có tính phê phán hơn thua; cùng góp ý, học hỏi nhau để tiến bộ. Mọi người đều có quan niệm riêng, xin tôn trọng lẫn nhau. Trân trọng)

Trước khi đi vào phần BÌNH THƠ,  xin được dẫn ra đây những “nguyên tắc khái quát” của riêng tôi vận dụng trong việc bình thơ “Những con rệp” của thi sĩ Nguyễn Đức Tùng.

SƠ LƯỢC VỀ SHOW, DO NOT TELL

Show: Bày tỏ, hiển thị Tell: Nói, kể lại.

Show, Do Not Tell là một biện pháp tu từ, thay vì dựa vào một (hoặc vài) tĩnh từ, trạng từ khô cứng nào đó để kể lại một sự kiện, bày tỏ một tâm trạng, tác giả tạo ra những hình ảnh sống động, cụ thể để từ đó độc giả tự khám phá, hiểu ra sự kiện, tâm trạng ấy. Độc giả sẽ cảm thấy thích thú vì không chỉ đọc một cách thụ động, mà còn được tham dự một cách tích cực vào tiến trình tìm gặp điểm đến của tứ thơ. Nó được bắt đầu từ nhà biên kịch người Nga Anton Chekhop:

[ … SHOW, DON’ T TELL là một thủ pháp, một biện pháp tu từ (kỹ thuật) thường được sử dụng trong nhiều loại văn bản khác nhau giúp cho độc giả trải nghiệm câu chuyện thông qua hành động, từ ngữ, ý nghĩ, cảm giác và cảm xúc …hơn là qua sự cắt nghĩa (giảng nghĩa), tổng hợp và miêu tả của tác giả. Mục đích không dìm chết độc giả với một mớ tính từ nặng nề, mà là để giúp độc giả (tự) trải nghiệm những chi tiết đáng kể (độc đáo) trong bản văn (thơ). Kỹ thuật nầy áp dụng giống nhau cho mọi thể…

Khái niệm này thường được quy cho nhà soạn kịch (biên kịch) người Nga Anton Chekhop với câu nói nổi tiếng của ông:

Đừng nói với tôi là mặt trăng đang chiếu sáng; Hãy chỉ cho tôi ánh sáng lấp lánh trên mảnh thủy tinh vỡ.

Lời trích dẫn có lẽ là không chính xác lắm, đúng ra nó được trích từ bức thư gởi anh ông, trong đó ông viết: “Trong các mô tả về Thiên nhiên, con người phải nắm lấy một số chi tiết nhỏ, gom chúng lại sao cho khí độc giả nhắm mắt, anh ta sẽ có một bức tranh. Ví dụ, bạn sẽ có đuợc MỘT ĐÊM TRĂNG SÁNG nếu bạn viết rằng: Trên cái đập nước xoay quạt, một mảnh thủy tinh từ một chai vỡ lấp lánh như một ngôi sao nhỏ sáng và rằng bóng đen của một con chó hay một con sói lăn cuộn qua như một quả bóng.”…*(1)

————

(*)Nguyên văn tiếng Anh:

[Show, don’t tell is a technique often employed in various kinds of texts to enable the reader to experience the story through action, words, thoughts, senses, and feelings rather than through the author’s exposition, summarization, and description. The goal is not to drown the reader in heavy-handed adjectives, but rather to allow readers to interpret significant details in the text. The technique applies equally to nonfiction and all forms of fiction, literature including Haiku and Imagism poetry in particular, speech, movie making, and playwriting.

 “Don’t tell me the moon is shining; show me the glint of light on broken glass.”

In fact, the quote is probably apocryphal, but derived from a letter to his brother in which he wrote: “In descriptions of Nature one must seize on small details, grouping them so that when the reader closes his eyes he gets a picture. For instance, you’ll have a moonlit night if you write that on the mill dam a piece of glass from a broken bottle glittered like a bright little star, and that the black shadow of a dog or a wolf rolled past like a ball.”…]

————

THƠ LÀ GÌ?

Nguyễn Hưng Quốc:

“Thơ là một cảm xúc đi tìm một đồng cảm. Thơ là tiếng nói một người nhân danh tất cả mọi người trong hoàn cảnh ấy, số phận ấy.”

Tôi tâm đắc nhất ở đoạn này: “Thơ là một cảm xúc đi tìm một đồng cảm“. Do đó theo tôi: Không có CẢM XÚC thì không có THƠ. Nói rõ ra “tức cảnh sinh tình”: Cảm nhận đưa đến cảm xúc, rồi từ đó đưa đến THƠ. (Xin nói rõ, ở đây tôi chỉ bàn về THƠ TÌNH).

THỂ NÀO LÀ THƠ HAY?

THƠ HAY là thơ đọc qua liền nghe lòng mình thổn thức, thuộc và nhớ rất lâu. Như người nữ đẹp (giai nhân), gặp qua một lần rồi suốt đời không quên!

Nét độc của bài THƠ HAY là phải đảm bảo được nguyên tắc “mạch kỵ lộ” của thi pháp thơ Đường: Nghĩa là mạch thơ tối kỵ bị để lộ ra. Nhà thơ phải cách nào đó để đến câu cuối cùng, điều mình muốn nói, muốn nhắn nhủ mới lộ ra, gây bất ngờ cho người đọc. Bất ngờ càng lớn, ngược lại được những đoán định thì sức lay động sẽ càng mãnh liệt. Vì thế, câu cuối cùng thường là câu gánh vác nhiệm vụ thể hiện chủ đề của bài thơ. Những câu đầu dù nói nhiều điều, tả nhiều thứ vẫn chỉ là sự chuẩn bị cho sự xuất hiện của câu cuối.

Đó là những nguyên tắc khái quát tôi dùng trong việc bình thơ

Xin được thưa thêm: Nguyễn Đức Tùng thường phê phán BẦY ĐÀN,  tôi tâm đắc với anh. Nhưng sau khi “thưởng thức” “dàn đồng ca” gắn vương niệm cho bài thơ, tôi thấy nó thấp thoáng đâu đó. Thôi, để tui làm cây “đàn cò” lạc lõng trong dàn “đồng nhạc cụ” Tây xem sao: Một con chim “lạc bầy” cố “động não” để BÌNH bài thơ CON RỆP nầy.

Xin được ghi ra đây bài thơ của Nguyễn Đức Tùng

BÀI THƠ TÌNH THỨ BẢY NĐT

 

NHỮNG CON RỆP

Ngày thứ hai của tuần trăng mật

Chúng ta ngủ trong một khách sạn rẻ tiền

Những con rệp cắn anh suốt đêm

 

Bây giờ đây anh nhớ chúng khôn xiết 

Khi mỗi lần đi ngang mộ em

(Nguyễn Đức Tùng)

Bài thơ “ấn tượng” này đã được một “dàn đồng ca” gắn “vương niệm”  (Ghi chú dưới)

 

BÌNH BÀI THƠ NHỮNG CON RỆP

  1. PHẢI LÀ THƠ KHÔNG?

Trước hết phải xét xem bài này có phải là “thơ” không?

Với thơ thì cảm xúc là cốt yếu; nếu thiếu cảm xúc thì thơ sẽ không còn là thơ nữa, mà thành thể loại khác.

Có hai đặc tính để nhận ra một “Bài thơ” không phải là “thơ”:

— Nó hoàn toàn là sản phẩm của lý trí.

— Tác giả đã bước vào khung cảnh của “Bài Thơ” nhưng chưa có những câu Sinh Tình.

Đối với tôi, bài thơ “Những con rệp” chỉ gồm 4 câu (NĐT có ý so sánh với Tứ tuyệt truyền thống): – Hai câu cuối thật ra chỉ là một rồi ngắt dòng ra: “Bây giờ đây anh nhớ chúng khôn xiết khi mỗi lần đi ngang mộ em“.

Ba câu đầu không tạo một cảm xúc nào cả. May mắn thay, chính nhờ câu cuối mà “bài thơ” mới là THƠ, nếu không, nó là thể loại khác. Chính câu cuối này mới mang cảm xúc cho bài (đi ngang mộ em buồn nhớ).

Sẵn nói luôn: Cái tình này quá hời hợt, không đậm đà. Vì sao? Chỉ đi ngang qua, không ghé vào cắm hoa tưởng niệm: Thật vô tình và hời hợt quá, đâu có chí tình với người chết đâu?

Tóm lại, đây là bài THƠ, hay dở bàn sau.

  1. Ý CỦA BÀI THƠ

Mỗi lần đi ngang qua ngôi mộ của người vợ, chàng nhớ lại (hồi ức) kỷ niệm, tâm tư đêm “trăng mật” trong khách sạn rẻ tiền đầy rệp, ngày thứ hai của tuần trăng mật. (Ngày thứ nhất làm lễ Tân Hôn nên đêm “Động Phòng” tại nhà cha mẹ). Hình ảnh rệp cắn đưa đến kỷ niệm tình “tới bến” (cảm xúc về TÌNH của đời thường), hoặc suy tư về nhân sinh (TRIẾT LÝ của những người TRÍ THỨC) tùy theo tâm trạng hoặc “hệ quy chiếu” người đọc. Tôi chỉ căn cứ vào hai chữ THƠ TÌNH của Nguyễn Đức Tùng nên chỉ chú trọng vào TÌNH đời thường, bình thường; còn vấn để TRIẾT LÝ (THƠ TRIẾT LÝ) thì xin nhường cho các cao nhân khác.

III. ƯU ĐIỂM

  1. Đúng với thủ pháp Show Do Not Tell

Tác giả chỉ “hiển thị” cảnh người nam đi ngang qua mộ người vợ’ gợi nhớ những con rệp cắn trong căn phòng khách sạn rẻ tiền đêm trăng mật. Tự độc giả khám phá, hiểu ra sự kiện trong đêm đó: Một đêm không ngủ, một đêm tuyệt vời, một đêm đầy kỷ niệm đáng nhớ, “ghi đậm vào ký ức”.v.v… Độc giả cảm thấy thích thú vì không chỉ đọc một cách thụ động, mà còn được tham dự một cách tích cực vào tiến trình tìm gặp điểm đến của tứ thơ.

  1. Đúng theo nguyên tắc “mạch kỵ lộ”

Nhà thơ để đến câu cuối cùng, điều mình muốn nói, muốn nhắn nhủ mới lộ ra gây bất ngờ cho người đọc. Chinh câu cuối này (Bây giờ đây anh nhớ chúng khôn xiết khi mỗi lần đi ngang mộ em) mới nói ra cái quan trọng của “rệp cắn”: Rệp cắn người gây cảm giác khó chịu, đặc biệt là mất ngủ vào ban đêm. Chính nhờ mất ngủ nên trong đêm ” trăng mật” anh đã thức cho cuộc tình “tới bến”, để “Giấc ngủ mồ côi”  (24 Giờ Phép – nhạc Trúc Phuơng) bàn ở phần phụ chú dưới. Đêm kỷ niệm này khắc sâu vào não bộ, hình ảnh ” đêm trăng mật” sẽ không bao giờ phôi phai.

Xin nhắc lại, tôi chỉ bình THƠ TÌNH, thơ đời thường cho NGƯỜI BÌNH THƯỜNG,  “viễn nhi” THƠ TRIẾT LÝ

  1. Ngôn ngữ dễ hiểu

Trong bài thơ này dùng chữ bình dị, dễ hiểu không “hàn lâm” rắc rối. Thơ cũng “nén” ý. CON RỆP nhiều nghĩa, gợi đến nghèo khổ, bần hàn, dơ bẩn…và không may mắn (Số con rệp)

  1. KHUYẾT ĐIỂM
  2. Ngôn ngữ thô ráp

Theo tôi, trong văn chương, bài thơ bài viết sẽ hỏng nếu dùng từ hoa mỹ mà vô nghĩa, sáo rỗng. Đâu bằng dùng từ bình thường, bình dị mà đủ nghĩa. Tuyệt nhất là dùng từ rất bình thường mà tạo được nghĩa dị thường.

[…Theo Nguyễn Anh Khiêm (Ký Ức Sơ Sài) thì tiến trình ngôn ngữ như sau: Đủ từ / đủ ý (thoại)  –> đủ từ / nhiều ý (văn)  –>ít từ / nhiều ý (thơ). Do vậy trong thơ càng ít từ mà càng nhiều nghĩa (NÉN) thì thơ càng hay; không cần phải ầu ơ ví dầu ,”hoa lá cành” cho dài ra, làm bài thơ loãng, dễ chán.](1)

Đừng dùng từ thô ráp, ý nghĩa bình thường quá.

Dùng từ “rệp cắn” để dẫn đến “đêm tình” đầy kỷ niệm thì cũng được; tuy nhiên đôi khi nó cũng tạo nghĩa tiêu cực: Rệp là loài côn trùng đốt hút máu, gây phiền hà cho con người trong sinh hoạt hàng ngày. Vai trò truyền bệnh của rệp, cũng như muỗi, qua đốt hút máu đã được các nhà khoa học xác định. Nên khi gặp tử “rệp”, người ta cảm thấy “ơn ớn”, khiến cảm nhận bài thơ giảm xuống.

Sao không dùng những từ khác để đưa đến cuộc tình? Ví dụ như “ngôn ngữ tình làm bằng dấu đôi tay”, hoặc “giấc ngủ mồ côi” hay “anh cho em tất cả, ta đưa nhau đến vùng tuyệt vời” như Trúc Phương trong lời nhạc “24 Giờ Phép”.

  1. Ngôn từ diễn tả sự thương nhớ quá hời hợt, không đậm đà:

Câu “Khi mỗi lần đi ngang mộ em”: Chỉ đi ngang qua, không ghé vào cắm hoa tưởng niệm… Thật vô tình và hời hợt quá, đâu có chí tình với người chết đâu?

  1. Câu thơ chưa diễn tả sự đau khổ đến tột cùng:

Sự đau khổ về tử biệt, sinh ly nhiều đấy, nhưng niềm khổ đau càng tăng thêm khi mình đang đau khổ mà thấy người mình thương đang vui cười hạnh phúc, đang sống xa hoa sang trọng bên người giàu có khác, nhất là người mà mình đánh giá thấp.

Nếu ai cũng nghèo khổ như mình thì cái khổ đó cảm thấy bình thường. Nhưng rất đau khổ trong khi mình nghèo khổ mà thấy người khác đang sung sướng trong xa hoa phung phí.

Câu cuối cùng của bài thơ NĐT diễn tả sự đau khổ mà mọi người “hít hà khen thưởng” theo tôi, nó cũng bình thường thôi. Nó sẽ tuyệt nếu không phải đi ngang qua mộ, mà đứng thấy người vợ xưa thân thương của mình đang tươi cười hạnh phúc, đang trong vòng tay ôm trong xe sang trọng của tên đàn ông giàu có mà mình đánh giá thấp, mình ghét.

  1. Câu thơ không có vần, nhạc và họa

Theo tôi, thơ hay là phải có vần điệu, nhạc điệu và hình ảnh (họa). Nhờ những điều này thơ mới dễ đi vào hồn người.

Đọc (cảm nhận) thơ như LÀM TÌNH, gặp được GIAI NHÂN (thơ hay) sẽ đạt tới thống khoái. THƠ không có vần, nhạc và họa cũng giống như BỘ XƯƠNG (thịt da đã mất hết). Ai có thể ôm ấp, LÀM TÌNH với BỘ XƯƠNG?

Đọc bốn câu thơ, tôi không tìm thấy được vần, cũng như bóng dáng của nhạc và hoạ!

Ngôi mộ ít nhất phải có hương đốt, cỏ phủ, lá lẻ loi rơi hay ánh chiều tà.v.v…và .v.v… Căn phòng lặng vẳng tiếng gió lay hoặc tiếng rên tình.v.v… Chỉ thô ráp thì thơ sao vào được hồn người.

Xin nói lại lần nữa tôi chỉ bàn về THƠ TÌNH như đã xác định ở tựa bài.

  1. Hơi vụng về trong bố cục

Chú ý của tác giả ở đây là muốn dùng tân hình thức, hậu hiện đại để thay thế cho tứ tuyệt truyền thống. Nhưng theo thôi thì là điều chưa thể.

Nếu tác giả đừng dùng tân hình thức, đừng hậu hiện đại mà dùng ngay dạng tuyệt cú, tứ tuyệt hình thức quy ước, rồi đục kết đau thương vào câu cuối thì bài thơ này người đọc dễ cảm hơn.

Thể thơ tân hình thức có những sức mạnh riêng nó, nhưng có lẽ “nó sẽ khác với giòng “thơ nén” trong văn cổ . (Thơ nén tôi có bàn trong bài viết THƠ HAY TỨ TUYỆT -xem phụ chú1 )

Tôi xin được dẫn một trích đoạn “Thơ Hay Tứ Tuyệt” để so sánh “bố cục” giữa bài thơ mẫu với bài thơ “Những Con Rệp” của NĐT

[…Làm thế nào viết được một bài Tứ Tuyệt?

Người ta hỏi một thi sĩ Nhật nổi danh rằng làm thế nào viết được một bài thơ tứ tuyệt của Trung Hoa. Thi sĩ giảng giải: Câu đầu chứa phần khởi nhập; câu hai là phần chuyển tiếp của câu đầu; câu ba chuyển từ đề mục và bắt đầu một ý mới; và câu bốn gồm ba câu trước hợp lại với nhau. Một khúc dân ca Nhật minh họa ý này:

“Hai cô con gái của một người bán lụa ở Kyoto,

Cô chị hai mươi, cô em mười tám.

Một anh lính có thể giết người với lưỡi kiếm của anh ta,

Nhưng hai cô gái này giết đàn ông với đôi mắt của các nàng.”

Thử ví dụ phân tích một bài thơ

Nào! ta hãy thử phân tích bài thơ sau đây dựa theo hướng dẫn của thiền sư Muju.

Con sông Vàm Cỏ Tây trong vắt [1]

Trong vắt như đôi mắt lá răm  [2]

Chiến trường trăm trận chưa hề bại  [3]

Mà chết vì em tuổi nguyệt rằm.  [4]

(thơ Phạm Hồng Ân)

Ta thấy:

[1] là khởi nhập, 

[2] là chuyển tiếp của [1]

[3] chuyển từ đề mục và bắt đầu ý mới

[4] gồm ba câu trước lại với nhau đưa tới chủ ý…]

(THƠ HAY TỨ TUYỆT – Nguyên Lạc)(2)

……

Ta nhận xét bố cục mạch lạc từ trên chạy xuống dưới như dòng thác.

Bài thơ “Những con rệp” thì ngược lại, từ dưới lên: ” Mỗi lần đi ngang qua ngôi mộ của người vợ, chàng nhớ lại (hồi ức) kỷ niệm, tâm tư thông qua hình ảnh đêm “trăng mật” trong khách sạn rẻ tiền đầy rệp, ngày thứ hai”.

Dòng nước ngược làm sao mà không trắc trở? Làm sao chạy thấm xuôi nhanh vào hồn người được?

PHÁ BỎ KỶ CƯƠNG CŨ

Riêng về chuyện phá bỏ những kỷ cương cổ hủ, những rào cản .v.v..tôi có ý kiến này.

Sự phá bỏ một căn nhà cũ, u ám là việc phải làm. Nhưng một điều cũng rất quan trọng, cần phải quan tâm là phải có phuơng hướng xây dựng một căn nhà mới tốt đẹp hơn. Nếu căn nhà mới mà tệ hơn nhà cũ thì đừng nên đập phá. Hoặc đập phá căn nhà cũ rồi bỏ đi, không xây dựng nhà mới, lúc đó con người phải gom góp lại những mảnh vụn để cất một cái “nhà chòi” tồi tàn, hoặc homeless (không nhà ở) thì tội quá.

Đập phá (hay đốt bộ) căn nhà cũ ta nên nhớ giữ lại những bức tượng, tranh quý… chứ đừng phá (đốt) bỏ hết thì uổng lắm. Con người quý là có TÍNH KẾ THỪA như tui đã nói. Đừng bỏ phí thời gian vô ích để phát minh, phát kiến lại những gì người xưa đã. Cái hay, cái đẹp là tài sản chung của nhân loại, không thuộc riêng nước nào, người nào. Con người khác hơn ở con vật là TÍNH THỪA KẾ, thiếu nó chúng ta cũng giống CON VẬT thôi.

Căn nhà mới nầy sao tôi thấy hình như trống trải quá, vì bao nhiêu vật quí báu đã mất bóng, vì “tính kế thừa” đã bị bỏ quên, bị khinh miệt. Đâu rồi vần điệu, nhạc, họa… trong căn nhà văn chương gọi là mới này!

Căn nhà mới tồn tại lâu không theo luật đào thải?

Nguyên Lạc

————————————————————————————————————-

Phụ chú:

1.

[…THƠ NÉN:

Thử phân tích tiếp hai câu THƠ NÉN này:

Hỡi cô tát nước bên đàng

Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi (ca dao)

Độc giả sẽ suy nghĩ và nhớ đến các câu thơ khác:

Thuyền ai thấp thoáng sông trăng đó

Có chở trăng về kịp tối nay !

(Thất ngôn của Hàn Mặc Tử )

Hoặc hai câu cuối của bài thơ “Xuân giang hoa nguyệt dạ”

Bất tri thừa nguyệt kỷ nhân qui,

Lạc nguyệt dao tình mãn giang thụ…]

(Đêm trăng hoa trên sông xuân  – Trương Nhược Hư) (1)

 2.

Để làm giảm bớt sự nghiêm túc, ý nghĩ hơn thua, tôi xin thêm phụ chú này. Mong các bạn tìm thấy nơi đây một nụ cười nhờ đó tâm hồn thoải mái thêm chút

GIẤC NGỦ MỒ CÔI – 24 GIỜ PHÉP -nhạc sĩ Trúc Phuơng

Để giải thích rõ câu này, Nguyên Lạc tui xin phép giải thích cụm từ ” Đêm lạc loài giấc ngủ mồ côi” trong bài nhạc tuyệt vời của cố nhạc sĩ Trúc Phuơng: “24 Giờ Phép

Trước hết xin nói về hai chữ MỒ CÔI:

– “mồ côi” là “(trẻ) đã mất mẹ, đã mất cha” (orphan -orphelin)

– “mồ côi” (từ mới) chữ “mồ” vô nghĩa và chữ “côi” là cô đơn.(An Chi).

Vậy mồ côi là cô đơn, một mình dùng trong bài nhạc .

“Giấc ngủ mồ côi” một mình chẳng ai chú ý tới, vì “người ta” còn bận phải lo “mần việc quan trọng ” khác phải không?

Đây này nhé:

Từ xa về, “lòng đầy yêu thương”, đâu cần “gụ”,  mồi lòng cũng thấy phừng phừng rồi!

Em thân yêu đang đợi từ ngõ, anh liền xông vào: ” Anh cho em chết!” rồi… “ngôn ngữ tình làm bằng dấu đôi tay”. Thấy chưa, đâu cần phải “ný nẽ” chi cho rối việc.

Rồi anh và em trở về thời “nguyên thuỷ loài người” (thì không có quần áo í mà), xong… “ta đưa nhau đến vùng tuyệt vời” nguyên đêm luôn phải không? Thì rõ ràng đó “giấc ngủ mổ côi”, giấc ngủ mày ngủ đi con, còn chúng tao thức để đi đến “vùng tuyệt vời”!

– “Bao nhiêu thương nhớ anh dành cho em” ” anh (xả) cho em tất cả em ơi”

Bái phục ông thần nhạc sĩ Trúc Phuơng!

Chưa hết nhé, đi đường và “mần việc” quá sức,chàng thiếp ngủ… Rồi nàng nhẹ nhàng đánh thức chàng! “Anh ơi thức dậy chúng ta gầy sòng” cú chót, trước khi trời sáng anh phải ra đi (“người đi chưa đợi sáng”)

Vâng, chàng phải “xả” hết yêu thương cho em, kẻo khi trở về “đơn vị”chàng sẽ không “an giấc” được vì nhớ em thân “iu”! (Xạo,nhớ Thần Bà thì có!, và không ngủ được là vì tức .. !)

……..

Đúng là bài nhạc “tới bến” của người nhạc sĩ tài hoa (nhưng bị tai họa) Trúc Phuơng phải không các bạn.Ôi,”Chữ tài liền với chữ tại một vần” (Nguyễn Du)

Về cái chuyện RỆP CẮN trong đêm trăng mật khiến hai người phải thức suốt đêm và… Khỏi cần giải thích các bạn cũng biết SUỐT ĐÊM và nó sẽ là KỶ NIỆM không bao giờ quên. Đơn giản vậy mà cũng ghép TRIẾT LÝ, nầy nầy nọ nọ vào, vô tình làm giảm cái đẹp TUYỆT VỜI của TỈNH. Tỏ vẻ mình TRÍ THỨC tót vời chi vậy?

————————

 Lời nhạc: 24 GIỜ PHÉP – Trúc Phuơng

Từ xa tôi về phép hai mươi bốn giờ tìm người thương trong người thương,

chân nghe quen từng viên sỏi đường nhà,

chiều nghiêng nghiêng nắng đổ và người yêu đứng chờ ngoài đầu ngõ bao giờ.

Cửa tâm tư là mắt nên khi đối mặt chuyện buồn dương gian lẩn mất

đưa ta đi về nguyên thủy loài người

mùa yêu khi muốn ngỏ vụng về ngôn ngữ tình làm bằng dấu đôi tay

Bốn giờ đi, dài thêm bốn giờ về thời gian còn lại anh cho em tất cả em ơi ta đưa ta đến vùng tuyệt vời.

Đêm lạc loài giấc ngủ mồ côi.

Người đi chưa đợi sáng đưa nhau cuối đường sợ là đêm vui rũ xuống.

Thương quê hương và bé nhỏ tình này.

Ngẩng trông đôi mắt đỏ vì mình mười sáu giờ bỏ trời đất bơ vơ

——————————————————————————————————-

Ghi chú:

(1) Nguyên Lạc: BÀN VỀ THỦ PHÁP SHOW, DO NOT TELL

http://t-van.net/?p=32285

http://vannghequangtri.blogspot.com/2017/07/ban-ve-thu-phap-show-do-not-tell-nguyen.html

(2)Nguyên Lạc: THƠ HAY TỨ TUYỆT

http://t-van.net/?p=31609

http://vannghequangtri.blogspot.com/2017/09/tho-hay-tu-tuyet-nguyen-lac_8.html

———————–

 

 

 

 

©T.Vấn 2017