04/13/2018
Nguyên Lạc: Một Thời & Áo Tím

Quang duong nhin lai

Quãng Đường Nhìn Lại – Tranh: Thanh Châu

 

MỘT THỜI

 

a Time to Love & a Time to Die

(tên một tác phẩm của nhà văn Đức Erich Maria Remarque)

 

*

Một thời để yêu

Một thời để chết

Con đường thấm mệt

Từng tiếng thở dài!

 

Chợt dáng ai gầy

Tóc dài áo trắng

Miệng cười lúng  liếng

Nắng sớm reo mừng

 

Tưởng như đã từng

Phương trời thơ dại

Đề sách tay ai

Ngược quay ngày tháng!

 

*

Đường vui buổi sáng

Ríu rít tiếng cười

Nhẹ bước bên người

Khung trời đại học

 

Lòng chợt muốn khóc

Uất hận xuân nào

Người khuất phương nao

Biển dâu đời đó!

 

Chém tre đẵn gỗ

Một kiếp lưu đày

Lệ đắng đêm dài

Bạn bè vùi xác!

 

Hận đời đốn mạt

Nạn  kiếp lao tù!

Ngày dài thiên thu!

Nỗi sầu thiên cổ!

 

Đoạn trường tình khổ

Khuất vắng bóng người!

Như áng mây trời

Cuộc đời bão nỗi!

 

*

Tha phương buồn ơi!

Chim đời thiên di

Khung trời xa ấy

Tinh đầy chẳng vơi!

 

Chợt tin bên trời

Nộ cuồng biển trỗi

Vùi lấp một đời

Xóa dấu tình chung!

 

Đêm bỗng vô cùng!

Tim ơi đừng vội!

Ngoan đi ngoan nhé!

Như gió thoảng thôi!

 

Ai cũng sẽ rồi

Miền xa miên viễn!

 

*

Trường kia reo tiếng

Khơi động nỗi niềm

Bỗng thấy con đường

Hình như xưa ấy!

 

Dáng gầy áo trắng

Ép sách ngực hồng

Trời hỡi phải không?

Một thời để nhớ?

 

Còn gì đâu nữa?

Một thời để chết

Một thời để yêu!

 

Một thời dấu yêu!

 

Người ơi người ơi!

Thời nào cho tôi?!

 

 

ÁO TÍM

 

Vẫn thương nhớ mùa thu áo tím!

Tím hoàng hôn. tím ngất hồn tôi

Mỗi thu đến. bao năm hoài kiếm

Chỉ thấy màu gian dối mà thôi!

 

Thôi đã hết mùa thu áo tím!

Hết tự ngày phố rực vàng sao

Thu khóc ngất. lạc bờ tóc bím

Người xa rồi. màu tím thu nao!

 

Sao nhớ chi. mùa thu áo tím!

Sao tìm chi. màu tím sân trường!

 

Dù rất biết. thời qua khôn kiếm

Tự dặn lòng. thôi!

Sao vẫn cứ thương?!

 

Nguyên Lạc

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2018