04/18/2018
Hà Huyền Chi: Thơ Tình (1)

TG1C1s

Giới thiệu:  Nhà thơ Hà Huyền Chi là  một trong số hiếm hoi những lão tiền bối trong lãnh vực thơ ca của miền Nam Việt Nam hiện còn sống và còn tiếp tục sáng tác, bất kể tuổi đời chồng chất (ông sinh năm 1935). Năm nay ông đã 83 tuổi, sức khỏe cũng đã tỉ lệ nghịch với  tuổi đời, nhưng  thi hứng của nhà thơ dường như vẫn còn sung mãn, như bề dầy của hơn 25 tác phẩm thi ca ông cho xuất bản từ năm 1963 đến nay. Đó là chưa kể hàng chục ngàn bài thơ ông cho giới thiệu rải rác đây đó trong thế giới ảo. Trang mạng văn học T.Vấn & Bạn Hữu hân hạnh được sự tin cậy của nhà thơ để chính thức giới thiệu gia tài thơ phong phú của ông kể từ hôm nay.

Xin trân trọng giới thiệu thơ Hà Huyền Chi đến độc giả.

TV&BH

 

Với Nhau

 Với nhau sỏi đá nở hoa

Tháng đau đánh mất ngày già đi hoang

Trái tim mở cửa thênh thang

Câu thơ đẫm nguyệt mênh mang sông dài

 

Với nhau dạo khúc quan hoài

Mưa ghen chợt lắng, hờn phai trong hờn

Với nhau, đẹp nghĩa vàng son

Với nhau, lấp biển dời non cũng vừa

 

Có nhau nhẹ gánh tương tư

Ta thương, ta hận tình xưa vẫn nồng

Có nhau tận nghĩa thủy chung

Lại như bèo nước trên dòng trường lưu

 

Gần Nhau Thật Gần

Dù Tình Mãi Xa

Em với lá gan bày trên chảo nóng

Anh với trái tim ngâm trong rượu cay

Giữa hai phương đời chung niềm khát vọng

Sáng rỡ niềm tin tình một thêm đầy

 

Cái chai ân tình thả ngoài biển động

Cái tâm yên bình bốc cháy như mơ

Ba chiều không gian dường chưa đủ rộng

Bao dung đời buồn, chứa nỗi bơ vơ

 

Em khóc nghìn chiều thành suối thành sông

Ta đau từng chiều tình xám mùa Đông

Cái chai bềnh bồng bao giờ cho tới

Nhớ thương bạc lòng, nỗi nhớ không cùng

 

Em với nụ cười buồn như lá chết

Tình rụng về đâu sau những phong ba

Ta vỗ về ta như lời tống biệt

Gần nhau thật gần dù tình mãi xạ

 

Bến Hẹn

Đêm buồn em dạt dào sông

Thấy ta co quắp nằm không, một mình

Mỏi tay ôm cái phù sinh

Chiếc phao hạnh phúc lênh đênh vật vờ

 

Tình yêu như có, như chưa

Cái sau cuốn xoáy, cái  xưa tiêu điều

Đêm dài bến hẹn hoang liêu

Muốn không nhớ sóng mà triều lại dâng

 

Rừng Buồn

Em như vạt nắng hiếm hoi

Ghé vùng mưa lạnh, thăm trời cao nguyên

Lá hoa lí lắc cười duyên

Bướm ong hớn hở dường  quên lối về

 

Hôm nay mưa gió não nề

Em đi biền biệt có nghe rừng buồn?

 

Phím Ngà

Đã thấy gần hơn, từng ngọn tóc

Từng hơi thở nhẹ xốn xang chiều

Nụ cười ai đó xinh như ngọc

Lại thấy tim chàng thổn thức yêu

 

Mười ngón tay em nắn phím ngà

Ngón nào ve vuốt nỗi buồn ta

Đem thơ vào nhạc, trăng vào mộng

Cho nhánh  ân tình sớm nở hoa

 

Chén rượu tương phùng hẹn ướp môi

Áo cơm hồ dễ trói tim người

Sau cơn mông muội ta về đất

Đỡ tủi lòng nhau, đỡ uổng đời

 

Hoa Tháng Mười

Em và hoa rạng rỡ cười

Cho anh đẹp mộng, cho đời ngát hương

Tình em lóng lánh mầu sương

Dìu anh vào bến yêu thương yên bình

 

Hòn Én

Chỉ tay anh nát bấy đường tình

Bỗng thắm thiết vạch son Tây Bắc

Em từng ngày xuôi ngược lộ trình

Suốt dặm dài  lún trong mê hoặc

 

Theo em cùng mưa nắng, buồn vui

Mưa nồng nàn ngậm ướt bờ môi

Nắng rạo rực nung hồng thớ nghĩ

Gió tương tư cuốn xoáy không rời

 

Ghé Hòn Én, dưới tàng khuynh diệp

Lục từng ngăn hoài niệm còn tươi

Chữ gọi chữ bao la trời biển

Vần nối vần, tình nghĩa lên ngôi

 

Thăng Trầm

Thư gửi vội chắc không kịp đến
Đến rồi sao, không đến rồi sao
Có chăng dăm phút người lưu luyến
Đọc vội trăm cơn nhớ dạt dào

Người sắp lên đường, buồn hay vui
Ta nghe nhánh trúc héo hon cười
Nghe trong gió mặn lời chưa tỏ
Nghe ở lòng ta mù mù khơi

Người đi mang cả hồn ta theo
Những sớm mù sương, những tím chiều
Những khuya trăng lạnh soi đời lạnh
Ta có gì ngoài núi quạnh hiu

Người đi suối cũng đau từng khúc
Rừng vẫy tay lá nhớ gọi thầm
Ta muốn trải lòng theo tiếng trúc
Mà nghe từng lượng máu thăng trầm.
 

Thương Hoài
Ngàn Năm

Sao chổi gọi sao băng
Tín hiệu buồn đứt nối
Biết còn gặp nhau chăng
Sau nghìn trùng bóng tối

Em xé khung trời nhớ
Anh đốt quỹ đạo sầu
Cả hai đều cam khổ
Trên đường tìm đến nhau

Không gian xa vô tận
Thời gian vèo như tên
Hết nửa đời lận đận
Cho hạnh phúc săn tìm

Sao Chổi gọi Sao Băng
Lời tha thiết thường hằng
Dẫu không cùng tương ngộ
Vẫn thương hoài ngàn năm

 

Tỉnh Say

Nằm nghe tiếng quạ cãi nhau
Tiếng còi hơi thả toa sầu từ em
Ga nào, ai hẹn mà tìm
Thân nào sóng gọi cơn thèm mù khơỉ

Sống đây nào phải là đời
Bởi em giam lỏng hồn tôi xó nào
Gặp nàng thấp thoáng chiêm bao
Lúc say, khi tỉnh lúc nào thật hơn?

Mưa rơi trên nhánh sông hờn
Thuyền đau gối bãi sóng còn chưa tha
Tửu phần đào giữa bình sa
Chôn em khờ khạo chôn ta si tình

Nằm nghe tiền kiếp trở mình
Bến mê chưa tận điêu linh nối dài
Thì say cho hết kiếp mai
Mê em với rượu, mê hoài đã sao
 

Lãng Du

Ngựa cuồng bỏ chiến trường xa
Bao năm khói súng trên da còn nồng
Anh về từ chốn bụi hồng
Bao năm lòng vẫn đầy lòng dáo gươm

Em từ gác tía vườn hương
Theo anh bôn tẩu trên đương lãng du
Tập hư mà vẫn chẳng hư
Vẫn còn nguyên nét tiểu thư trang đài

Học bài, thôi lại trả bài
Ba năm tình nghĩa có hai năm hờn
Tốn tiền mua sắm keo sơn
Qua cơn chinh chiến lại cơn hoà bình

Lại thêm thắm thiết ân tình
Lại em đỏ mặt khi anh bắt đền.

Hà Huyền Chi