06/04/2018
Hòang Xuân Sơn: tóc khẽ & viết trên đá

thoi nhe em ve-1

Thôi nhé em về – Tranh: Thanh Châu

 

tóc khẽ

 

Nghiêng chấm thủy xuống môi cười đụng phải

nụ thuyền quyên nhìn mắt tảo xanh lơ

hoa bữa ấy xui chi màu hoang dại

mà chấp nê còn sóng tiệp trên bờ

 

Phải rồi gió đồi chim lưng lửng bóng

cúc cu về gáy rợp cả hồn trưa

chừng ai bảo cánh diều bay xa quá

còn riêng mưa nồng độ đến không ngờ

 

Nhé! mường tượng giữa ngực đền hương trú

đời ngung ngoăng dễ có một lúc này

tóc rất khẽ mà tình hong chi vội

mưa thôi hồng và nắng sẽ tàn phai

 

Cứ nghe lại bên triền im tuyết vắng

biết đâu chừng âm thử tịnh đời ngây

thì cũng thiết một đêm dài tóc trắng

cũng sâm thương mù mịt giữa vơi đầy .

 

 

viết trên đá

tặng.  và nhớ yêng Võ Đình

 

chiều đi sẫm mặt đá buồn

gởi yên chút nắng bên vườn mây trôi

còi khuya Thạch Lũng xa rồi*

ngựa xe trăm chuyến ngược xuôi tình nhà

mai về núi ở cùng ta

chút lòng viên ngoại rót qua trường đình

Hòang Xuân Sơn

 

*Thạch Lũng (Stone Vale), chữ của Võ Đình; nơi cư ngụ cũ của họa sĩ trước khi xuôi nam

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2018