06/07/2018
Nguyên Lạc: Thơ tình mùa phượng

 PHƯỢNG VÀNG

 Phượng Vàng (Ảnh: Mai Tâm)

 

 

TÌNH THƠ DẠI

Trường xưa phượng đỏ áo dài

Quê hương ngày cũ nhớ về xót xa

Xót xa rồi cũng chỉ là

Thời gian vèo bóng bỏ ta bạc đầu!

 

Bạc đầu có bạc tình nhau?

Khối tình thơ dại muôn sau vẫn hoài!

 

HỜN DỖI

Có chút sầu bi trong mắt em?

Chiều rơi bên đồi vắng êm đềm

Môi ngoan không tiếng dù than trách

Chết điếng hồn tôi yêu lắm thêm!

 

Có nỗi niềm chi trong mắt ai?

Lặng im ngồi dõi áng mây trời

Dáng gầy tóc xỏa bờ vai mỏng

Buồn hỡi người ơi buốt tim này!

 

Có giận hờn không trong mắt sâu?

Buồn giăng sợi nắng phai ngang đầu

Ve ơi thôi nhé đừng vang tiếng

Kẻo phượng hồng rơi mắt lệ nào!

 

Hè nơi xứ lạ không phượng thắm

Chỉ tiếng ve thôi đủ sầu đời!

 

Nhớ ơi mắt lệ chiều xưa ấy!

Có cách nào quên mối tình đầu?!

 

TÌNH ĐẦU

Tàn đêm rồi sẽ rạng hồng

Tàn xuân hè đến. sao thương nhớ hoài

 

Ve sầu rộn rã. trêu ai?

Con đường phượng đỏ. mắt dài ngóng theo

Lời yêu. thơ dấu sách nào

Vụng về lời ngỏ. vội trao tình đầu

Điếng tim. mắt ấy dao cau

Vội vàng. cuống quýt. bước mau tan trường

 

Thế rồi. mùa ấy tang thương!

Bay vèo chiếc lá. nộ cuồng bão giông

 

Chiều nay. ve lạ khóc ròng

Phuơng hồng ngày cũ. còn không. dáng người?

Nhớ thương. thì nhớ thương rồi

Tha phương xứ lạ. vẫn ngời trường xưa

 

Phượng ơi. tình ấy đủ chưa?

Mươi năm có đủ. để xưa tình đầu?!

 

PHƯỢNG

Có một mùa xa lắm

Phượng nở đỏ góc trường

Ve reo mừng rộn rã

Từng bước nhỏ thân thương

 

Líu lo giờ tan học

Rực trắng cả con đường

Mắt liếc dao lá trúc

Chém tim ai bị thương!

*

Thương phượng rưng mắt đỏ

Người giờ tìm phương nao?!

Vẫn đường xưa lối cũ

Ve buồn tình trốn đâu?!

 

Dấu chân nào nho nhỏ

Nhói hồn tôi rất lâu!

Lời yêu không dám ngỏ

Nên hằn rõ trong lòng

*

Chiều nay bên trường cũ

Mười năm rồi phải không?

 

Mười năm …

dài có đủ?

 

Phượng ơi. dù trăm năm!

Nguyên Lạc

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2018