06/18/2018
Khuất Đẩu: KHÔNG BẮN VÀO NGỰC ĐỒNG BÀO*

Vien Dan Cu- crop

Viên Đạn – Tranh: Thanh Châu

 

*(lời của một người lính Ai Cập)

 

Tôi cầm súng như cầm trái tim

hai bàn tay nâng niu không rời một phút

tôi đứng trong nắng đỏ và gió cát

giữ từng hạt bụi quê hương

 

Những hạt bụi không ngớt bay đi

dưới bầu trời bắc Phi xanh thẳm

tôi cũng giữ cả màu nắng đẹp

trên vai những tượng nhân sư

 

Tôi giữ dòng sông Nil xanh biếc

như đôi mắt huyền hoặc của nữ hoàng Cléopâtre

tôi giữ những kim tự tháp hùng vĩ

đẹp mê hồn trong bóng hoàng hôn

 

Tôi cũng giữ từng giấc ngủ cho các em thơ

lúc nào cũng thơm tho

tôi giữ từng cây cọ

và nếu cần cả những đống phân lạc đà ướt nhẹp

 

Nhưng tôi không thể giữ chiếc ghế của tổng thống

cho dù ghế được làm bằng sừng tê và ngà voi

được cẩn bằng kim cương và hồng ngọc

tôi không thể giữ thưa ngài

 

Tôi không thể giữ dù ngài tăng lương gấp đôi gấp ba

dù ngài biến căn lều của tôi thành biệt thự

dù ngài thăng chức mỗi ngày lên một bậc

và ngay cả ngài đưa tôi ra tòa án binh treo cổ

 

Vì cầm súng như cầm trái tim tôi

nên không thể nào và không bao giờ

tôi nhắm thẳng nhân dân mà bắn

không bao giờ

tôi bắn thẳng vào ngực đồng bào!

Khuất Đẩu

31/3/2010

* Bài thơ này được viết từ cảm xúc mùa xuân Á rập. Mong rằng lời người lính Ai cập cũng là lời người lính Việt Nam trong những ngày giông bão sắp tới. KD

 

 

 

 

©T.Vấn 2018