07/31/2018
Cung Tiến & Trần Dạ Từ: Thuở Làm Thơ yêu Em

“. .Mỗi mùa hè… rưng rức màu phượng đỏ, chúng tôi cũng hiểu phía trước là biết bao bất trắc, là lũ chim non sẽ tản mác khắp nơi, là những mất còn luôn luôn chờ đợi, là mùa sau có thể trống vắng một chỗ ngồi… là ngơ ngác một vài đôi mắt lá. Bạn bè giờ đứa còn, đứa mất và có thể người bạn trai đã bỏ lại bài thơ tình ngát hương trong hộc bàn tôi dạo ấy cũng không còn… nỗi buồn giờ không chỉ mỏng manh sương khói, nỗi buồn giờ mênh mông…”

Cung Tiến & Trần Dạ Từ: Thuở Làm Thơ yêu Em

(Xin bấm vào hình để mở lớn)

Thuo lam tho yeu em 01

Thuo lam tho yeu em 02

Thuo lam tho yeu em 03

Thuo lam tho yeu em 04

Thuo lam tho yeu em 05

Thuo lam tho yeu em 06

 Thuở Làm Thơ yêu Em – Nhạc: Cung Tiến; Thơ: Trần Dạ Từ

Trình Bày: Camille Huyền

Trong một chuyến về thăm quê nhà gần đây nhất, tôi lại được người Sài Gòn cũ gởi gắm hồn của những người trẻ năm xưa còn sống ở quê nhà. Trẻ năm xưa nhưng nay đã là những ông bà lão tóc hai màu. Dầu vậy, hồn Sài Gòn cũ vẫn như ngày nào trước khi có cuộc đổi đời. Nó không mất, không bị “cải tạo”. Nó vẫn sừng sững tồn tại trong những ấn phẩm văn hóa trước 1975 sống sót qua cuộc phần thư tàn khốc. Nó sống sót được là nhờ ở lòng dân. Nhờ vậy, hôm nay đây tôi may mắn “sở hữu” hồn Sài Gòn ấy qua kho tài sản vô giá: hàng mấy trăm bài nhạc cũ in trước 1975, với thủ bút, chữ ký của các nhạc sĩ tác giả, với cả những hàng chữ viết tay của người chủ sở hữu năm xưa ghi lại kỷ niệm của riêng mình.

Từ kho tài sản quý báu này, chuyên mục:Dòng Nhạc Kỷ Niệm” hình thành.

Chuyên mục “Dòng Nhạc Kỷ Niệm” trên TV&BH sẽ là một công trình dài hạn. Mỗi kỳ chúng tôi sẽ giới thiệu một bài nhạc, với phần phóng ảnh của Bìa Trước, Bìa Sau, hai trang ghi nhạc và lời bên trong. Kèm theo đó sẽ là phần sưu tập audio, tức bài nhạc được hát bởi một ca sĩ. Chúng tôi sẽ cố sưu tập bản nhạc được hát bởi một ca sĩ miền Nam trước 1975 để ý nghĩa bảo tồn được trọn vẹn, dù rằng cũng bản nhạc đó, với phần kỹ thuật, phối âm , phối khí và ca sĩ trẻ hơn thực hiện tại hải ngọai sau này có hay hơn nhiều. Mặt khác, như tên gọi “Dòng Nhạc Kỷ Niệm”, nghe một bản nhạc cũ bằng chính âm thanh cũ của ngày xưa, là sống lại kỷ niệm về một đoạn đời cùng với những niềm vui, những nỗi buồn của riêng mỗi người. Chúng ta nghe nhạc cũ là nghe kỷ niệm, nhờ kỷ niệm, âm thanh bài nhạc ở lại trong hồn lâu hơn, sâu hơn, đằm thắm hơn. Do đó, ở đây không có chỗ cho những thẩm định chủ quan nhạc hay, nhạc dở, nhạc sang, nhạc sến, nhạc nghệ thuật, nhạc thương mại v.v..( T.Vấn: Dòng Nhạc Kỷ Niệm  với Nhạc cũ miền Nam ).

©T.Vấn 2018

Nghe Thêm:

Hòai Nam – 70 Năm Tình Ca (50)- Cung Tiến 1

Hòai Nam – 70 Năm Tình Ca (50)- Cung Tiến 2

 

Đọc Thêm:

Thơ Trần Dạ Từ… Ngày Tôi Vừa Lớn

Đôi dòng về Trần Dạ Từ

Trần Dạ Từ: thi sĩ, nhà báo, người viết ca khúc.

Tên thật là Lê Hà Vĩnh. Chồng nữ sĩ Nhã Ca. Sinh năm 1940 tại Hải Dương, Bắc Việt. Di cư vào Nam năm 1954. Đầu thập niên 1960 cộng tác với Nguyên Sa làm tờ Gió Mới. Sau 1975 bị Cộng Sản giam cầm nhiều năm. Dưới sự bảo trợ đặc biệt của chính phủ Thụy Điển, ông đã cùng với gia đình sang Thụy Điển sinh sống năm 1988, đến năm 1992 sang quận Cam, Hoa Kỳ. Cùng với Nhã Ca, ông xuất bản tờ Việt Báo.

alt

Nhà thơ Trần Dạ Từ

Trần Dạ Từ trước hết là một nhà thơ. Ông nổi tiếng với tập “Thuở Làm Thơ Yêu Em”.  Nhiều bài thơ của ông được các nhạc sĩ lừng danh phổ nhạc – Cung Tiến, Phạm Đình Chương, Phạm Duy.

Vâng. Ai cũng biết Trần Dạ Từ là nhà thơ. Nhưng ít ai biết ông còn là nhạc sĩ sáng tác ca khúc. Cho đến một hai năm gần đây khi ông cho in tuyển tập “Nụ Cười Trăm Năm” và cùng với Khánh Ly tổ chức trình diễn nhạc ông ở Cali và Houston.

“Nụ Cười Trăm Năm” gồm 12 tình khúc, thơ và nhạc của Trần Dạ Từ được thực hiện thành CD tại phòng thu âm của Thúy Nga Paris, với giọng hát Khánh Ly và Quang Tuấn.

Sau đây là bài viết của Gió Heo May về những bài thơ đầu đời của Trần Dạ Từ.

NGUYỄN & BẠN HỮU

Hôm nào vào blog của Đinh Lê Vũ tình cờ được đọc lại mấy bài thơ tình của Trần Dạ Từ – những bài thơ thuở cái nhìn còn trong veo, thuở phố phường còn tung bay áo lụa, thuở nỗi buồn chỉ mỏng mảnh như tơ trời, nỗi nhớ chỉ đủ lung linh trong những trang nhật ký viết lén. Thuở tình yêu chỉ nhẹ như ngọn gió lùa qua khung cửa sổ những tối học bài hay ngập ngừng như những tờ thư bỏ vội trong hộc bàn. Những bài thơ tình ngày tôi vừa lớn sao mà dễ thương đến lạ.

Năm lớp mười hai, một buổi sáng đến trường, tôi thấy có bài thơ viết nắn nót bỏ trong hộc bàn chỗ tôi ngồi …một bài thơ tình của Trần Dạ Từ kèm theo một ghi chú nhỏ “tặng HD”, tôi yêu ngay bài thơ khi đọc đến nỗi chẳng quan tâm ai là người bỏ nó trong hộc bàn tôi nữa, cho đến bây giờ đó vẫn còn là câu hỏi lửng lơ: chẳng biết tên bạn nào lớp tôi đã để lại một bài thơ dễ thương như thế để từ đó bỗng dưng tôi thích đọc những bài thơ tình của Trần Dạ Từ.

Thuở làm thơ yêu em
Trời mưa chưa ướt áo
Hoa cúc vàng bên thềm
Gió may lưng bờ giậu
Chiều sương đầy bốn phía
Lòng anh mấy ngã ba
Tiếng đời lên rất nhẹ
Nhịp sầu lên thiết tha
Thuở làm thơ yêu em
Cả dòng sông thương nhớ
Cả vai cầu tay nghiêng
Tương tư trời thành phố
Anh đi rồi lại đến
Bài thơ không hết lời
Bao nhiêu lần hò hẹn
Sớm chiều sao xa xôi
Mười bảy năm chợt thức
Bây giờ là bao giờ
Bàn tay trên mái tóc
Nghìn sau còn bâng quơ

(Thuở làm thơ yêu em – Trần Dạ Từ )

alt

Ngày ấy tôi, Thu Sâm, Đông Hạnh thường hay chép những bài thơ tình của các thi sĩ, cả những bài thơ tình vụng dại của mình và bạn bè mình nữa – những bài thơ bằng mực tím – vào cuốn vở học trò. Tuổi trẻ chúng tôi ngày ấy sống với nhiều ưu tư, nhiều mất mát nhưng sao lãng mạn, sao bềnh bồng đến thế. Tình yêu tuổi học trò cứ ngan ngát màu mây, cứ xuyến xao như nhấp chút men rượu ngọt chỉ đủ chếnh choáng mà không say mèm.

Mỗi mùa hè… rưng rức màu phượng đỏ, chúng tôi cũng hiểu phía trước là biết bao bất trắc, là lũ chim non sẽ tản mác khắp nơi, là những mất còn luôn luôn chờ đợi, là mùa sau có thể trống vắng một chỗ ngồi… là ngơ ngác một vài đôi mắt lá. Bạn bè giờ đứa còn, đứa mất và có thể người bạn trai đã bỏ lại bài thơ tình ngát hương trong hộc bàn tôi dạo ấy cũng không còn… nỗi buồn giờ không chỉ mỏng manh sương khói, nỗi buồn giờ mênh mông.

Lần đầu ta ghé môi hôn
Những con ve nhỏ hết hồn kêu vang.
Vườn xanh, cỏ biếc, trưa vàng
Nghìn cây phượng vĩ huy hoàng trổ bông.
Trên môi ta, vạn đóa hồng
Hôn em trời đất một lòng chứa chan.
Tiếng cười đâu đó giòn tan.
Nụ hôn ngày đó miên man một đời.
Hôm nay chợt nhớ thương người
Tiếng ve mùa cũ rụng rời vai anh
Trưa vàng, cỏ biếc, vườn xanh
Môi ai chín đỏ đầu cành phượng xưa.

( Nụ hôn đầu – Trần Dạ Từ )

Tôi đã qua một thời mới lớn mênh mang với bao bài thơ tình quá đẹp để không ít lần vời vợi nhớ thương.

GIÓ HEO MAY
(Báo Trẻ Online)