10/02/2018
Phan Tấn Hải: Kiếm Mã Hành & Chiến Sĩ Ca

 

Chiến Sĩ – Tranh: Thanh Châu

 

Kiếm mã hành

 

Nâng ly mời đã mềm môi

Còn tê tê lưỡi đã cười ra đi

Ðường mai gió loạn sá gì

Tóc xanh dẫu bạc an nguy cũng liều

 

Ta đi rừng núi xanh vầng trán

Thành phố phương nào mây vẫn bay

Dưới trăng cười hỏi ừ rồi máu

Có thơm mùi rượu của đêm nay

 

Nghiêng ly đổ rượu tràn tay

Say ngàn sóng dữ trả ngày trẻ thơ

Cười vang hỏi bạn say chưa

Ta say nghìn kiếp giữa bờ tử sinh

 

Rong chơi vào cuộc lầm gió bụi

Rượu thề pha máu đỏ vầng trăng

Nửa đêm ta gọi sơn hà dậy

Thần mã bay về hí vó trăng.

 

Chiến Sĩ Ca

 

Ta kể em chuyện này là chuyện cuối

để phần sau cho trận lửa gian nan

Và đời ta sẽ tan vào chuyện cổ

phả khói sương cho cõi mộng trần gian.

 

Thuở đi học ta đùa bên khung cửa

nghe cuộc đời hé mở nỗi hân hoan

Cùng nắm tay những Nàng Thơ nhảy múa

gót phiêu bồng bay khắp nẻo thời gian.

 

Rồi nghiêm chỉnh nghiêng đầu nghe giấy mực

hồn ngạc kinh thao thức trận khóc cười

Tìm trang sử có tên là Hạnh Phúc

đến bây giờ ngơ ngác tuổi ba mươi.

 

Và một thuở ta cầm gươm giết giặc

đem tuổi xanh ra trấn lửa bên trời

Hà Nội ơi, ta thấy em phơi xác

dọc Trường Sơn máu uống đỏ môi cười.

 

Cờ tự do phát bay tràn vó ngựa

ta dựng cao theo vững bước trường thành

Dẫu nát thân cũng về ôm núi đá

chận muôn trùng trận gió Bắc căm căm

 

Nhịp ta thở, tóc xanh rừng Hy Vọng

bước ta đi sông núi chuyển bồi hồi

Đời chiến sĩ nhận gươm từ muôn kiếp

chính nghĩa soi cho thép sáng như đời.

 

Nhưng gót giặc giẫm tan hồn phố thị

chở núi rừng tiền sử hát trên vai

Giặc ngạo nghễ nhìn em cười khinh bỉ

áo cơm nào mà hương phấn chưa phai.

 

Sao đêm nay lại dài hơn đêm trước

mà đời ta tủi nhục hơn đời cha

Em giấu được những gì trong tiếng khóc,

tiếng hịch vang hay là tiếng đời ta.

 

Để em về làm giáo viên khoa Sử

có bao giờ thờ thẫn giận bút nghiên

Sao Sự Thật vẫn gần như hơi thở

mà lời xa nghe đến lạ giọng mình.

 

Em vào lớp ngập ngừng lời cơm áo

rằng đói nghèo do lũ giặc cha anh

Tập trẻ thơ mang xiềng trong tim máu

Tự do nào làm đến bạc đầu xanh.

 

Em hãy đợi ta loài chim báo bão

mang Trùng Dương về dự hội Sóng Thần

“Ta sẽ lấy chí nhân thay cường bạo”

lời hịch xưa bay thét buổi ra quân.

 

Vì Tự Do và Ấm No, chiến sĩ ơi, hãy bứt xiềng

Vì Tự Do và Ấm No, chiến sĩ ơi, hãy tiến lên

Em hãy đợi bên mẹ già tóc trắng

quân xung phong mở hướng mặt trời lên.

 

Phan Tấn Hải

 

 

 

 

©T.Vấn 2018