10/04/2018
Ngộ Không: Như  một  chuyện  tình

Người Tình – Tranh: Thanh Châu

Qua tựa đề trên, ngay với người viết đã thấy không xong rồi. Nếu nói: “Thưa không! Ấy chỉ là chuyện của cô bạn tôi”. Lại càng cà riềng cà tỏi hơn nữa, vì đâu có chuyện bạn bè giữa đàn ông và đàn bà. Hoặc thảng như chợt một ngày em đến thăm anh một chiều mưa thì cũng có hơi mưa không ướt đất, nắng không ấm đầu hay sao ấy. Sáu mươi tuổi chứ còn ít ỏi gì nữa, với đất sinh cỏ già sinh tật, lại đốc chứng mang chuyện lộn thừng lộn chão của mình trang trải lên giấy trắng mực đen thì có…ma nó đọc.

Ừ mà chuyện dường như là vậy. Hay là hãy giải bày thế này:

Ai đó chẳng một lần trong đời thả hồn đi hoang với tình cũ không hẹn mà đến. Bằng vào cái tuổi chập chờn này, chợt nghe lại một khúc nhạc cũ, hoặc bắt gặp đôi mắt người xưa ở đâu đó. Tận cùng thì mỗi ai mỗi cõng một quá khứ trên lưng, thì cứ tạm gọi là một hình bóng đi. Để rồi chẳng thể chạy trốn một chuỗi ký ức vơi đầy. Nay có thêm một giấc mơ phai cùng những âm điệu, những dáng dấp đang nằm ngủ quên trong tâm khảm, bỗng thức dậy lũ lượt rủ nhau về trong thoáng chốc qua một bóng dáng.

Trong chốc lát, gặp lại cái bóng hiu hắt bên đường, cái bóng hất bên này, hất bên kia khơi dậy ngày nào năm ấy. Và rồi đong đưa với cánh cửa của dĩ vãng hay nói khác đi, chỉ là cái bóng thời gian cùng ngày tháng qua mau, ai đấy cũng vậy,…tôi cũng thế.

Một ngày tôi có hẹn hò với quá khứ…

Để rồi một ngày có gió hiu hiu lạnh: “Người xưa” đã trở về. Thế nên bài viết mới có cái tựa đề…như một chuyện tình ở trên. Người ơi người ở đừng về, nhưng cứ đến rồi đi…rồi khuất bóng. Căn phòng vắng lặng, bấm cái nút của dàn máy, tiếng hát Lệ Thu qua một dòng nhạc nghe hoang dại, hoang vắng: Ngày tuổi hoang đang ngủ yên, cơn mê tình len lỏi tới, con tim vàng nghe rộn tiếng, vội bay lên…

        ***

Con tim vàng nghe rộn tiếng…Vội bay lên…

Đã từ lâu, cũng đến gần hai mươi năm thì phải, sau ngày lập gia đình, nhiều lúc nửa đêm về sáng, lại lẫn ngẫn tới cố nhân xa rồi, có ai về lối xưa…với những gợi nhớ để tự hỏi: Như vậy có phải là tình yêu chăng? Nói cho ngay tôi chẳng có gì để huyễn hoặc về cô: Cô là chị của bạn em gái tôi. Cô đến nhà đón em, hai đứa đụng đầu nhau ở cầu thang. Và sững người nhìn nhau. Hình ảnh tôi còn giữ được cho đến lúc này là đôi mắt. Tả chân thì có những đôi mắt nọ quá lớn, kia lại quá hẹp, hay quá lờ đờ. Có những đôi mắt đủ mầu, đủ cỡ, nói đủ thứ ngôn ngữ khác nhau. Đôi mắt va vào mắt là đôi mắt hờ hững hanh hao đầy sương khói. Mỗi khi mở to trông vừa ngơ ngác, vừa ẩn chứa một điều gì sâu thăm thẳm để bỗng dưng tôi như muốn…chết chìm trong đó.

Ngay lúc hai đứa đâm sầm vào nhau ở chân cầu thang hôm ấy, tôi tự hiểu rằng đôi mắt là cánh cửa mở ra hiện tại và tương lai. Và sau này sẽ là của ký ức. Ký ức để chẳng quên là tôi cũng có một đôi mắt đeo kính, và mắt tôi thao láo như mắt rắn ráo của con đực nhìn con cái, như ông Adam gặp bà Eva. Đúng vào cái lúc tôi vừa qua cái tuổi lông ben, và đã biết o bế đầu tóc và quần áo phải có ni có nếp.

Từ đó hai đứa đi chơi với nhau, không có chuyện anh với em, mà ngôn ngữ là mày tao chi tớ chí chát như người lớn. Vì ở cái tuổi này, cô đã có mông, có ngực. Cũng có thể cô hơn tôi hai, ba tuổi, thế nên mày với tao để giữ một khỏang cách chăng? Thực tình tôi không biết, nhưng lúc đó tôi cũng chẳng bận tâm đến cái khỏang cách thời gian cách nhau bằng…sợi tóc ấy. Chỉ biết rằng cô trước ở Phan Thiết, là người Bắc, theo bố mẹ di cư vào đây trước năm 54. Tả về cô, chẳng tốn kém giấy mực gì cho mấy, không ngòai cặp môi dầy đầy gợi cảm, hiểu theo cả hai nghĩa đen và nghĩa bóng. Cũng không có chuyện em tan trường về đường mưa nho nhỏ, mà là hai đứa hay rủ nhau trốn học. Cả hai đạp xe tà tà rong ruổi đó đây, thường thì ghé xe thịt bò khô, xì dầu với tương ớt đỏ cay xè của lão Tầu già ở đường Nguyễn Thiện Thuật. Hay đường Hồng Thập Tự có xe bò viên với nước dùng óng ánh, béo ngậy. Rồi cả hai ngồi bệt xuống vỉa hè, vừa mày tao, vừa xúyt xoa xé lưỡi, sịt sọat húp bát nước dùng nóng bỏng.

Và tôi cứ ngập lụt với cặp môi bóng mỡ của cô mãi.

***

Cái tuổi học trò là vậy, chẳng có gì vấn vương và xa vắng.

Xa đây…là rời thành phố để đến một nơi hẻo lánh nào đó. Hai đứa tôi đang ở cái tuổi nhấm nhẳng, thế nên chỉ biết mò tới Lái Thiêu là hết đất, để đi tìm mầu xanh tươi mát của vườn cây ăn trái, một khỏang không gian không có người lớn nhòm ngó. Cùng lắm là lân la qua suối Lồ Ồ, gặp cái vũng chỉ to bằng bốn năm cái chiếu, ngồi bệt xuống nước mới ngang bụng để rồi như người lớn và “ngó” nhau. Đúng ra tôi chỉ thóang bắt gặp bờ vai trần, ngấn ngực trắng ngần. Thấy tôi mắt trừng gửi mộng qua biên giới mãi, cô lừ một cái: “Thằng bốn mắt…Mày nhìn tao nữa mù mắt bây giờ”. Trên đường về người tôi nóng hừng hực như lên cơn sốt. Nhưng vẫn còn cảm nhận thấy hai bên đường, cỏ non mát dịu. Sau lưng tôi, tay cô ôm chặt ngang bụng và mùi lúa mới rào rạt như mùi tóc con gái. Âm hưởng của khúc nhạc cũ lại bồng bềnh: Rồi hồn ta tắm trong mù khơi, chập chờn theo chín tầng mây trôi, lạc vào hương, hương lưng tóc người. Nên mãi ngày vui…

“Nên mãi ngày vui…” thì vào khỏang thời gian ấy, nếu có một chuyện nào đó không vui lắm, là giữa năm đệ tam Chu Văn An. Lớp tôi học nằm ở dẫy chuồng bò hay chuồng ngựa từ thời Tây để lại, tôi ngồi cái bàn ngay cửa ra vào nhìn ra ngòai vắng gió hiu hiu. Bỗng đâu có thằng của nợ nào đấy ném tờ giấy vo viên cho bạn nó vù qua mặt, theo phản ứng tự nhiên tôi chộp lấy. Thế là dính và sau đó có mục gọi phụ huynh tới trường để nói chuyện. Tôi phải cầu cứu đến cô, giả đóng vai bà chị vào trường năn nỉ ỉ ôi. Từ đó, hai đứa càng ngày càng khắng khít như bóng với hình, như duyên với nợ. Mà nợ nhiều hơn duyên, cô mang phiền tóai đến cho tôi từ mẩu thuốc lá đến ngày…vu quy. Cả hai cứ đi chơi lăng quăng, năm tháng cứ lặng lờ trôi, kết quả là tú tài kỳ đầu tôi rớt cái một. Phúc bất trùng lai họa vô đơn chí, đúng lúc hai đứa đang bát phố bị ông cụ tôi bắt gặp. Về nhà được hỏi thăm sức khỏe, tôi thưa gửi chỉ là… “bạn”. Nghe đến hai chữ trái khoáy này, ông cụ trợn mắt nhìn tôi như nhìn một thằng khùng và nhiếc cho một trận. Từ ông cụ, tôi học được bài học đầu đời là không có chuyện bạn bè giữa…con trai và con gái.

Lên đệ nhất, cô hay nói chuyện phi lý với buồn nôn, thực tình tôi chẳng biết cô túm tó đâu ra cái mớ hiện sinh hỗn độn này. Chỉ biết rằng mỗi lần cô nói, khuôn mặt như mê mẩn, đờ đẫn và tốn thuốc lá của tôi cũng khá bộn. Vì lúc này, tôi đã làm quen với một đồng ba điếu Ruby, vì học lóm được câu thơ yêu em đốt cháy cuộc đời, vàng tay khói thuốc vẫn còn yêu em. Để một nhớ hai quên lần đầu ngồi trên sân thượng, thấy tôi gõ gõ điếu thuốc, cô nói:  “Mày hút được. Tao hút được”. Thế là tôi châm cho cô điếu thuốc đầu đời, mắt cô cũng lim dim, cũng ngửa mặt lên trời nhả khói y hệt như…Francois Sagan.

***

Mấy năm sau vào một ngày cuối tuần…

Lang thang mãi cũng chán, tôi rủ cô đi ciné và chẳng cần biết phim quái gì. Thế là tay nắm tay, hai đứa lững thững chui vào rạp chiếu bóng như hai kẻ nhàn du cho lãng quên đời. Mới bước vào rạp tôi thấy ngay hai ghế trống. Khi ngồi xuống, cô ta kéo tay tôi ra: “Sao nắm tay tao hoài vậy”. Bèn cười khỏa lấp: “Sợ lạc”. Sau đấy tôi không biết làm gì hơn là…làm thinh, là chong mắt nhìn xuống cái cổ áo khoét sâu hun hút. Tôi cũng chỉ thóang bắt gặp bờ ngực trắng như cùi bưởi, như năm nào ở suối Lồ Ồ. Tôi đưa tay vuốt tóc cô, cô nhìn tôi trong bóng tối như lạ lẫm lắm rồi nhẹ ngã vào vai tôi làm như…như ra vẻ đầm ấm. Phim cứ chiếu trên màn ảnh nhưng tôi nào có xem. Chợt cô nói: “Chỗ này gần cửa ghê thấy mồ, tìm chỗ khác đi”. Tôi tìm thấy một dẫy ghế không ai trừ tôi và cô. Thế rồi vì bóng tối đồng lõa hoặc rạp vắng người hay sao ấy, khi không tôi chồm qua cô và…hôn. Chẳng hiểu phim chiếu người ta hôn nhau dễ dàng như thế nào nhưng lúc ấy với tôi sao lại quá khó khăn đến khốn khổ. Khốn khổ là trong bóng tối mù u, hai hàm răng…lao vào nhau bật ra một tiếng kêu đánh…cốp một cái đến ê…răng. Trong khi miệng tôi cứ như chẻ hoe trắng phớ với cái lưỡi cứng đơ, chả biết ngọ nguậy như thế nào cho phải phép. Mãi cho đến khi hai cái môi dính chặt vào nhau, tôi mới thấy tim mình đập loạn xạ và người ngợm tê rần.

Ra khỏi rạp, vẫn coi như không có chuyện gì xẩy ra trên cõi ta bà này và cô nói tỉnh queo với tôi: “Bộ hết chuyện rồi sao mà mày đưa tao coi cái phim bắn súng đùng đùng vậy”. Và nụ hôn thơm mùi ngô non ngây ngất ấy, như bám cứng với tôi không rời trong nhiều năm. Những ngày sau đó, giữa tôi và cô thì Mặt trận miền Tây vẫn yên tĩnh. Nhưng có chút gợn sóng trong tách trà. Số là trong chuyến đi chơi ấy, bị thằng anh vợ tương lai bắt gặp. Chuyện đến tai hôn thê tôi để tôi bị vặn vẹo, trời sui đất khiến thế nào chẳng biết nữa, bỗng không đâu tôi nhả ra được một câu nhớ đời: “Trong đời người đàn ông luôn luôn có hai người đàn bà, một là người tình, một là người vợ”. Và tôi ngọng tiếp nếu tôi lấy vợ thì tôi lấy…người đây. Thế là tôi ăn tiền với hôn thê dễ tin của tôi ở câu lộng ngôn ấy, dù rằng lúc này tôi chưa là…đàn ông.

Gặp phải ngày lành tháng tốt là tôi lấy vợ để ông cụ tôi có con nối dõi tông đường. Trước ngày cưới một tuần, gần như sáng đêm chiều tối, cô có mặt ở nhà tôi, lo sắp xếp cái này, thu vén thứ kia như một người trong gia đình. Ngày đám cưới cũng đến, chỉ có tréo ngoe với vạn sự bất như ý là chưa tới giờ ra mắt quan viên hai họ, tôi đi tới đi lui để điểm mặt bạn bè. Vừa lúc cô từ cửa bước vào, tôi lặng người và đực mặt ra như ngỗng đực…Vì rằng với chuyện này, sau đấy họ hàng hang hốc có lời ong tiếng ve…

Vì quần áo của cô giống y hệt cô dâu, từ vải vóc đến mầu sắc cùng kiểu cách. Và chỉ thiếu…cái khăn hòang hậu.

Đi ngang qua mặt tôi, cô cử nhử:

– Tao là người tới trước.

Để chỉ mình tôi là người hiểu câu nói thắt thẻo ấy.

Đám cưới cứ tuần tự như tiến và cô bỏ về sớm. Nghe cô em nói lại hôm đó, cô hút thuốc lá và uống rượu hơi nhiều với bạn bè tôi…Cô em nói thêm: “Với anh, chị em tông tốc làm sao ấy”.

***

Từ đó tôi không gặp cô nữa cho đến ngày qua đây…

Nhà tôi đi vào cõi tĩnh mịch cũng sáu bẩy năm, để…tôi vẫn chơi vơi riêng một góc trời. Tiếp đến với cha già con cọc, trưa bánh Tây cầm, chiều mì ăn liền. Thêm nữa, đèo bòng cái tuổi về chiều nó đang rập rình bám ở sau lưng nên tha ma mộ địa không phải là ít. Thế nên tôi cũng có ý đi tìm cô, hỏi em gái tôi thì chỉ nhận được cái lắc đầu. Nhiều khi lủi thủi đi chợ, tôi cũng ngó tới ngó lui, như Tú Uyên đi tìm người nấu cơm rửa bát trong…sân chùa. Rồi lại lẫm đẫm nếu như gặp thì người muôn năm cũ có nhận ra chăng? Tiếp đến là nói năng gì về những buổi ban đầu lưu luyến ấy. Sau đó tôi lập gia đình, một ngày bạn bè cho biết: Có ai đó nhắn tôi trên đài phát thanh. Đúng ra bản tin là tìm em gái tôi, kèm theo cái tên họ của ông anh là…tôi. Bốc cái điện thọai lên, hóa ra vợ chồng con cái cô vừa ở D.C. mới dọn về đây.

Sau đấy gia đình tôi, gia đình cô lâu lâu thay phiên nhau làm cơm đãi đằng họp mặt. Cũng nhờ đó, tôi mới được biết chồng cô là lính thứ dữ, đã từng là cây si rễ mọc sần sùi trong những dịp về phép. Sau năm 75, một tối ông ta xuất hiện như một du kích, mũ tai bèo, chân đi dép lốp, lận sau lưng khẩu Colt 45. Như có sắp đặt từ trước, lôi trong túi ra bộ quần áo bà ba đen đưa cho cô, để cùng nhau xuống Rạch Giá tìm đường vượt biên. Chuyến vượt biên như theo lời cô kể cũng trần ai, len lỏi trong đêm qua thôn xóm. Rồi cũng thóat, vì chồng cô đã cày nát vùng này vào những ngày cuối cuộc chiến. Bộ quần áo du kích, bộ bà ba đen, vượt biển, lấy chồng, như những móc xích được ráp nối sẵn. Nên với cô, như đẩy đưa của duyên và nợ. Thế nên, mỗi lần nói về đức ông chồng hơn cả chục tuổi, cô để lộ một phần nào e dè, dẫu sao cũng là thiếu tá Cọp Ba Đầu Rằn. Nói cho đúng ra nhìn mặt chồng cô, trông ngầu thấy rõ. Nhưng ngược lại không ít thì nhiều, tôi cũng mến mộ hắn vì là một cao thủ mạt chược khó kiếm. Nhưng ít được mọi người ưa vì cái tính lầm lì của hắn.

Cớ sự gì tôi gọi chồng cô là… “hắn” thì hồi sau sẽ phân giải.

Như trên tôi đã kể lể, tụi tôi vẫn thường họp mặt đàn đúm, thỉnh thỏang cũng đi vũ trường. Nhưng có thể nói, gần như tôi chưa nhẩy với cô một bản nào. Chẳng dấu gì, tôi có một cái thú tính, như một cái thú đau thương là nếu ôm cô, một thân hình như con rắn, thêm mùi nước hoa ngây ngất. Trước sau thế nào tôi cũng sẽ chao đảo và chập chờn nhập vào cơn mê trần qua âm vọng bài hát mà tôi đã nghe mãi, nhưng vẫn chưa biết tên: Sao bây giờ môi mặn đắng, tình qua sông. Ngày thần tiên đã theo người đi và buồn đau đã tìm lối về. Còn mình ta đi vào ước mộng, cho hết cơn mê….Ít lâu sau, chồng cô hình như có gì phật ý nên hững hờ, ít qua lại nhưng tôi không biết chuyện gì xẩy ra. Ngay cả cách xưng hô, hai đứa tôi vẫn thưa gửi một điều chị, hai điều anh cho đúng phép tắc. Nhưng có những lúc lẻ loi, hai đứa thường gọi nhau bằng tên, mỗi lần như vậy, cái tên tôi qua giọng cô, nghe thật trầm và ấm. Riêng tôi thì như đánh mất một cái gì của mày tao chi tớ của cái thưở xa xưa. Trong những lúc vui bạn vui bè, bạn bè vẫn thường nói trông cô như…mệnh phụ, chữ nghe cũng lạ, ấy là ngôn ngữ của họ. Theo tôi thì có thể vì phấn son, vì lúc này cô làm cái nghề săn sóc sắc đẹp, khách của cô thuộc tầng lớp trung lưu và làm tại nhà riêng của họ. Nên tôi được biết thêm, cũng có nhiều khi cô tất bật đi trễ về khuya là vậy.

Đùng một cái, hai năm sau, khỏang hai, ba giờ sáng, chồng cô gọi điện thọai đánh thức tôi dậy và hỏi vợ “hắn” đâu. Khiến tôi mất ngủ đến sáng, vì bị bản mặt cô hồn và khẩu Colt 45, lại nơm nớp…nơm nớp lo sợ cho cái “bổn mạng” tôi, vì cái lối hỏi thăm dò có tính cách hằn học gần như hú họa. Mà tại sao hắn lại nhè tôi mà hỏi han, chịu không hiểu nổi. Ít lâu sau nghe phong phanh cô bỏ qua D.C. và lấy một bác sĩ người Việt có một đời vợ. Ngay lúc ấy tôi chỉ biết thầm trách cô tham tiền bỏ ngải, ai lại một nách ba con mà nỡ bỏ đi không kèn không trống. Mà nào có thiếu thốn gì, cô lúc nào cũng quần lượt áo là với cái nghề làm đẹp cho đời, làm đẹp cho người. Tôi nhớ lại đến lời cô em gái cô: “Chị em tông tốc làm sao ấy”. Nhưng tôi không nghĩ như vậy.

***

Bẵng đi một thời gian không nghe tin tức gì của cô. Như trên đã tỉ tê vào những đêm trằn trọc, thao thức, tôi vẫn thường hay âm ử em xa xôi quá làm sao biết, tôi âm thầm trong cơn mê hoang. Mê muội thì tôi cũng có đấy, thì cứ cho là như vậy đi, nghĩ cho cùng đèo bòng gì ở cái tuổi mây chiều gió sớm này, tạm hiểu là tôi mới…chớm già. Ấy thế mà người có tuổi hay nuôi những…giấc mơ hoang là một ngày nào đó tình cũ không hẹn mà đến để có những hò hẹn cuối đời với nhớ thương biết bao giờ nguôi. Và buổi hẹn hò không tưởng ấy nhè ngay ở nhà tôi.

Một buổi sáng, một ngày như mọi ngày, đang tính đứng trước cửa nhà để…nhớ nhà châm điếu thuốc. Bỗng nghe tiếng chuông giục giã, ra mở cửa thì thấy…“một đôi mắt”.

 

Mới sáng đầu ngày nhưng với cái nắng hong hanh của nắng hạ. Chưa hết, tính ra làm điếu thuốc nên tôi chẳng đeo kính, ánh sáng nhập nhòa vào mắt tôi đầy nhân ảo: Thế nên tôi bắt gặp…”một đôi mắt” đăm đăm nhìn tôi là vậy. Thoạt đầu, tôi hơi ngạc nhiên với đôi mắt không chớp ấy. Nói cho ngay, tôi chưa nhận ra thì đúng hơn vì nắng. Như trên đã lóng chóng, đã từ lâu tôi vẫn thường trông ngóng về cái cửa ra vào như cánh của quá khứ. Để có chuyện không tưởng rằng một ngày nào đó cũng sẽ gặp lại một hình dáng cũ, một khúc nhạc xưa. Nên sau đấy, tôi không lấy làm lạ vì đôi mắt như hóng theo tôi và ngầm ra ý rằng “người” của…quá vãng đã tới đây. Vậy mà vần không tin mắt mình, sau mấy giây sự ngỡ ngàng biến thành ngứa ngáy. Tôi dợm bước tới để hỏi han cho ra nhẽ thì dường như đôi mắt như muốn…đi giật lùi. Tôi chợt hiểu ra là ở cái tuổi này, tôi hay bất cứ ai đấy, đang tu hú với cái trò ngày nào là chạy theo cái bóng. Giả thử nếu như tôi đứng, đôi mắt cũng đứng và đau đáu nhìn tôi. Thảng như tôi giả bộ lùi lại nhanh hơn, đôi mắt bước tới cũng bước tới mau hơn. Cứ như thế, tôi rượt đuổi theo đôi mắt như đuổi theo…cái bóng ở cái tuổi mới biết yêu lần đầu cũ sì rỉ mốc.

Vừa để hồn đi hoang đến đây thì cái bóng với cặp mắt long lanh, đôi môi chúm chím, câu nói đầu tiên của cô với tôi là:

– Mày còn nhớ tao không?

người xưa đã trở về…

        ***

Vào nhà, cô chọn cái ghế hai chỗ ngồi, nói tôi đến cạnh cô để dễ nói chuyện, nhưng tôi lẳng lặng ngồi vào cái chỗ quen thuộc hàng ngày. Chẳng phải vì ngại ngùng này nọ mặc dù nhà chẳng có ai, mà chỉ vì tôi muốn ngồi xa cô một chút để nhìn rõ hơn. Tôi muốn ngắm người xưa trở về ở cái tuổi sáu mươi trễ tràng trong những ngày tàn xuân vừa qua mau. Giống như mua bức tranh ở tiệm, nhìn gần thấy nét vẽ chân phương, mang về nhà treo lên tường, mầu sắc như phôi phai. Ấy là chưa kể nhiều khi mua bức tranh bộn tiền vì…cái khung. Nhớ lại lời một thằng bạn dậy khôn: “Người cũ là một bức tranh cổ để hòai niệm, thay vì để ngắm” và nó còn dặn dò: “Chớ bao giờ dại dột gặp lại người cũ, thê thảm lắm”. Vì vậy tôi nhìn từ xa, ngắm cô như…cảm nhận một bức tranh. Nhưng tôi thấy bức tranh vẫn còn có nét, kể cả…cái khung.

Tôi thu lu ngồi một chỗ với cái mặc cảm tàn phai qua bóng ngả đường chiều. Như có hạt cát vướng mắc trong chiếc giầy, thỉnh thỏang tôi lại vuốt tóc để cố nhớ đã nhuộm hay chưa nên không thỏa mái lắm. Còn cái đầu thì lấn cấn với những gì tận đẩu tận đâu. Để rồi cô đốt lò hương cũ, chiêu hồn quá khứ về những ngày tháng qua mau: Ngày đó chúng mình hai đứa với nước mía Viễn Đông, bánh ướt chả lụa với bánh cống, chan hòa mắm ớt của miền Nam mưa nắng hai mùa. Như trút được những chộn rộn ban đầu, tôi hòa nhập và thong dong đeo đuổi theo cô. Tôi vất vưởng về con đường Nguyễn Thiện Thuật, Hồng Thập Tự trong những ngày ngập gió, tà áo tung bay. Cô đạp xe đạp, tôi đi xe gắn máy. Cô nắm tay tôi để cái xe gắn máy kéo đi. Như hai đường thẳng song song chẳng bao giờ gặp nhau, hồn nhiên vô tư lự để…gặp nhau ở bánh mì Hà Nội, hay bên vỉa hè của cà phê bí tất Năm Dưỡng. Và tôi cứ bồng bềnh theo năm tháng…

Rồi tôi bừng tỉnh trở về thực tại khi nghe chuyện thằng chồng cũ của cô, ngòai cái máu Biệt Động Quân: “Sát”, hắn còn ôm đồm với cái thói chồng chúa vợ tôi. Cô râm ran nào ai hay những lúc hắn thượng cẳng chân hạ cẳng tay với cô, mặt mũi sưng vù, cả tuần không ló mặt ra ngòai. Cái buổi tối cuối cùng đi làm khuya về, hắn ghen và đóng cửa không cho cô vào nhà, cô đứng ngòai cửa khóc lóc suốt đêm, lại gặp trời mùa đông cóng lạnh. Vì vậy hôm sau, cô ngược về D.C. với chuyến bay sớm nhất.

Nói về ông chồng hiện tại cô mới vui vui đôi chút. Chuyện là gặp trong một buổi họp mặt ở nhà bạn bè, cô để ý đến ông, không phải là bác sĩ như đồn đãi, không những thế lại “già”, vừa là tu xuất, lại vừa…bất lực nữa. Nghe đến đây, tôi muốn nhẩy nhổm lên…như gái ngồi phải cọc, nhưng vẫn hỏi đùa làm sao biết. Cô dĩu môi: “Có thử thì mới biết…Mày ngu như lợn”. Vui chuyện vui trò, tôi hỏi cô một khúc mắc mà bấy lâu nay tôi vẫn ấm ức mãi, là cái ngày cô bỏ đi, cớ sự gì thằng chồng cô điện thọai cho tôi hết trăm đắng nghìn cay, đến đùm đậu làm tôi sợ vãi đái ra quần!

Thì cô cười bằng mắt:

– Phải gió gì đâu. Một tối tao nằm mơ…

Và cô chúm miệng:

– Tao ú ớ gọi tên mày.

Nhìn cô dĩu môi…Hốt nhiên tôi bát nháo thấy mình ngu như lợn thật! Bỗng dưng thèm một hơi thuốc lá nhưng tôi không dám ra cửa làm một điếu để nhìn…mây bay gió thổi.

***

Tôi và cô cứ rù rì như vậy cho đến gần trưa, tôi chẳng buồn đong đưa với thời gian nữa. Thỉnh thỏang hai đứa nhìn nhau trong giây lát, tôi cũng chẳng ngẫn ngẫn đến độ, nhìn nhau mà chẳng nói, có nói cũng khôn cùng. Vì rằng lúc ấy tôi đang chìm trong mắt cô, như đôi mắt người Sơn Tây, u ẩn chiều luân lạc, để cỏ xót xa đưa, cỏ xót xa người. Và tôi nhìn cô không biết chán, để thấy cô vẫn còn dung dị, cái dung dị của một Ngày Xưa Hòang Thị. Tôi muốn nói đến những ngày tháng qua mau, cái tuổi hoa xuân học trò như ẩn hiện đâu đây. Ngày ấy gặp cô, tôi ngập ngụa với nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát, bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông. Vậy mà tôi vẫn lười biếng với anh vẫn yêu mầu áo ấy vô cùng. Bây giờ ngồi với cô đây, qua bóng dáng ấy, tôi tìm lại cô với cái duyên nói chuyện qua ánh mắt, rất dễ mềm lòng người. Nhất là những người hay yếu lòng như tôi, để tự hỏi em có bao giờ, em thương nhớ thương. Cũng có một đôi lúc, trong thoáng chốc ấy, tôi muốn gọi tên cô như gọi tên bốn mùa, gọi tên em mãi trong cơn mê này mình nhớ thương nhau nhưng nghĩ sao rồi lại thôi. Vì ai chẳng có lúc cưỡi gió rúc vào mây trong một ngày nhạt nắng…

***

Đến giờ về, tôi đưa cô ra xe với những bước chân âm thầm nghe giọt nắng phai…

Bây giờ tôi mới biết đã gần trưa, tôi với cô đi song song như hai cái bóng bên đàng, mỗi người mỗi theo đuổi những ý nghĩ riêng tư. Chợt tôi lẩn đẩn nhìn thấy cái bóng…của mình vật ra trên đường đi và cứ dài ra và béo ra. Ông thiên chênh chếch trên đỉnh đầu, cái bóng càng lúc càng ngắn lại và gầy rạc trông thấy. Tôi nghĩ mình có già quá chăng với người xưa? Có lúc, cái bóng tạm thời vắng bóng. Tôi được thể vẩn vơ thêm, ai đấy chỉ thấy già khi gặp lại bạn cũ qua bao năm không gặp. Thêm nữa, có khi tôi bắt gặp cái bóng chui xuống chân tôi và ẩn nấp, nó tròn vo như một dấu chấm. Trên cái bóng là tôi. Tôi đốn ngộ ra: Tôi và cái bóng là…cái dấu chấm than đang nghiêng ngả, ngả nghiêng. Chạy trời không khỏi nắng là tôi khọm thật: Tôi mơ hồ rằng cái bóng của tôi không phải là tôi. Nhưng mà là của ai khác nhập vào. Để bồi hồi, chỉ một đoạn đường ngắn này thôi, tôi đang dặm trường mê mải bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt, trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt, rọi suốt trăm năm một cõi đi về… Ông thiên trốn vào mây, bỗng cái bóng biến mất. Tôi lần mò nhìn xuống mặt đường tìm kiếm, nhưng vô vọng, tôi chẳng hề thấy nó đâu cả. Đột nhiên tôi ngớ ra vì tìm được một chân lý bất biến: không có ánh sáng, không có bóng.

 

Vừa lúc cô lục túi xách tìm chìa khóa xe, nhưng lại để quên trong phòng khách. Tôi và cô trở ngược về căn nhà, vừa bước tôi vừa mông lung, như sau ngày lập gia đình, tối khuya thỉnh thỏang tôi chập chờn đến cố nhân ngày nào. Cho đến khi nhà tôi nằm xuống, hình bóng ấy mới biến mất trong tôi, để rồi cứ nghĩ ngợi mãi…Ông thiên lại chui ra nhòm ngó, tôi thấy ánh sáng hất bóng tôi xuống mặt đường đổ dài theo từng bước chân ngoằn ngoèo. Hai cái bóng hiu hắt bên đường, cái bóng hất bên này, hất bên kia. Rồi thì theo những bước chân ngu lạc trường để quên mình lãng du…Tôi bắt gặp cái bóng của mình âm thầm rướn mình chồm tới và bò lên ôm cái bóng kia quấn quýt. Như gặp nhau từ thưở hồng hoang với nghìn trùng xa cách, chúng ôm lấy nhau tha thiết ngỡ không có gì tách chúng ra khỏi nhau. Ông thiên khuất dạng sau đám mây, hai cái bóng giẫy dụa quằn quại từ từ buông nhau ra. Tôi chợt thấy người mình nhẹ tênh, đưa tay sờ soạng bỗng hốt hoảng thấy cái bóng kia không còn nữa. Nó đã bỏ tôi mà đi đâu mất. Cái bóng hoàn toàn hóa thân. Như một lần cô biến mất trong tôi cả một thời gian dài. Trời xanh, mây tím, nắng vàng và mây vẫn lặng lờ trôi. Ông thiên lại thò đầu ra. Hai cái bóng nhập làm một. Sắc tức thị không, không tức thị sắc, và tôi mường tượng đã đến lúc cúi xuống bế…cái bóng vào nhà.

Cô vào trong nhà nhưng lại để cái bóng ở ngoài…

Tôi chờ ở vòm cửa và để hồn bay bổng đến Văn Cao với em đến thăm một lần cùng căn nhà bên suối và chỉ một lần rồi thôi. Cùng một chút hòai cảm như cơn gió thỏang, bây giờ mùa xuân, con thuyền không bến đã có bến đậu, cũng chỉ một lần trong đời với thương hoài nghìn năm. Rồi lại bâng khuâng gửi gió cho mây ngàn bay với cái hạc bay lên vút tận trời, trời đất từ nay xa cách mãi. Mặc dù cô vẫn có đó, còn đó với… có đấy, không đấy.

Cô trở ra, cả hai đứng trong vòm cửa bé con con. Tôi với cô như sát nhau, nắng hắt qua song sắt, đổ những vệt dài trên áo, như xé cô ra làm hai, ba mảnh. Tôi thoáng bắt gặp một chút bụi trần vướng mắc trên áo cô, ẩn dấu dòng luân chuyển của thời gian, bánh xe quay vòng của đời thường với…ngày mai: Ngày mai hạ đến, thu sang, đông tàn…và xuân nữa chẳng trở về. Trong một khỏanh khắc, cô như bần thần và bịn rịn nắm tay tôi. Tôi tự hiểu, đó là cái nắm tay của quá khứ lâu ngày không gặp lại.

Để rồi cô nói với tôi một câu. Tôi nghĩ cô muốn gửi gấm một quan hoài nào đó.

Vì cô vẫn có lối nói chuyện bằng mắt và thóang buồn:

– Mày biết không. Tao lấy chồng vì…mày.

Rồi cô ngập ngừng:

– Tao lấy thằng chồng này chỉ vì cái tên…Hùng.

Và cô gượng cười. Như không có thật:

– Vì tao thù mày!

***

Người đã bỏ ta đi…Tôi lẳng lặng vào giường nằm, ôm lấy khúc nhạc, nghe đi nghe lại nhiều lần cho đến gần đây, tôi vẫn chưa biết tên tác giả là ai, âm hưởng lãng đãng: Đừng gọi nhau, chỉ nghe vọng âm. Đừng tìm nhau đến sầu muôn chùng. Còn tình yêu chỉ là giấc mộng…trong cõi hư không.

        Nhìn lên trần nhà, trong cõi hư không…

Tôi như hư vô: Như một chuyện tình.

Trúc gia trang

               Ngộ Không Phí Ngọc Hùng

 

 

 

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2018