10/24/2018
Nguyên Lạc: GIỚI THIỆU THƠ QUỲNH NGA

Phong Lan – Tranh: Mai Tâm

Xin được giới thiệu một thi sĩ thật sự có “cái tôi đích thực”, đầy cảm xúc như tôi đã nói ở phần ý niệm về thơ. Người thi sĩ tôi có “cảm tình” dù chưa lọt qua được “bộ lọc”,” “sổ đoạn trường” nhưng riêng tôi vẫn đánh giá cao. Tôi chỉ tình cờ biết thi nhân qua Facebook.

  1. THI NHÂN

 Bút hiệu: Quỳnh Nga; Tên thật: Huỳnh Thị Quỳnh Nga; Nghề nghiệp: Giáo viênQuê quán: Cai Lậy-Tiền Giang.

Như đã nói trên, mọi người đều có một “Hệ quy chiếu” riêng trong sáng tạo và thưởng lãm; cho nên tôi chỉ giới thiệu nhà thơ mà riêng tôi cho là “lý thú”, còn vấn đề nhận xét gì gì đó là tùy ở các bạn. Những bài thơ tôi giới thiệu đây đôi khi kèm theo vài hàng cảm nhận chủ quan riêng, có khi bạn không đồng ý. Cũng chả sao, hãy theo cảm nhận của riêng bạn. Dù sao đối với tôi, đây là nhà thơ với thơ khéo điểm trang, “không son phấn lòe lọet”, “không dao kéo”, những lời thơ thanh thoát đầy “cái tôi cảm xúc, đích thực”.

Theo quan niệm riêng tôi, những bài thơ hay là những bài thơ gợi ý độc giả gán ghép thêm tâm tư riêng mình vào; độc giả hình như thấy cái tôi của mình trong ấy và hình như tác giả viết riêng cho mình.

Xin được giới thiệu những bài thơ “không son phấn lòe lọet, không dao kéo” của thi nhân.

  1. THI CA

Sau đây là những bài thơ tiêu biểu của thi nhân:

TÔi VÀ NHỮNG ĐOÁ TƯỜNG VI

Có một ngày bỗng dưng ngăn nắp lạ

Tôi xếp từng phiến nhớ lên nhau

Để gọn gàng một góc

Trên chiếc bàn cạnh những đoá tường vi

Tôi lắng nghe những câu chuyện nhỏ

Về tình yêu và những chuyến đi

Tôi mở trang sách

Tôi không tìm thấy tôi

Chỉ thấy cánh gió đón đóa tường vi chạy trốn

Qua vùng ánh sáng từ trái tim ban mai

Nghe rung rinh nhịp thở

Cảm ơn mùa thu

Cảm ơn người

Cảm ơn những đoá tường vi!

Tôi xếp lại một ngày

Trang sách đi vào giấc ngủ

Tôi trôi theo cơn mơ

Và lắng nghe những câu chuyện tình!

@. Cảm nhận người viết:

“Tôi mở trang sách (kết hợp bằng nhiều phiến nhớ)

Tôi không tìm thấy tôi”

Thật không? Thi nhân giả bộ hoài! Vậy thì “từ trái tim ban mai rung rinh nhịp thở” là của ai? Chắc chắn là phải tìm thấy cái tôi kỷ niệm trong cuốn sách (hợp bởi nhiều phiến nhớ) ấy, phải không? “Tôi trôi theo cơn mơ rồi lắng nghe những kỷ niệm chuyện tình” …của mình!

ĐÊM QUA NỞ MỘT NỤ TRẦM

 Em về thả sợi tóc xanh

Tóc bay qua ngõ tim anh chạm rằm

Đêm qua nở một nụ trầm

À ơi tình trót trăm năm ru tình

 

Em về để bóng lặng thinh

Vành trăng nghiêng nửa một mình bóng trôi

Tóc xanh em thả về trời

Đêm qua chạm nụ môi người để quên !

@. Cảm nhận:

Trong cơn mơ tôi thấy em về cùng những nụ hôn trong quá khứ. Em đi, tức nhiên mang theo môi người, nhưng nụ hôn kỷ niệm vẫn mãi trong tôi, trong giấc mơ của tôi; tạm cho là em bỏ quên lại đi.

MÙA THU THEO CÁNH GIÓ

Em hái mùa thu giấu ở đâu

Tôi tìm gặp vàng hanh phiến lá

Nghe hạt nắng rơi triền cỏ lạ

Một tôi về ngơ ngẩn gọi vàng thu

 

Tôi một lần tự hỏi giá như…

Em đi đi thôi đừng quay lại

Tôi đâu níu một bờ môi vụng dại

Để bây giờ còn đọng những cơn mơ

 

Tôi trở về gặp lại những ngày xưa

Và cánh gió gọi một mùa xa vắng

Tôi gặp tôi và em thời áo trắng

Nhớ chập chùng tím buốt triền mưa!

@. Cảm nhận:

Em đi rồi thì mùa thu xem như mất, xem như em đã dấu nó đi.

Thật ra mùa thu vẫn còn: Em không nghe rừng thu / Lá thu kêu xào xạc…(Lưu Trọng Lư); nhưng những thu này không phải thu kỷ niệm xưa, nên xem như em đã dấu nó; khi em đi thu đã mất rồi.

Em đã đi rồi những hình bóng của em vẫn ở lại trong cơn mơ, Vẫn còn đấy nụ hôn (níu bờ môi) của thời vung dại áo trắng ngây thơ.

Buồn kỷ niệm tím biếc chiều mưa!

NGHE NẮNG TRỔ NỤ HỒNG THƠM HƯƠNG

Em về đợi tôi nhé Mai

Nghe mênh mông phố chiều nay nắng vàng

Còn tôi lại với nồng nàn

Thuở em tóc biếc buộc ngang lưng trời

Em về đợi nhé Mai ơi

Gọi con phố thức quên lời từ ly

Nhớ em nhớ phố xuân thì

Thu phơi vàng lá mùa đi lấy chồng…

Có còn Mai đợi tôi không ?

Về nghe nắng trổ nụ hồng thơm hương

@. Cảm nhận:

Bài này không cần nói thêm, nó đã hay như nó là. Chỉ phần này:

— Mai chỉ là cái tên, tác giả dùng nó cho hợp vần. Mai chính là EM, NGƯỜI TÌNH  nghĩa là độc giả có thể thay bất cứ tên riêng tâm tư nào cũng được. EM có thể là Mai, Lan, Hồng, Thuý v.v .. hay Nga của thi sĩ Nguyên Sa:

Hôm nay Nga buồn như một con chó ốm

Như con mèo ngái ngủ trên tay anh

Ðôi mắt cá ươn như sắp sửa se mình

Ðể anh giận sao chả là nước biển…

(Nguyên Sa)

hay là Quỳnh:

Những câu thơ nhẹ hương quỳnh nở

Anh gởi từ đâu em biết không?

 (Nguyên Lạc)

Đêm em về với tôi

Đóa quỳnh đừng tàn vội!

Hương quỳnh ngọt đẫm môi

Để ngày đừng mông đợi

(Nguyên Lạc)

 

EM VỀ HÁI TRĂNG RẰM

Em về hái trăng rằm

khuyết tôi đêm nguyệt thực

dòng sông nào thao thức

chưa xanh trọn đời nhau

hái một chút sắc màu

nhuộm lên ngày xa vắng

tôi nghe mùa yên lặng

trên tay sầu rưng rưng

tôi như gió miên du

đi qua miền ký ức

cơn mưa nào rưng rức

ru tím nụ tình chờ

em về hái giấc mơ

thả lên mềm con sóng

tôi ném chiều ảo vọng

xuống trăm nghìn sông trôi

tôi về qua đời tôi

ngược mùa trăng gió bấc

đêm nằm nghe mưa khóc

rơi hạt nào thương tôi!

@. Cảm nhận:

Hình bóng của em, của người tình đã về trong mơ. Tôi nhớ đến em, nỗi buồn xa vắng khiến trăng hết rằm, ngày nhuộm sắc buồn, chiều ảo vọng, đêm nghe mưa khóc … Tội tôi quá em ơi!

TRẢ TÔI VỀ

Đâu có cánh hoa nào rơi trên vạt áo em

Mà nắm níu sợ hương bay vội vã

Chỉ còn lại một miền xưa rất lạ

Tôi chạm vào chiều xanh ngát lên thêm

 

Tôi chạm vào phía ánh nắng vàng lên

Ngày hôm ấy trời bỗng xanh mơ mộng

Chiếc lá nào bay qua triền gió lộng

Trả tôi về ngơ ngác tuổi mười ba!

@. Cảm nhận:

Trả tôi về tuổi mười ba, tuổi chưa biết yêu, tuổi chưa biết “cánh hoa nào rơi trên vạt áo em” để đừng “sợ hương bay vội vã“, được không?

HAY VÀNG LÊN MẤY NẺO TA VỀ !

 Tạm biệt mùa thu ta về với tháng mười

Cơn mưa cuối cùng chưa trở lại

Để hôm qua là mãi mãi

Níu tay người níu vội một làn hương!

 

Sắc tím hoa xưa hay bóng nhỏ cuối đường?

Ta về nhặt thêm tuổi hạ.

Thời gian có còn xanh màu lá

Hay vàng lên mấy nẻo ta về?

@. Cảm nhận:

Tạm biệt mùa thu ta về với mùa đông (tháng mười), mùa buồn, mùa lạnh lẽo. Tại sao?

— Mất mùa thu kỷ niệm, mất em rồi thì mùa nào không là mùa đông?

Ta trở về tìm kỷ niệm, tình còn xanh tươi không?

— Níu tay anh hỏi thu phai ?

Thưa em. thu đó vẫn hoài thu xưa ! (Nguyên Lạc)

ANH GỬI

Những câu thơ nhẹ như hơi thở

Anh gửi từ đâu em biết không ?

Ngày mai nắng biếc xanh nhung lụa

Là buổi em về khơi nhớ mong.

 

Phía ấy phải nơi ta hò hẹn

Quỳnh hoa một đóa trổ môi người

Anh thắp lên đêm nồng ân ái

Khơi trần một nốt nhạc trầm tươi!

@. Cảm nhận:

Bài này tự nó đã hay, “nói năng chi cũng thừa” (Nguyễn Tất Nhiên)

MÙA SEN PHỐ

Em đan mùa hạ trên những ngón tay!

Thổi vào hoa sen hương thơm phố thị

Ta ngắt lấy chùm thời gian trên tờ lịch cũ

Thả những nốt trầm lên mảng tường rêu

 

Ngày hôm qua hanh vàng hay sắc áo em thêu

Và ai đó gửi mùa chia ly lên cánh bằng lăng tím

Hạ vẫn ngát xanh cháy mãi vùng hoài niệm

Ta bồi hồi ? Em hay nàng thiếu nữ trong tranh!

 

Con đường nào qua còn lại những dấu chân

Tơ nhện chùng chạm cong vênh nổi nhớ

Cảm ơn người mang mùa sen vào lòng phố

Để hương bùn non giữ lại hình bóng quê nhà

 

Phố vẫn cứ buồn buồn như sắp phải chia xa

Phố thức không ngủ đợi người về cùng tháng sáu

Trời chớm lạnh sắt se đi qua mấy mùa giông bão

Xin hãy cứ lặng thầm gửi lại phố những mùa sen!

@. Cảm nhận:

— “Ngày hôm qua hanh vàng hay sắc áo em thêu“: Gợi nhớ đến “Áo nàng vàng tôi về yêu hoa cúc / Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường (Nguyên Sa)

Và ai đó gửi mùa chia ly lên cánh bằng lăng tím

Hoa Bằng Lăng là loài hoa chung thủy, sự ngây thơ của màu tím đã tượng trưng cho tình đầu thuở học trò.

Bằng lăng hoa tím tôi về

Tìm em chỉ thấy lời thề đã phai

Đường xưa áo trắng tóc dài

Trường xưa hoa rụng tím ai nỗi lòng! (Nguyên Lạc)

— Tình em như hương thơm hoa sen thổi vào phố thị hồn anh

 

BỞI EM LÀ MỘNG

(Tôi yêu đời bằng tình yêu tôi có

Tôi yêu người bằng một trái tim vui !)

 

Tôi về phía biển tìm em

Để nghe nỗi nhớ ru mềm bước chân!

Sóng chiều nở đóa bâng khuâng

Biển xôn xao hát mỗi lần em qua

 

Môi em một đóa ngọc ngà

Tay em gối mộng lụa là đêm thiêng

Nghìn năm em vẫn trinh nguyên

Bởi em là mộng tôi điên say tình!

 

GỬI CÁT

 Đôi cánh nào

bay về phía hoàng hôn

Cõng hạt nắng

mềm bờ vai của biển

 

Em có thấy

thời gian xanh quyến luyến

Chia khung trời

hai phía gửi mùa đi

 

Một nửa cho em

một nửa xuân thì

Tôi gửi lại

chút hồn thơ vào cát

 

Về đi em

nghe thì thầm biển hát

Khúc ru tình

rơi xuống mấy dòng thơ

@. Cảm nhận:

Hết những kỷ niệm buồn trong thành phố, giờ là biển, là bãi buồn với cát nhung êm khiến tôi nhớ đến “Nha trang ngày về” của Phạm Duy:

Nha Trang ngày về, mình tôi trên bãi khuya

Đêm xưa biển này, người yêu trong cánh tay

Đêm nay còn cát trắng, đêm nay còn tiếng sóng

Đêm nay còn trăng soi, nhưng rồi chỉ còn tôi

Trên bãi đêm khóc người tình.

***

Còn nữa, còn nhiều lắm những bài thơ thanh thoát “không son phấn lòe lọet”, “không dao kéo”, những bài thơ xuất phát từ “cái tôi chân thật”, cái tôi cảm xúc thật lòng, cái tôi sẵn sàng chịu thua thiệt.

Mong rằng sẽ đọc được thêm những tập thơ tuyệt vời từ thi nhân, dưới dạng thi tập nếu nó thoát qua được “bộ lọc định hướng”, hay “sổ đoạn trường” theo cách gọi riêng tôi.

Nguyên Lạc

………………..

Tham khảo: Võ Kỳ Điền, Nguyễn Hưng Quốc,Phạm Đức Nhì, Quỳnh Nga Facebook, Thi viện …

 

©T.Vấn 2018