11/13/2018
Nguyên Lạc: ĐÊM TIỄN BIỆT

Bến Cũ Con Đò – Tranh: Mai Tâm

 

(Kỷ niệm vùng sông Hậu, của một thời xa lắm)

 

Chiều chợt vội. căn chòi hoang bên ruộng vắng

Tiễn mối tình. chẳng hẹn sẽ dài lâu

Buồn mắt ai. rưng rức úa màu!

Tiếng chim vịt kêu chiều. đồng vọng!

 

Ôm em anh ơi. trời lạnh lắm!

Gió bạo hành. đùa cợt thịt da người!

Vòng tay ân tình. siết chặt thêm đi thôi!

Để ấm tình này…

Mai trùng khơi ly biệt!

 

Hôn em thêm đi. bờ môi rồi khô nhạt!

Ve vuốt thêm đi. thân xác sẽ hoang tàn!

Để mai rồi. đôi ngả ly tan!

Để chút gì…

làm hành trang cuộc lữ!

 

Để còn lại. cho người trở về phố cũ

Rồi từng đêm. đường kỷ niệm. đã từng …!

Rồi từng đêm. khi phố thị lên đèn

Nỗi vô vọng thanh xuân. mòn. đếm bước!

 

Cơn mưa đêm ngoài trời.  sướt mướt

Từng tiếng mau. như báo tử một cuộc tình!

Động nỗi lòng. dâu bể nhân sinh

Gây chi cảnh sinh ly. tử biệt?!

 

Yêu em nữa đi anh. cho cạn kiệt!

Thân xác ân cần. em dâng trọn đêm nay

Tiếng vạc kêu sương. như tiếng thở dài!

Đêm sắp tàn

và rồi ta sẽ…!

 

Trên chiếc đò xuôi. một người. trở về phố thị

Một người lưng tròng

bên bến vắng. ngùi trông

Kẻ.  rồi đường phố cô đơn

Kẻ. sẽ ra đi

thách đố cuộc tử sinh

với nỗi tan tác trong lòng!

 

Và như thế… cuộc tình thời bão loạn!

 

Nguyên Lạc