11/14/2018
Phan Tấn Hải: MỖI NGÀY LÊN RỪNG LƯỢM HÁI & NGƯỜI ĐỨNG BÊN LỀ

Khói Lam Chiều – Tranh: Mai Tâm

 

MỖI NGÀY LÊN RỪNG LƯỢM HÁI

 

Mỗi ngày tôi lên rừng lượm hái,

lo nhặt chút gì về cho con

đỡ đói, lầm lũi giở trò khỉ

vượn bám cành níu nhánh, chen qua

 

núi rừng chữ nghĩa mịt mù sương,

cân nhắc hai tay hai chân hai

đầu phải trái, này là quả ngon

trái ngọt rồi quả độc trái hại,

 

này là lá măng lá trúc hái

về mong cho con ấm bụng giữa

kiếp người buốt lạnh. Mỗi ngày tôi

lên rừng lượm hái, nhặt quả khô,

 

hái quả chín, chăm sóc quả tươi,

hồi hộp theo dõi bọn thợ săn

dưới chân núi lăm le đốt rừng,

tôi lo sợ khỉ vượn nai mễn

 

rồi không còn đất sống, những tiếng

kêu la xé lòng mỗi ngày, vết

chân thú chạy kinh hoàng chen chúc,

thấy rừng núi oằn mình đau đớn,

 

có tôi nhìn mỗi ngày khóc theo.

Mỗi ngày tôi lên ngồi trên đỉnh

núi, cắm cúi đọc sách hy vọng

cho sớm qua một kiếp người, nghe

 

những tiếng trần gian vọng từ phương

xa tới, tiếng vui tiếng buồn, tiếng

than thở tiếng cằn nhằn, có cả

tiếng người vọng từ nghìn năm trước

 

còn khô khốc mùi giấy, vang vọng

chung với những tiếng người ngợi ca,

tiếng người la mắng. Mỗi ngày tôi

lên rừng lội suối, moi giữa tầng

 

tầng lá vàng lá xanh, nhặt ra

từng chữ, nâng lên ngắm nghía trầm

trồ, chữ này nặng, chữ kia nhẹ,

chữ nọ dịu dàng, chữ kia thương

 

tổn, chữ này tuổi thọ trăm năm,

chữ kia xưa cổ nhiều thế kỷ,

chữ này bán được, chữ kia khó

bán, với ẩn hiện những khuôn mặt

 

người – hốc hác, đớn đau, vui mừng…

 

trần gian buồn như tre trúc

có tôi giữa đời ngồi khóc

nghe sông suối chảy trong ngực

thấy rừng mọc dựng thành tóc

 

mỗi ngày lên rừng lượm hái.

 

 

NGƯỜI ĐỨNG BÊN LỀ

 

Quay lại, nhìn ngang, chen vào, bị lấn

ra Thác người xô đẩy, lũ lượt theo

chân, những dòng người sợ hãi dắt dìu,

chen nhau cùng đi, cùng chạy, cùng nhảy.

 

Những dòng người dày xéo lên nhau trôi

chảy đi như thác như sông — không kịp

nhìn về trước, không kịp nhìn qua bên,

không kịp nhìn dưới chân, có ai sau

 

lưng thúc tới, có ai trước mặt giục

giã, hò hét. Tôi đứng bên lề nhìn

theo, giữa những trận mưa đá ném sang,

những trận mưa lời chúc dữ bay khắp

 

trời, khắp phố phường, khắp rừng núi, khắp

đuờng mòn, khắp thung lũng chập chùng, không

lối ra. Không lối ra, tôi dõi mắt

tìm em, đăm chiêu, mơ hồ, mong đợi,

 

không lối ra, trong nhóm mây tan hợp.

Xin em nhìn ngược ra bên lề, nơi

những người không còn chỗ trên trần gian,

nơi tôi, ngửa bàn tay lên để chờ

 

xin ơn phước, úp bàn tay lại để

ủ hơi ấm, co ro. Mau một chút,

mau một chút nữa, kẻo thác người lại

cuốn đi, và rồi chúng ta sẽ có

 

ngày cùng nhắm mắt và nhớ lại phút

giây chạy ra ngoài lằn ranh, mau một

chút nhé, một chút thôi, kẻo rồi mây

tan. Tôi về ngồi khóc, cặm cụi viết

 

những dòng thơ lên giấy, lên thanh gỗ

bên thân cầu, lên vuông gạch hè phố,

lên kính cửa sổ trước nhà, hy vọng

mơ hồ một hôm thác người lại xô

 

đẩy em về,  tìm thấy chữ tôi giăng

khắp trời, khắp phố phường, khắp rừng núi,

khắp đuờng mòn, khắp thung lũng chập chùng,

không lối ra, và tôi ngồi giữa những

 

núi chữ, những núi chữ, những núi chữ.

Nhưng đã trễ, trang giấy một thời ai

đã xé, thanh gỗ bên cầu đã gãy,

và vuông gạch đã vỡ, còn tôi đang

 

nhặt lại từng mảnh kính vỡ, ghép lại

từng mảnh kính, chữ vỡ, và em hồn

sơ nguyên của tôi nơi đâu, nơi đâu.

Tôi đang đứng bên lề, bên lề…

Phan Tấn Hải

 

 

 

 

©T.Vấn 2018