11/20/2018
Nguyễn Minh Phúc: Chạm bóng mùa thu & Gửi người gái Bắc & Trót Huế

Ảnh (Lưu Na)

 

Chạm bóng mùa thu

Người sang sông buổi sương mù

Tôi ngồi với một mùa thu khẽ buồn

Một trời trắng gió mưa tuôn

Nghe sầu hiu hắt đau luồn chiếu chăn

 

Lời tình phai một mùa trăng

Chiều đi chưa hết mưa giăng kín trời

Hình như con sóng xa vời

Mà bờ sông đợi trăm lời ái ân

 

Nghe tình ru cõi trăm năm

Mùa thu giờ đã biệt tăm lâu rồi

Chỉ còn mây ngã trắng trời

Và ngơ ngác lá vàng rơi nghiêng chiều

 

Gửi tình tôi với tịch liêu

Mùa thu không đến hắt hiu bóng mình

Buồn không hỡi một cuộc tình

Chơ vơ hắt bóng chạm hình hư không…

 

Gửi người gái Bắc

Em nhớ giữ tính tình con gái Bắc

Nhớ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền…

Nguyễn Tất Nhiên

 

Mai anh rời xa Hà Nội

Có gì gửi lại em đâu

Vàng ươm hang cây cơm nguội

Gió thơm hoa sữa ngang đầu…

 

Phố liêu xiêu bàng lá đỏ

Che em ngày nắng tan trường

Chim sâm cầm bay cánh vỗ

Thơm làn tóc rộn mùi hương

 

Nhớ nụ cười em gái nhỏ

Rót thênh thang ngập phố phường

Thương em chiều ngồi đón gió

Thả tình cho khói mây vương

 

Nhớ miệng em đùa ngoa ngoắt

Tiếng yêu ngọt lịm môi cười

Làm anh tưởng lầm gái Bắc

Dại khờ ôm mộng tương tư

 

…Thì anh yêu ai cũng vội

Tháng năm đời cũng qua vèo

Mai anh rời xa Hà Nội

Nụ cười em ước mang theo…

 

 trót Huế

không chờ được bởi hồn tôi rung khẽ

Huế ru tôi vào nỗi nhớ quặn lòng

áo em mặc bâng khuâng màu tím Huế

giữa Hoàng thành…anh có nhận ra không…

 

không chậm được nên tôi về rất vội

sợ mây trôi và gió cuốn không đành

cỏ thì xanh mênh mang chiều Đại nội

bước em về thả nắng ngập trời xanh

 

cũng không thể hái một cành sen thắm

bởi lòng tôi trót lỡ nói yêu người

nghe rất khẽ hơi một làn gió thoảng

nên ngập ngừng trao vội đóa tương tư

 

thôi đành vậy có điều gì như thể

níu chân tôi chiều nắng tắt lâu rồi

sao quên được khi hồn tôi trot Huế

say chòng chành đôi mắt Huế, người ơi…

nguyễn minh phúc

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2018