12/13/2018
Phạm Doanh: Con đường là đạo tự nhiên bất cầu/Hình & bóng/Tà Niệm

Gió Xóay – Tranh: Thanh Châu

 

Con đường là đạo tự nhiên bất cầu

Ngồi đây hát,
ngồi đây hát,
vỗ mạn thuyền
vỗ mạn thuyền

Bóng trăng hư ảo, một miền tiêu dao
Mái chèo khuấy động ánh sao
Vỡ tan,
vỡ tan rồi lại tụ vào lung linh
Sá gì một kiếp phù sinh
Đáng gì là những mối tình lãng du

 

Mặc thuyền trôi,
Mặc thuyền trôi,
hướng trung lưu
hướng trung lưu

Nào tâm bất định, nào ưu tư cùng
Lụy phiền một túi cho chung
Thả theo dòng nước đến vùng giác minh
Dù không câu kệ lời kinh
Huệ tâm cảm nhận thể hình vô biên

Thoát thân tục,
nhập chân thiền
Con đường là đạo tự nhiên bất cầu
Chẳng mong về đến nơi đâu …

Hình & bóng

 

Mỗi lần ta chuyển động
Chiếc bóng cựa mình theo
Ta ôm ngàn ảo vọng
Bóng thở dài hắt hiu

Quay lưng về phía nắng
Ngỡ thoát được phận bèo
Nghiệp đời còn quá nặng
Hình và bóng cùng đeo.

Tà Niệm

 

Xếp chân làm bộ như thiền

Mà nghe tà niệm còn nguyên đáy lòng

Bóng hồ ly, gió lạnh phòng

Thướt tha áo mỏng ngực trần lả lơi

Bài kinh học mãi quên lời

Vòng tay thèm một thân người mảnh mai

Hình như trời sáng bên ngoài

Nhắm hay mở mắt cũng hoài công tu.

Phạm Doanh

 

 

 

©T.Vấn 2018