01/15/2019
Khải Triều: ĐẤT Và NGƯỜI

(Hướng về Đồng Tâm, Thủ Thiêm, Vườn Rau Lộc Hưng…)

 

Đất là Mẹ

Ôi ta yêu Người

Người dưỡng nuôi ta

Từ nơi Người

Ta có nguồn sữa ngọt như mật ong

Có hoa trái tô thắm con người

Tô thắm cuộc đời

Đã năm ngàn năm

Đất là của Con Người

Giống Rồng Tiên tinh hoa

Những miêu duệ anh linh sáng chói

Ta thuộc về Người

Cho dù là người con bé nhỏ

Một người con yếu đuối.

 

Đất ôm ta vào lòng

Khi ta buông xuôi hai tay

 

Nhưng

Có một ngày

Ta bất lực

Nhìn bọn nội thù đến cướp đất

Chúng có hai chân

Chúng có hai tay

Tay chúng mang gươm đao

Chân chúng có răng cưa nhọn hoắt

Chúng dẵm đạp lên Đất Mẹ

Với muôn vẻ tàn bạo

 

Ta vào giữa những đổ nát

Thấy những xung đột

Giữa những người đàn bà và chó sói

Những người đàn bà bất khuất.

 

Đất là Mẹ

Mẹ bao dung chịu muôn vàn thử thách

Bao dòng nước mắt

Bao dòng máu nghẹn ngào

Bao người con gục ngã

U uất

Đắng cay khôn xiết

Máu và nước mắt

Mẹ nuốt vào tâm can

Đêm ngủ không bình yên

Nhìn trời đêm

Hố sâu thăm thẳm

 

Mẹ ôm vào lòng những đứa con

Mất cửa mất nhà

Mất đôi chân gỗ

Mất cả ngày mai

Mất cả cuộc đời.

 

Bưng bát cơm chiều

Ta rưng rưng dòng lệ.

 

(Ngày 14-01-2019)

Khải Triều

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2019