01/25/2019
Phan Tấn Hải: Thấy Em / Một Thời

Hẹn Thề – Tranh: Thanh Châu

 

Thấy Em

Để anh tìm em một đời, nhiều

đời, nơi khuôn mặt em ẩn

hiện trong mùa xuân, mùa hạ,

mùa thu, mùa đông, nơi mắt

em đen lấp lánh dưới từng nét

chữ anh tìm lại được kiếp này.

 

Để anh thấy em sáng trưa chiều

tối, để anh nghe nơi hè phố tiếng

cười em lẫn trong phiên chợ

sớm, để anh một lần ngửi hương tóc

em và rồi mãi mãi sẽ không còn lạc nhau.

 

Để anh thấy em hiện lên lặng

lẽ và sáng ngời trong từng

niệm, trong từng hơi thở

ngắn, hơi thở dài, trong từng nhịp

tim anh đập – không rời, lặng lẽ, sáng ngời.

 

Seeing You

 

Let me catch sight of you in this

life and in others, where your face

hovers in the spring, summer,

autumn and winter, when your black

eyes twinkle along the curved

words I have found again in this life.

 

Let me catch sight of you in the

morning, noon, afternoon and evening,

for I shall hear your laughter along

the sidewalks and around the morning

markets, feel your hair’s fragrance

once, and never stray away from you again.

 

Let me see you appear calmly and

brightly in every thought, in every short

breath, in every long breath, and in every

pulse of my heart – intrinsically, calmly and

brightly.

 

 

Một Thời

 

Làm sao anh có thể viết

về một thời, khi thấy gió bay

anh mới biết rằng tóc em quá ngắn,

 

khi thấy nắng hanh

anh mới biết rằng màu phấn

còn quá nhạt trên má em,

 

khi mời em đi lễ hội anh mới thấy

rằng em chưa biết điểm trang.

 

Làm sao anh có thể viết về một thời,

khi em mang tiếng cười vào đời

anh và bây giờ còn vọng trong trí nhớ của anh,

khi tiếng guốc em đi thời

mới lớn vẫn còn gõ nhạc trong giấc ngủ của anh,

khi chúng ta lần đầu nhìn nhau

và thấy thời gian đứng lại.

 

Một thời. Một thời.

Một thời vẫn làm anh run rẩy

khi nhớ lại màu môi hôn của em.

 

Once upon a time

 

How could I write about a time

when I saw the wind

and knew that your hair was so short,

when I saw the dry sunshine

and knew that your cheek color was so pale,

and when I invited you to a festival

and knew that you learned

nothing about make-up.

 

How could I write about a time

when you brought laughters into my life

and let them echo deeply in my memory,

when you walked on wooden clogs in our naive

years and sounded the music in my sleep,

and when we first time looked at each

other and knew the time has stopped.

 

Once upon a time. There was a time.

A time that has made me shake

while recalling the color of your kissing lips.

 

Phan Tấn Hải