02/20/2019
Phép thử của bọn Tàu

(Nguồn: Báo Tiếng Dân)

FB Phạm Lưu Vũ

Đức Thánh Trần sinh thời là nỗi khiếp sợ của giặc Nguyên. Đến nỗi chúng cũng phải kính trọng, không dám gọi tên thật của Ngài. Trước khi mất, Ngài dặn con cháu đem hỏa thiêu, lấy vật tròn đựng tro xương, chôn ở trong vườn rồi trồng cây lên trên. Ngài đi vào lòng đất bằng một cách tuyệt tích như thế đấy. Sở dĩ Ngài cẩn thận phòng xa, vì biết rằng bọn giặc phương Bắc kia chưa từ bỏ dã tâm cướp Đại Việt. Đời sau sẽ có lúc chúng lại được dịp dày xéo phương Nam, khi ấy chúng tất sẽ hèn hạ trả thù mà làm nhục hài cốt của Ngài.

Dự liệu của bậc Thánh như Ngài quả không sai. Hơn một trăm năm sau, giặc Minh lại làm chủ kinh thành Đại Việt trong vòng hai chục năm trời. Ba trăm năm sau nữa, đến lượt Tôn Sĩ Nghị… Hẳn hai lũ giặc hậu sinh ấy cũng muốn xâm phạm anh linh của Ngài lắm, nhưng chúng đã không có cơ hội.

Và ngày nay, âm mưu cướp nước của bọn giặc Trung Hoa vẫn còn nguyên đó, chưa ra khỏi dự liệu của Ngài. Sở dĩ chúng phải lấn từ từ, bằng nhiều ngả, nhiều cách… Không dám ồ ạt như trước kia, là vì chúng vẫn e sợ anh linh của Ngài, của những Lê Lợi, Quang Trung… Anh linh của các Ngài mãi mãi là nỗi khiếp sợ của lớp lớp truyền thừa Đại Hán. Mao cũng vậy, Đặng cũng vậy, mà họ Tập ngày nay cũng vậy.

Nhưng Ngài đã không ngờ rằng, bọn dám xúc phạm tới anh linh của Ngài lại chính là con cháu của Ngài. Nó phải coi Ngài là Viễn Tổ, Ngài đã hộ trì cho cả non sông đất nước này, trong đó có ông bà cụ kị nhà nó, cả tấm thân nhơ nhớp của nó… nhờ đâu mà được leo cao, ngồi trên đầu, trên cổ nhân dân. Lại chính là đứa hỗn láo, mất dạy và phản bội lại bậc Viễn Tổ, cũng là phản bội đất nước, phản bội dân tộc.

Kinh tởm hơn nữa, nó còn leo lẻo mồm dối trá, hòng đánh lừa ngót trăm triệu hậu duệ của Ngài, đang cùng nó nhục nhã ngắm nhìn non sông, biển đảo… mất dần vào tay giặc, đang cùng hít thở không khí với nó… Nó lừa cả tổ tiên, lừa trời đất, quỷ thần… Ai sai nó làm như thế? Sự mất dạy, vô đạo cộng với tham lam quyền lực, chức tước đã làm nó mờ mắt. Sự hèn hạ, vô đạo đã làm nó tối tăm, biến thành tay sai cho giặc. Bọn Đại Hán kia muốn thử xem Ngài có còn anh linh? Chúng vẫn hằng e sợ điều đó. Và chính nó, đứa hậu duệ mất dạy của Ngài đã giúp bọn giặc Đại Hán làm cái phép thử đó.

Dám xúc phạm anh linh Ngài, làm kinh động quỷ thần, làm mờ cả nhật nguyệt… song chớ vội mừng thầm hỡi lũ người hèn hạ kia. Điều này cũng không ra ngoài tiên liệu nghìn năm của một bậc Thánh như Ngài. Anh linh còn thì nước Việt còn, dân tộc Việt Nam còn. Hãy ghi nhớ điều đó.

Lư hương của Đức Thánh Trần

FB Đỗ Duy Ngọc

Đức Thánh Trần Hưng Đạo đã được lịch sử và nhân dân phong Thánh. Và Đức Thánh theo đạo lý nhân gian từ xưa đến nay hiện diện ở đâu thì ở đó có lư hương để nhân dân chiêm bái và thắp nén hương để tưởng nhớ và ghi nhớ công ơn của ngài đối với dân tộc này.

Bây giờ, để ngăn chận những người đến kỷ niệm và ghi ơn những chiến sĩ, những anh hùng của dân tộc đã ngã xuống để bảo vệ tấc đất của cha ông 40 năm trước trước họng súng của bè lũ xâm lược Trung quốc, bà Trần Kim Yến, bí thư quận nhất đem xe cẩu lư hương đi và cho rằng dời về đề thờ ở đường Võ Thị Sáu thì mới đúng vì công viên không phải là nơi thờ phụng.

Đó là cách nguỵ biện dối trá và ti tiện. Đó cũng là ngôn ngữ của kẻ vô đạo đi ngược lại với tâm linh của nhân dân đối với một vị Thánh đã từng đánh cho tan nát bọn giặc bắc phương.

Khi cẩu lư hương và cho xe rác vây quanh tượng đài của Đức Thánh Trần, các người đã tỏ rõ thái độ của lũ người hèn nhát trước kẻ thù, các người đã xâm phạm lòng tôn kính tổ tiên, các người đã phản bội lại những người anh hùng liệt sĩ đã bỏ mình để đất nước này tồn tại và các người có chỗ ngồi quyền lực như hôm nay.

Hàng ngàn người lính cho đến hôm nay vẫn chưa tìm được xác. Xương cốt của các anh, dòng máu đỏ của các anh đã thấm vào lòng đất, thế mà nén hương tưởng nhớ các người không cho thắp, vòng hoa tưởng niệm các người cũng không cho dâng. Các người còn là người Việt Nam không? Các người còn mang dòng máu của dân tộc này không?

Khi xây tượng đài này, cái chính quyền mà các người gọi là nguỵ đó đã tạo một lư hương, và lư hương này đã có mặt ở đó từ thập niên sáu mươi của thế kỷ trước. Đã một thời gian dài hơn nửa thế kỷ, đã gần 44 năm rồi các người có mặt ở thành phố Sài Gòn, sao các người không di dời, lại chờ cho đến ngày có người muốn thắp nén nhang tưởng niệm để nhắc lại nỗi đau thương mất mát nhưng cũng rất oai hùng của một cuộc chiến tranh chống bọn xâm lược Trung quốc, các người mới cuống cuồng lo sợ dời đi với những lời thanh minh chẳng ai thuận nhĩ.

Các người có thể hèn hạ khom mình sợ hãi trước kẻ thù nhưng nhân dân không hề run sợ. Nhân dân không bao giờ hèn nhát trước bất cứ thế lực xâm lược nào. Lịch sử không thể dấu giếm, không thể bóp méo, lịch sử ghi nhận mối thù này, nhân dân nuôi mãi căm thù này. Các người có thể giấu lư hương nhưng trong lòng nhân dân lúc nào cũng mãi thắp sáng nén nhang tưởng niệm.

Làm lãnh đạo mà hành động đốn mạt, dối trá, ngu si và ti tiện đến thế thì dân làm sao có thể có lòng tin. Yêu nước và thể hiện lòng yêu nước mà là một tội lỗi thì những trang sử của thời đại này sẽ ghi lại những gì? Hay chỉ là những trang mãi quốc cầu vinh?

Nhân dân Sài Gòn và nhân dân cả nước yêu cầu chính quyền thành phố này mang trả lại chiếc lư hương trở về vị trí cũ, nơi lư hương đã có mặt hơn nửa thế kỷ nay. Nếu không làm được thế, không những các người xâm phạm anh linh đối với Đức Thánh Trần mà còn đi ngược lại lòng dân.

Chiếc lư hương dưới chân tượng Đức Thánh Trần, có mặt ở Saigon từ thập niên 1960. Ảnh: Ron Ryan

Bà Trần Kim Yến, bí thư quận nhất, người cho xe cẩu lư hương của Tượng Đức Thánh Trần. Ảnh trên mạng