03/12/2019
Nguyễn Hàn Chung: Chùm Thơ Huyễn Hoặc

Gió – Tranh: Mai Tâm

 

Huyễn hoặc

Chúng ta lầm lũi đi miết trên một con đường 
đi một mình không có em bên cạnh thì rất buồn
đi một mình có em bên cạnh càng buồn hơn
nhưng anh phải đi thôi 
không còn sự lựa chọn nào khác 
không có lối đi tắt 
ngõ hẻm cũng không .
sương xuống nhiều quá .Mù mịt .
Sóng vai bên nhau mà đi
chân dài em sải bước thật lẹ
chân ngắn anh phải chạy
nhiều lúc vấp té bò lăn bò càng
cố bắt kịp nhịp em bước 
đều một hai so le ,đều một hai so le ,đều một hai so le
chưa đến cuối con đường chưa…
Trút bỏ quang gánh trên vai có bớt nặng một chút
choàng tay qua eo em thon cảm thấy phiêu phiêu một chút
chậm có một nháy nhay em bước vụt qua rồi 
anh với hụt một mình cười tẽn tò bóp trán chữa thẹn 
có mấy ai biết đâu mà dối gian cho mệt.

Chúng ta đi lui cứ ngỡ là đi tới

lúc đi tới thiệt sự lại quay về điểm xuất phát 
không phải không còn sự lựa chọn nào khác
một khi chân em dài mà tay em ngắn
một khi chân anh ngắn mà cánh tay lại dài thòng
có chuyện bi kịch não trạng ở đây không thì không ai biết 
một mình anh đứng dạng chân giữa hai bờ ngủ ngáy và tê liệt
sương xuống nhiều quá. Mù mịt.

Làm tình 
với một bóng ma



Bạn làm tình với một bóng ma
thú vị đấy
hơn cả với một á hậu 
hơn cả đồ chơi tình dục

Bóng ma lúc nhòe lúc đậm lúc hưng phấn lúc ỉu xìu
bạn tha hồ mè nheo tung hứng 
mà không sợ thất tình lục dục quấy phá
Vậy, tại sao không?
Bóng ma

cái thứ huyễn tượng không gì kềm chế ấy
trầm tích trong bạn từ lâu lắm 
không  khai mở các luân xa làm sao bạn 
rê bóng chuyền dẫn cho thơ 
Không còn thơ bạn sẽ sống 
như một hình nộm
chờ ngày không còn biết buồn vui là gì
Vậy tại sao bạn còn ngần ngại không làm tình với một bóng ma
Một bóng ma hình tướng!

 

muối cá chuồn

anh hân hoan rải muối
vào trong hũ cá chuồn

phần riêng anh rắc muối
phần riêng em xếp chuồn

muối thì đi phần muối
chuồn thì đi phần chuồn

hai thứ không chịu thấm
nên suốt đời cá ươn

 

Em là một thùng thư

Em là một thùng thư 
có thể có hoặc không 
có thư của ai đó bỏ bên trong 
anh không cần biết 
không thèm biết

Anh bỏ vào đấy 
những lá thư tình của anh 
có địa chỉ người gửi
mà không đề địa chỉ người nhận

Đó là tình yêu của anh
không ai có thể tướt đoạt
kể cả em.

Nhưng anh tin chắc

em không bao giờ trả lại cho người 
bưu tá lá thư không đề địa chỉ người nhận
mà sẽ hồi hôp mở ra chăm chú 
đọc và nở một nụ cười tự sướng

Đó là thư tình yêu của anh
không phải của em đâu
em vẫn hồn nhiên không
biết mình là người phạm tội 
xem lén thư người khác 
dù nằm trong thùng thư của
cuộc đời em.

 

  

Con đường
bị nhạo báng



Trên xa lộ không có nhiều đèn tín hiệu 
dù có bao nhiêu làn đường bạn cũng phải đi theo cùng một hướng. 
Ai đi ngược là nhận lãnh từ chết tới bị thương.


Bạn có dám đi ngược lại không?


Những người tưởng mình là tay lái siêu đẳng cứ phóng theo hướng cố định nhiều lắm là chuyển sang trái, lách sang phải vượt chiếc xe này, qua mặt chiếc xe nọ rồi huênh hoang khi đến đích trước.
Một nhóm cánh hẩu công kênh gọi đó là sáng tạo, sáng tạo một con đường trên những con đường có từ vạn đợi.
Tất nhiên họ sợ bị thương sợ cái chết, không ai có thể trách họ trừ họ.


Người bỏ xa lộ khai mở một con đường vào chốn rừng rú thâm u thường bị nhạo báng bởi những kẻ suốt đời ung dung đi theo những mũi tên chỉ đường vạch sẵn.


Họ gọi người mở đường là khùng điên nhưng khi những người khùng điên trên con đường khai mở ấy đã đến đích thì đám đông mới vỡ lẽ ra nhiệt liệt tung hô 
tung hô một người đã kiệt sức chết trên đỉnh vinh quang của thi ca mà họ không bao giờ được hưởng lúc sinh thời.


Con đường ấy được những người kế tục mở ra thành xa lộ rồi tiếp tục lại thành con đường mòn cụt.


Vẫn còn những con người lữ hành cô độc lặng lẽ mở đường máu đi trong sự nhạo báng.