04/25/2019
Khê Kinh Kha: giọt mưa muôn thuở/bài nhớ em thứ nhất

 

 

Sông Quê Hương – Tranh: Mai Tâm

 

giọt mưa muôn thuở

 

trong giấc ngủ anh mơ mình là giọt mưa

những giọt mưa từ ngàn khơi trở về

từ trời cao đổ nhào xuống mảnh đất thân yêu

mà một thời anh đã lớn lên như cỏ dại ven đường

đã tập nói tập cười

tập yêu em với bao mộng ước

như đã yêu những con đường bóng mát

những rừng cây xanh lá

những giòng sông phù sa

những đồng lúa bao la

những bờ biển sóng vỗ ngàn năm

 

ôi mảnh đất giờ đây sao quá xa lạ

đã không nhận ra anh – giọt mưa về nguồn

anh tìm mãi không ra con đường xưa cũ

con đường xưa theo em từng buổi

ngôi trường xưa và mái tóc em bay

ngôi nhà xưa mẹ già từng buổi trông con dại

giòng sông xưa âm thầm hoàng hôn rơi

những quán hàng hò hẹn chờ em

những bạn xưa giờ lưu lạc nơi nào

để anh đứng tần ngần như bia đá

 

ôi bước thời gian vô tình như dao nhọn

đâm suốt buồng tim- đâm suốt đời người

ôi những giọt mưa giờ thành lệ đắng

rơi xuống chan hòa chua xót quá em ơi

 

chiều buông trên bước ngậm ngùi

có người lữ khách khóc đời quạnh hiu

 

 

bài nhớ em thứ nhất

cho DP

xa nhau, cách mấy trùng dương

hay xa cách chỉ con đường

mà sao lòng nhớ, lòng thương thế này

 

vắng nhau, mấy mùa lá bay

vắng nhau, hay chỉ một ngày

mà hồn day dứt buồn hoài không ngơi

 

mưa rơi hay nước mắt rơi

trăng cao trong đắy rượu đầy

em ơi, đêm vắng mình tôi ưu phiền

 

gío bay hay hồn chênh vênh

xót xa nhàu nát trong tim

từng đêm úp mặt gọi tên một người

 

KhêKinhKha

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2019