06/03/2019
nguyễn minh phúc: kinh dịch/đôi khi

Thủy Mặc – Tranh: Mai Tâm

 

kinh dịch

 

lật tìm sáu bốn quẻ

biết quẻ nào cát hung

một đời ta ứa lệ

hà cớ luận anh hùng

 

tìm lưỡng nghi tứ tượng

hay đâu đời hư vô

âm dương nhìn tám hướng

không dựng nổi cơ đồ

 

úa nhàu thân cát bụi

dâu bể chuyện nghìn sau

muốn quay đầu về núi

chợt thấy tràn mây bay

 

nầy càn, ly, khôn, tốn

nầy khảm, chấn, cấn, đoài

mới hôm nao lồng lộng

thoắt đã về cỏ cây

 

nầy thượng kinh, hạ kinh

đêm nghe trời nổi sóng

mơ ta thân cá kình

vỡ ra là cá bống

 

mơ làm chàng Từ Hải

bạt vía cả sơn hà

ngờ đâu thân tàn tạ

mộng chiều như gió qua

 

gieo ta chừng dăm quẻ

thấy quanh mình khói sương

tỉnh cơn mê trần thế

hay ra đã vô thường…

 

 

đôi khi …

 

khẽ khàng những bước chân sang

tôi ngồi nhặt nắng chiều vàng rụng rơi

vài cơn gió tạt bên trời

đôi khi lá rụng như lời phôi pha

 

người đi áo mỏng sương nhòa

hắt hiu còn lại mấy tà lụa trôi

buổi về còn lại một tôi

sầu chênh chao nắng đau nhàu nát mưa

 

còn đây những ám u xưa

những chiều tàn tạ những trưa lạc loài

đôi khi tình cũng mù lòa

rã rời giấc muộn mệt nhoài gọi tên

 

tôi ngồi như tượng buồn tênh

nghe đêm tàn tạ chênh vênh gọi mời

trong mơ tôi thấy qua đời

ngoài sông mưa đổ đầy trời..

đôi khi…

 

nguyễn minh phúc

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2019