06/18/2019
nguyễn minh phúc: là những ngọn sầu/rồi sẽ nghìn trùng

 

Bến Cũ Con Đò – Tranh: Mai Tâm

 

là những ngọn sầu

 

khi còn lại một vầng trăng đã úa

dấu tình sầu còn buốt giữa đôi tay

tôi ngồi với cơn mê chiều tàn tạ

chìm xuống đời hiu hắt những tàn phai

 

nghe xa vắng một cõi tình vụn vỡ

gối cô liêu vào cơn gió xa mù

rêu phong đã chìm dần trong trí nhớ

như có lần tôi ngồi với hoang vu

 

năm tháng cũ trôi vèo trong hư ảo

tôi gọi tôi trong giây phút dại cuồng

ngày yêu người trời mưa chưa ướt áo

thế mà đành xa vắng những chiều buông

 

người giờ đã mịt mùng nơi cuối gió

chiều ru mình ru giấc ngủ con thơ

chắc cũng sẽ có lần người chạnh nhớ

một người xưa từng in dấu xa mờ…

 

 

rồi sẽ nghìn trùng

 

có những chiều im tiếng

tôi ngồi bên bến sông

nghe một lời đưa tiễn

buồn con sóng chạnh lòng

 

qua đời tôi dạo ấy

thương màu mưa nắng phai

sớm mai nào thức dậy

tình buốt giấc mơ dài

 

tôi không còn là gió

che người chiều qua sông

cõi trần gian bỏ ngõ

hư vô tạt nhói lòng

 

mốt mai người sẽ nhớ

tình trôi xa nghìn trùng

khi cuộc tình đã lỡ

mang theo lời cáo chung

 

giờ còn đây hiu hắt

của một thời khói sương

tôi về đêm tàn nguyệt

ôm mãi giấc vô thường…

 

nguyễn minh phúc

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2019