07/12/2019
hoàng xuân sơn: đòn thoát hiểm

Anh Ở Đây – Tranh: Thanh Châu

 

 

những ngày gây lấy cây

để nhớ màu xanh nguyên thuỷ

một ngày biển chạch vàng

da trời chiếu lệ liễu mây buông rũ

khúc tang thuỷ biền

một ngày tưởng thơ còn dại

đi yêu một tiết độ se buồn

dấu chỉ

rập rình khuôn mặt

 

bây giờ mỗi bài thơ là một hạt sạn

gieo xuống trường canh của nghi thức

 

khi tôi làm dáng.  đóng lên bộ lệ ba ngòi

sông cứ chẩy

bằng kinh ca tụng niệm

nước đã chê làm đời nô bộc

người chán về cảnh thổ hoa niêm

 

đầu cứ bạc

bàn tay đen chẳng phải hạn kỳ trù lấp

mình lặng thinh đời trổi dậy bao la

 

mồi lửa đã dập

rồi đây khi bước qua vũng hồ quang rực tím

những chiếc đinh vít kêu rêu

mùa băng nạn xương ròn tơ tóc

vết rạn rõ như ban ngày

trên khuôn diện thời thế

tôi sẽ làm cuộc hẹn đi nhiều nơi

để chiêm nghiệm về nỗi đau thực tế

thân xác bông lơn đoái hoài

triền vực tâm linh

 

cốc nước nguội choáng váng trên bàn

nghe tiếng chửi của người thi sĩ cơ thoại nâu

từ lâu rồi mình chưa hề uống

một giọt đơn sa

 

những bài thơ nhiều màu sơn.  lớp sơn

tróc lớp này lộ lớp khác

như da tắc kè

mùa đổi giống

 

tôi gia nhập làng khoanh tay mím môi

kẻ ăn bàn người chạy xách

đâu biết được hành trình gian truân chiếc bịch nhựa

sở đắc một chỗ nằm

nơi quảng trường tương lai đỏ

tô phở hợp lợi trút xuống gầm bàn

thế hệ này cha ông bị nhận lầm hàng con cháu

quang với nguyễn vẫn là anh em

khi tiếng nhạc bay về đồng lữ

lịch sử đời đời những pho tượng đồng

bám cơn đồng trụ

 

hoàng xuân sơn

 

 

 

 

©T.Vấn 2019