07/13/2019
nguyễn minh phúc: rót những ly buồn/thôi đã chiều rồi/xin chào hạt bụi

 

Tranh: Thanh Châu

 

rót những ly buồn

 

ly nầy tôi rót cho tôi

nửa đời khô héo nửa đời phôi pha

từ trong tuyệt vọng úa nhòa

tôi về cùng với phồn hoa bọt bèo

 

ly vơi tôi rót với chiều

cho em cho những tình yêu cuối đường

rã rời mù mịt khói sương

tay che hư ảo tình vương sông hồ

 

ly đầy tôi với hư vô

vỗ tay xuống chiếu vật vờ cơn đau

nghe tình đã lỡ nghìn sau

nghe tôi cũng đã úa nhàu tương tư

 

còn ly nầy nữa phù hư

hai tay xin rót nghiêng từ hiên xưa

cõi tình rụng mấy thu mưa

để sầu chăn chiếu đong đưa giọt buồn

 

một ly cuối nữa xa nguồn

cho nghìn sau mãi sầu tuôn phận người

ly đầy rót với ly vơi

nghe như vọng tiếng

mình tôi thở dài…

 

 

thôi đã chiều rồi

 

ngồi mà vớt những tàn phai

mờ đêm dốc cạn lạc loài bóng tôi

hắt hiu mây đổ cuối trời

chênh vênh hái những rụng rơi cuối chiều

 

thôi đành rời rã lời yêu

người đi cùng nỗi quạnh hiu bẽ bàng

ngồi mà đếm những mùa sang

mới hay chậm quá chiều tàn bến sông

 

nghe con sóng chảy ngược dòng

thiên thu chìm khuất nỗi lòng chia xa

vấp chân vào khói sương nhòa

chút gì còn lại gửi tà huy bay

 

nầy em đêm đã xa ngày

nghìn cơn mưa tạt rơi đầy mắt môi

hỡi tôi thôi đã chiều rồi

đành nghe nỗi nhớ mồ côi gọi mình…

 

 

xin chào hạt bụi

 

sớm muộn gì hạt bụi

cũng lăn trên phận người

có nhiều lần tôi hỏi

bao giờ đến lượt tôi?

 

mệt nhoài chưa thân phận

đời rồi như bóng mây

sông chia buồn mấy nhánh

trôi giạt nốt hình hài

 

có một đêm nằm mộng

tôi thấy là lá khô

phiến sầu trôi rất mỏng

chôn vùi ngày hư vô

 

nhang trầm bay cuối gió

nhắc tôi đời trầm luân

nhịp buồn khua chân gõ

chiều đổ bóng muôn trùng

 

sớm muộn gì cũng đến

hạt bụi buồn chao nghiêng

đêm khẽ khàng đưa tiễn

một phận người mong manh

 

trong tận cùng trí nhớ

tôi xóa mờ bóng tôi

nghe đời mình vụn vỡ

như bụi vừa chìm trôi…

 

nguyễn minh phúc

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2019