07/24/2019
Nguyễn Minh Phúc: Những bài thơ cho Đà Lạt

Đà Lạt Yêu Dấu – Tranh: Thanh Châu

 

sương thiếu nữ

Đà Lạt trôi một trời sương thiếu nữ
rơi dặt dìu trên những lá thông xanh
rưng rức nhớ cao nguyên chiều viễn xứ
nên anh đi mà chân bước không đành

hoa vàng quá và trời thao thiết thế
em thì xa mà mây trắng ngang chiều
nên cứ ngỡ Đà Lạt buồn như thể
sợi tơ vàng e ấp giấu cô liêu

anh bước xuống đồi Cù ngày xuống thấp
chợt lênh đênh trong nỗi nhớ chập chùng
thung lũng hẹn Đà Lạt vàng nắng ngập
mà sao lòng như cứ khẽ rưng rưng

nhớ cái lạnh sắt se cùng gió núi
cao nguyên ơi chiều xuống dưới thung rồi
ôi trắng quá áo ai mờ dốc bụi
nghe chập chùng sương thiếu nữ dần trôi…

thu đà lạt

vít mây xuống thả vào em môi mắt
trời ươm hồng sương mỏng ngập đồi cao
ở đây gió cao nguyên sà xuống thấp
Đà Lạt chiều đà lạt nắng mưa chao

hay là những dốc chiều mây thả khói
để bồng bềnh hương tóc khẽ khàng trôi
phố núi cao nên phố mờ dốc đợi
Đà Lạt mơ đà lạt gió trên đồi

thung lũng hẹn hoa tràn trên đỉnh nhớ
em về chưa mà nắng đã hanh vàng
trời xanh quá mà anh thì bỡ ngỡ
níu chút tình sương khói nhẹ nhàng tan

ơi Đà Lạt và những chiều anh đến
phố trên cao chìm khuất dưới mây mù
để anh mộng một nẻo về chống chếnh
bên em và sương khói đã vào thu…

gửi chút sương mù

gửi em một chút sương mù
hiên trời Đà Lạt mùa thu gió lùa
lưng đồi khói đổ chiều mưa
ngồi rưng rức nhớ cuối mùa mây trôi

gửi chiều Đà Lạt chơi vơi
mi mo sa thắm dốc đồi hoa rơi
mốt mai đi hết kiếp người
trong tôi còn thắp một trời mộng mơ

gửi em lại những trang thơ
cầm câu lục bát tôi chờ đợi em
từ cơn mưa nhỏ êm đềm
sao quên Đà Lạt vàng nghiêng dốc đồi

gửi luôn em những nụ cười
ngàn thông và gió và lời chia phôi
nhỡ mai tôi tuổi cuối đời
vẫn còn mơ một chân trời sương giăng…

 

Nguyễn Minh Phúc

 

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2019